Đồng đội vội vàng dùng ánh mắt ra hiệu cho Vưu Lý đứng vào hàng. Vưu Lý phát hiện ra, trong số đó có một lão già có tinh thần rất tốt đang không ngừng quan sát hoa cỏ dưới mặt đất. Lão già này tên là Eugene, là một cấp thần có 5 đạo pháp tắc hệ tự nhiên. Sức chiến đấu của hắn ta đứng hạng chót tróng số những cấp thần có 5 đạo pháp tắc, nhưng mà địa vị thân phận của hắn ta lại ngang với người có 7 đạo pháp tắc. Bởi vì hắn ta biết trồng đủ các thể loại thần thảo trân quý khác nhau, thế nên kể cả có là cấp thần đi chăng nữa thì cũng phải nịnh bợ hắn ta. Lần này Eugene tới tinh cầu này mục đích là để quan sát tinh cầu cực kì thích hợp để thực vật sinh trưởng này, để giúp hắn tìm kiếm chút linh cảm. Eugene chú ý tới sự xuất hiện của Vưu Lý, hắn ta tùy tiện quay đầu lại nhìn, sau đó cả người hắn ta run lên. Người này...
Khi hắn ta còn chưa đạt tới cấp thần, Eugene từng có một đứa con trai, nhưng đã bị kẻ thù giết chết. Mặc dù hắn ta đã báo được thù, nhưng mà đứa trẻ đó đã vĩnh viễn rời xa hắn ta. Mà dáng vẻ của Vưu Lý lại gần như giống y chang con trai của hắn ta. Eugene kinh ngạc nhìn Vưu Lý, nhìn tới nỗi da gà da vịt của Vưu Lý nổi hết lên, lão già này đang nhìn cái gì vậy? Sợ cái gì thì cái đó tới. Eugene vẫy vẫy tay về phía Vưu Lý:
“Cậu nhóc, mau lại đây.”
Vưu Lý căng chặt da đầu đi tới. Eugene nói một cách hiền hòa:
“Cậu nhóc, ngươi tên là gì vậy?”
Vưu Lý thấp giọng đáp:
"Ta tên là Vưu Lý.”
Eugene nghe thế thì giật mình, cũng tên là Vưu Lý ư? Thế giới này lại có sự trùng hợp tới vậy hay sao? Đồng thời, Eugene phát hiện ra Vưu Lý là một người hệ tinh thần. Cái này, từ tên, tới thuộc tính, tướng mạo hoàn toàn giống nhau. Một cấp thần như Eugene vậy mà lúc này lại lệ rơi đầy mặt, chẳng nhẽ Vưu Lý này là do con trai của ta đầu thai chuyển thế hay sao? Eugene đỏ mắt, hắn ta vỗ vỗ bả vai của Vưu Lý rồi nói:
"Cậu nhóc, ngươi có tình nguyện bái ta làm nghĩa phụ không?”
Vưu Lý ngẩn ra, sau đó hắn ta lập tức quỳ xuống nói:
“Nghĩa phụ trên cao, xin nhận của con trai nuôi 1 lạy.”
…
Thời Tố không có ở nhà, cũng không biết thì bao giờ hắn ta quay về. Có thể là vài tháng, thậm chí là vài năm, thế nên Trần Lạc không thể cứ ở lì đây đợi được. Dựa theo bước tiếp theo của kế hoạch, Trần Lạc sẽ đi tới chỗ cấp thần hệ kim loại Norton, nhận mấy bộ giáp để nâng cao năng lực bảo vệ mạng sống cho bản thân. Hắn chẳng bao giờ chê năng lực bảo vệ mạng sống của bản thân mạnh lên cả. Loại giáp rác rưởi thấp kém nhất cũng có giá 1000 vạn tử tinh, Trần Lạc sẽ cần loại giáp đó ư? Loại cao cấp một chút thì cũng cần vài ngàn vạn tử tinh lận. Trần Lạc không có tiền, nhưng mà, hừ hừ, hay là chúng ta tìm hiểu đôi chút về việc mua sắm không mất tiền đi nhỉ?
Đúng rồi, hắn còn phải giải quyết hai người thị nữ bên cạnh Tam thân vương nữa. Trần Lạc chẳng biết gì về những thứ mà hắn cướp về được cả. Hai người họ là người hầu sát sườn bên cạnh Tam thân vương, có lẽ họ sẽ hiểu. Có lẽ các cô ấy cũng sẽ biết cái Dung huyết thảo kia trông như thế nào, có tác dụng gì. Đầu tiên, Trần Lạc dịch chuyển tới một tinh cầu hoang vắng, nơi đây không hề phù hợp để sinh vật có thể tồn tại. Trần Lạc lấy cái bao da rắn ra. Cảm nhận được động tĩnh, hai cô gái trong cái bao da rắn lập tức vùng vẫy.
“Hu hu, thả chúng ta ra ngoài đi.”
Trần Lạc cười hi hi, sau đó hắn mở bao da rắn ra, để cho bọn họ lộ mặt ra ngoài. Hai người thị nữ này, một người tên là Nam Nam, một người tên là Mạn Mạn. Nam Nam tức giận nói:
“Ngươi không cần mạng sống của ngươi nữa rồi có đúng hay không, ta là người của Tam thân vương mà ngươi cũng dám bắt ư?”
Mạn Mạn nói hùa theo:
"Đúng vậy, đúng vậy.”
Trần Lạc thầm đánh giá trong lòng, chậc chậc, khuôn mặt này, trắng trẻo hồng hào, đúng là dáng vẻ không tồi nha. Bọn họ còn có tác dụng, Trần Lạc định xem thử xem liệu có thể qua mắt 2 người họ chút không. Trần Lạc cười nhạo, nói:
“Có phải các ngươi là đồ ngốc không hả. Ta đứng trước mặt tên Tiểu Tam đó làm thịt cả nhà hắn ta luôn rồi, ngươi nói xem ta sẽ sợ hắn ta ư?”
Tiểu Tam? Hai người họ ngẩn ra, đúng vậy nha, chúng ta bị cái tên này bắt đi ngay trước mắt Tam thân vương mà, vậy mà Tam thân vương lại chẳng có cách nào xử lí cả. Trần Lạc lại lấy ra một cái bộ đàm. Nó là một bản nâng cấp, ngang với 1 chiếc điện thoại có đầy đủ chức năng. Trần Lạc lấy ra, phát 1 video.
“Hai người thị nữ của Tam thân vương đã bị tên ác đồ sát hại.”
Trần Lạc cười đầy ẩn ý:
“Có nghe thấy gì chưa? Tam thân vương nói các ngươi đã chết rồi, câu này có dụng ý như thế nào các ngươi hiểu chứ, đúng không?”