Nó có tác dụng gì thì hai người họ có nghe qua, còn chuyện cụ thể phải dùng nó như thế nào thì thật sự hai người không biết rõ. Cũng có khả năng hai người họ biết, nhưng không muốn nói. Trần Lạc suy nghĩ một chút, cuối cùng hắn vẫn không ép hỏi nữa.
“Đây là trà ngộ đạo.”
Trong một cái hộp nhỏ màu xanh lá có chứa khoảng hơn 100 gam lá trà, con số này quá ít. Nghe nói thứ này có thể giúp lĩnh ngộ pháp tắc, lúc đó Trần Lạc không dám uống, sợ có độc. Trà ngộ đạo là thứ có thể bỏ vào trong không gian, nhưng Tam thân vương sẽ không vao giờ tự mình pha trà, thế nên hắn vẫn luôn để ở chỗ 2 người thị nữ. Khi nào hắn ta muốn uống thì hai người họ sẽ phụ trách pha trà. Cũng không biết thứ trà này có thật sự giúp lĩnh ngộ pháp tắc hay không nữa. Trần Lạc lấy một bình nước nóng do Mễ Linh đun sẵn ra, để cho hai người họ pha thử 1 lần. Còn về dụng cụ pha trà ấy mà, hầy, cả nhà Tam thân vương đều đã bị xử cả rồi, muốn gì mà không có cơ chứ?
Động tác pha trà của Mạn Mạn rất thành thục, thủ nghệ này khiến cho người ta xem cảm thấy cảnh đẹp ý vui. Nhưng mà mấy cái thứ hoa hòe lòe loẹt này thì có tác dụng gì cơ chứ? Ngươi có thể pha nhanh nhanh một chút không? Trần Lạc bĩu môi nhìn, nhưng mà hắn cũng không ép Mạn Mạn trực tiếp đổ luôn nước sôi vào. Đợi sau khi trà ngộ đạo và nước nóng dung hợp hoàn toàn với nhau, Trần Lạc bưng lên uống 1 ngụm. Nam Nam nhắc nhở:
“Ngươi phải tĩnh tâm xuống mà uống.”
Trần Lạc gật gật đầu. Sau khi uống xong, trong đầu hắn bỗng nhiên có một cảm giác như được mở rộng ra vậy, trong đầu óc hoàn toàn tỉnh táo minh mẫn hơn hẳn. Thứ này thực sự có tác dụng giúp lĩnh ngộ pháp tắc, nhưng mà nó không thể giúp trực tiếp lĩnh ngộ ngay pháp tắc được. Nó có thể giúp cho người uống có cảm giác tỉnh táo sảng khoái, có thể cảm nhận được pháp tắc dưới trạng thái không linh, tăng linh cảm. Nhân lúc có trạng thái như vậy, Trần Lạc bắt đầu cảm ngộ một loại pháp tắc phòng vệ không gian khác. Hắn cũng hết cách, chỉ có cảm ngộ cái này là nhanh nhất thôi. Trong đầu óc Trần Lạc bây giờ cực kì minh mẫn, hắn cẩn thận so sánh 2 loại pháp tắc với nhau. Thật không ngờ tới, đạo pháp tắc thứ tư cứ như vậy mà tới rồi.
…
HowOldAreYou? Tại sao cứ là ngươi mãi thế? Trần Lạc hít sâu một hơi, ta đuổi ngươi đi không nổi có đúng không? Sau khi uống vài ngụm trà ngộ đạo, đạo pháp tắc thứ 4 cũng tới rồi. Cũng không phải do trà ngộ đạo thật sự có hiệu quả thần kì tới như vậy, mà là do bản thân Trần Lạc đã có lĩnh ngộ gần với pháp tắc của một loại phòng ngự không gian khác rồi, chỉ còn thiếu một chút nữa thôi. Dưới sự giúp đỡ của trà ngộ đạo, thần trí của hắn trở nên minh mẫn, đầu óc cứ như được mở rộng ra vậy, hắn lập tức có thể hiểu được hết rồi. Đạo pháp tắc thứ như lao thẳng về phía Trần Lạc nhẹ như múa. Dưới tình huống như vậy hắn sẽ không có cách nào có thể ẩn giấu pháp tắc cả. Ba đạo pháp tắc còn lại của Trần Lạc cứ vậy xuất hiện, đồng thời vây lấy Trần Lạc.
Chúng nó giống như một đại gia đình đang hoan nghênh thành viên mới vậy. Bốn đạo pháp tắc cùng nhau nhảy múa. Trần Lạc đã bắt đầu đón nhận tẩy lễ của pháp tắc rồi. Nam Nam và Mạn Mạn nhìn tới mức đần cả người. Khi Thời Tố báo tin của Trần Lạc cho Tam thân vương, bọn họ đang ở cách đó không xa, thế nên có nghe thấy đôi chút. Tam thân vương có nói Trần Lạc dùng 5 năm để lĩnh ngộ 2 đạo pháp tắc. Khi đó trong lòng hai người cảm thấy cực kì kinh ngạc, thiên phú như thế thật sự là quá nghịch thiên rồi.
Thiên tài số 1 số 2 đế quốc như Tam thân vương cũng phải tới tận khi đã 1250 tuổi mới lĩnh ngộ được đạo pháp tắc thứ hai. Hai người họ cách nhau những 250 lần ư? Thiên phú của Trần Lạc không được truyền ra ngoài, nếu tin tức này mà truyền ra ngoài có lẽ sẽ gây nên sóng to gió lớn ở trong vũ trụ ngay. Khi đó hai người họ còn âm thầm tặc lưỡi, trong lòng cũng bắt đầu sinh ra sự hiếu kì đối với Trần Lạc. Nhưng mà ngày hôm nay, ngươi lại cho ta biết không phải là ngươi dùng 5 năm lĩnh ngộ 2 đạo pháp tắc, mà là 4 đạo pháp tắc lận ư? Vẻ mặt của Nam Nam và Mạn Mạn đầy vẻ không thể tin nổi, giống như là họ nhìn thấy một đứa trẻ mới ra đời đã biết giải tập hợp những câu hỏi khó trên thế giới vậy. Nam Nam lắp bắp nói:
“Mạn Mạn, có phải mắt ta xuất hiện ảo giác rồi không. Ngươi véo thử ta một cái xem nào, nhất định là do ta đang nằm mơ rồi.”
Nam Nam dùng sức véo một cái thật mạnh lên cánh tay bóng mịn. Sau đó cô thở phào một hơi như bỏ xuống gánh nặng:
"Quả nhiên là do ta đang nằm mơ.”
Mạn Mạn ở bên cạnh rơi lệ:
“Chị à, tất nhiên là ngươi không thấy đau rồi, cái ngươi véo là cánh tay của ta mà.”
Cánh tay của Mạn Mạn bị véo tới mức tím xanh lại. Nếu như cái này bị người lạ nào khác nhìn thấy thì có khi họ còn tưởng là do Trần Lạc tạo nên ấy chứ. Nam Nam vội vàng xin lỗi, sau đó cô cùng Mạn Mạn nhìn Trần Lạc với ánh mắt cực kì phức tạp. Mạn Mạn thấp giọng nói:
"Chị à, thiên phú của hắn bây giờ không thể dùng từ yêu nghiệt để hình dung được nữa, mà ta cảm giác hắn ta giống như hóa hình của pháp tắc không gian vậy.”