Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 918: Chương 918: Thở Dài Một Hơi

Nam Nam cũng nhẹ giọng nói:

“Trà ngộ đạo không thể có hiệu quả lớn như vậy được. Nếu như nó có hiệu quả lớn như vậy thì mấy năm nay, Tam thân vương đã uống chắc cũng khoảng vài cân rồi ấy chứ, vậy thì hắn ta sớm đã lĩnh ngộ hết tất cả pháp tắc của hệ hỏa từ lâu rồi. Xem tình hình như này, vậy có lẽ chỉ cần Trần Lạc không chết thì chuyện hắn ta lĩnh ngộ tất cả pháp tắc của hệ không gian chỉ là chuyện thời gian mà thôi, có lẽ đó cũng chỉ là chuyện sảy ra trong khoảng 1 ngàn năm tới đổ về mà thôi.”

Một ngàn năm, lĩnh ngộ tất cả pháp tắc hệ không gian, vậy thì đúng thật là chuyện từ cổ chí kim tới nay chưa từng sảy ra. Mạn Mạn chớp mắt nói:

"To gan hơn một chút mà đoán nè, 500 năm thì sao?”

Hai người họ xì xào bàn tán bị Trần Lạc nghe thấy hết, nhưng hắn không quan tâm, mà chỉ tiếp tục cảm ngộ năng lực. Nhưng cảm giác minh mẫn trong đầu hắn càng ngày càng yếu đi. Tạp niệm bắt đầu tràn vào trong đầu Trần Lạc không ngừng. Trần Lạc thất vọng, hiệu quả của trà ngộ đạo kết thúc rồi, nhưng mà không sao cả, ở đây hắn vẫn còn 1 ít lá trà. Từ trong đáy lòng, Nam Nam không muốn chết. Nếu như bây giờ cô không đi theo Trần Lạc thì sớm muộn gì Tam thân vương cũng tìm thấy cô. Trần Lạc không phải loại người tốt đẹp gì cả, vậy Tam thân vương thì là người tốt hay sao? Trong mắt Tam thân vương, không, ở trong mắt phần lớn những người cấp thần mà nói thì những sinh mạng dưới cấp thần đều chỉ là con sâu cái kiến mà thôi, hoàn toàn không đáng giá. Kể cả bây giờ Trần Lạc có thả hai người họ đi chăng nữa thì bọn họ cũng chỉ còn một con đường chết. Nam Nam nhẹ giọng nói:

"Mạn Mạn, đi một bước tính một bước, chúng ta cứ theo hắn ta trước đi. Hầu hạ ai mà không phải là hầu hạ cơ chứ, ta muốn sống một cuộc sống thật tốt. Còn ngươi thì sao?”

Sức mạnh to lớn của Trần Lạc gần như đã khiến cho Mạn Mạn dần dần từ bỏ việc đấu tranh lại. Cô do dự một chút rồi nghiến răng nói:

"Mọi việc ta đều nghe theo chị.”

Cô cũng quyết như thế. Cơ thể của cô đã bị Trần Lạc cướp đi, mà tới trái tim của cô bây giờ hình như cũng không còn thuộc về Tam thân vương nữa rồi. Tam thân vương đáng thương, phải đền cả nhà, không những thế còn mất đi hai người hầu như hoa như ngọc. Khoảng hơn 10 phút sau, việc cải tạo của pháp tắc đã kết thúc. Dù sao thì đây cũng chỉ là một kỹ năng cỏn con, không thể hy vọng nó giống như hành tẩu hư không được đúng không. Cả thể hồn và dị năng của Trần Lạc đều nhận được sự cường hóa không nhỏ, thọ mệnh của hắn tăng lên 5 vạn năm, bây giờ tổng tuổi thọ của hắn đã lên tới con số 25 vạn năm. Nam Nam và Mạn Mạn vội vàng cung kính chúc mừng:

“Chúc mừng.”

Sắc mặt Trần Lạc rất bình tĩnh, hắn cười nói:

"Hai người các ngươi không còn kháng cự giống như lúc ban đầu nữa rồi.”

Vẻ mặt Nam Nam và Mạn Mạn hơi ngại ngùng. Mạn Mạn nói với vẻ kuf quái:

“Vì sao ngươi lĩnh ngộ được tới đạo pháp tắc thứ 4 rồi mà trông ngươi không có chút kích động nào vậy.”

Thời gian hai người họ ở cạnh Tam thân vương rất ngắn, họ chưa từng trông thấy Tam thân vương lĩnh ngộ pháp tắc mới bao giờ, nhưng mà họ từng trông thấy Tam thân vương lĩnh ngộ pháp tắc sâu hơn một bậc. Khi đó Tam thân vương cực kì vui vẻ, hắn ta cười lớn trong phòng rất lâu. Người ta lĩnh ngộ pháp tắc sâu hơn mà đã vui như thế rồi, vậy mà Trần Lạc lĩnh ngộ pháp tắc mới lại cực kì bình tĩnh. Trầm Lạc cũng đáp với vẻ kì quái:

"Đúng ra ta nghĩ ta có thể lĩnh ngộ từ hơn 1 tháng trước cơ, kết quả lại kéo dài tới tận bây giờ. Hơn nữa lần này ta còn nhờ sự giúp đỡ của trà ngộ đạo, vậy thì có cái gì đáng để vui mừng cơ chứ?”

Trần Lạc nói xong thì thở dài một hơi. Câu nói của hắn làm cho hai người họ không hiểu nổi. Nam Nam:

“???”

Mạn Mạn:

“???”

Trần Lạc nói:

“Đừng đứng ngơ ra đó nữa, mau mau pha giúp ta ly trà nữa đi.”

Mạn Mạn như người mới tỉnh khỏi mộng, cô càng ra sức thể hiện trà nghệ hơn trước. Nhân lúc Mạn Mạn đang pha trà, Trần Lạc hỏi:

"Cái trà ngộ đạo này lấy từ đâu ra đó?”

Thứ trà ngộ đạo này thật sự rất quý giá, nói nó có thể giúp lĩnh ngộ pháp tắc thì cũng không sai lắm. Nam Nam nói:

“Nghe nói lá này là do hái trên một cái cây thần do một đại lão cấp thần hệ tự nhiên trồng được, sản lượng của nó cực kì ít ỏi, 10 năm mới kết được 1 chút xíu, rất nhiều người phải chia nhau.”

Hai mắt Trần Lạc sáng lên, hắn truy hỏi:

“Là ai mà có bản lĩnh lớn tới nỗi trồng được loại cây thần này vậy?”

Người khác có thể được chia phần, chẳng nhẽ ta lại không được ư? Có phải là ngươi xem thường ta hay không? Đợi tới khi nào sắp thu hoạch, ta sẽ canh chừng ở đó, còn chuyện ta để lại dư bao nhiêu cho các ngươi thì phải xem tâm trạng của ta như thế nào. Không, có lẽ hắn mang luôn cây thần đi thì tốt hơn mới phải? Nam Nam lắc đầu nói:

“Cái này thì ta thật sự không biết, ngươi trộm... số lượng lá trà mà ngươi lấy từ chỗ Tam thân vương là phần của Tam thân vương trong vòng 1 trăm năm đó, hắn ta thật sự không nỡ uống đâu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!