Mười năm mới kết ra được 1 tẹo, chia thành 10 lần mới tới lượt Tam thân vương. Còn có rất nhiều lần Tam thân vương không được chia phần. Mạn Mạn ở một bên, trong lòng cảm thấy rất không vui. Trà nghệ này của ta đẹp đẽ như vậy, vậy mà ngươi xem cũng không thèm xem, chỉ mải hỏi thăm xem cây thần ở nơi nào. Trần Lạc gật đầu, không biết cũng không sao, ta đi nghe ngóng một chút là được. Hoặc là để ta đi từng cái vườn của mấy tên cấp thần hệ tự nhiên có tiếng lượn vài vòng là biết ngay ai là người trồng cây thần ấy mà. Trần Lạc đau lòng nhìn đống lá trà còn lại, hơn 100 gram, miễn cưỡng thì cũng chỉ đun được 10 ấm mà thôi, mà hắn cũng không thể cứ thế uống 1 mình nha.
Đợi tới khi Mễ Lạp, Pháp Vương, chị Hải Cơ tới được cấp bán thần, vào lúc quan trọng trong lĩnh ngộ thì nhất định cũng phải cho họ uống một chút xem sao. Lúc này, trong dị năng không gian, Mễ Lạp đang hấp thu tinh thể bỗng có sự biến hóa thần kì. Cuối cùng Mễ Lạp cũng tăng từ cấp đế lên tới bán thần rồi. Đổi lại là trước đây, chắc chắn cô sẽ bị đau gần chết, nhưng mà cách tăng cấp đúng đắn lại không hề đau đớn chút nào cả. Cấp độ sinh mệnh của Mễ Lạp có bước nhảy vọt. Hai mắt Mễ Phạn sáng lên, nó vội vàng đưa chu quả tới trước mặt Mễ Lạp:
“Mễ Lạp, ngươi ăn nó đi.”
Khi còn là cấp đế, Mễ Phạn không thể nào hấp thu hết chu quả trong một lần được, dẫn tới sự lãng phí, nhưng bây giờ thì cô có thể rồi. Chu quả ngơ ra, cuối cùng cũng ăn ta rồi ư? Chu quả lệ rơi đầy mặt, cuối cùng ta cũng không phải ngày ngày sống trong lo lắng sợ hãi nữa rồi. Cuối cùng ta cũng được giải thoát rồi, hu hu hu.
…
Chu quả quá thảm. Trên người nó tỏa ra hương thơm nồng nàn, rất dễ ngửi. Mễ Phạn rảnh rỗi không có việc gì làm, mỗi ngày nó đều đi ngửi chu quả cả chục lần. Mỗi lần như thế chu quả đều tưởng bản thân sắp bị ăn tới nơi rồi. Chu quả bị Trần Lạc trộm mang về đã vài ba tháng, mỗi ngày nó đều phải trải qua cảm giác đó cả chục lần, cả chục lần đó đều là dạo chơi trước cửa tử, đổi lại là ai chịu cảm giác này cũng sẽ suy sụp thôi. Hu hu, ta thảm quá đi mà, còn ai trên đời này đáng thương hơn ta nữa chứ? Mễ Phạn nói:
"Chu quả này để cho Mễ Lạp ăn trước, ta cảm thấy cô ấy ăn vào có tác dụng. Say này mọi người ai cũng sẽ có.”
Mễ Lạp gật đầu, cũng không từ chối, cô bắt đầu ăn từng miếng nhỏ. Chu quả rất thật thà, nó không giằng co chút nào cả, vẻ mặt nó có vẻ như được giải thoát. Chu quả bị cắn 1 tẹo, mùi thơm của quả đã lan ra khắp nơi trong dị năng không gian rồi. Trần Lạc chỉ cần muốn là hắn sẽ cảm nhận được động tĩnh ở trong dị năng không gian. Hắn quét mắt kiểm tra dị năng không gian một lượt theo thói quen, bỗng hắn chú ý tới sự khác thường của Mễ Lạp. Mễ Lạp tăng cấp thành bán thần rồi ư? Hắn cũng chẳng quan tâm tới trà ngộ đạo sắp pha xong nữa, Trần Lạc mở dị năng không gian ra, tiến vào bên trong nội bộ không gian. Chỉ để lại một cái hố đen chuyển động ở bên ngoài.
Nếu như Trần Lạc ở bên trong dị năng không gian thì lối vào của dị năng không gian sẽ không thể nào đóng lại được. Vẻ mặt của Nam Nam và Mạn Mạn đầy dấu chấm hỏi, trong không gian cũng có thể cho người đi vào ư? Nhưng bọn họ đều là những người có giới hạn, kể cả có tò mò tới mức nào thì bọn họ cũng sẽ không bước vào. Hình như lúc trước bọn họ bị nhốt trong không gian đó thì phải. Trần Lạc bước thẳng vào trong không gian, vẻ mặt hắn cực kì vui mừng mà nhìn Mễ Lạp. Khi quái vật giáng lâm, Mễ Lạp đã hồi sinh một lướng lớn thành viên, tổn thất mất của bản thân hơn chục năm tuổi thọ. Từ đầu chu quả cũng là để lại cho cô dùng.
Trần Lạc vẫn luôn lo lắng, sợ rằng Mễ Lạp không có đủ thiên phú để tăng cấp thành bán thần, dù sao thì việc này cũng thật sự là rất khó. Nhưng bây giờ mọi chuyện đều tốt rồi, cuối cùng hắn cũng không còn phải lo lắng nữa. Ngoài ra, tư chất của Pháp Vương còn tốt hơn Mễ Lạp đôi chút nữa. Mễ Lạp có thể làm được thì Pháp Vương khỏi phải bàn. Ừm, thơm thật đó, theo dòng nước quả chảy ra, trong dị năng không gian ngày càng thơm. Thiên phú của Pháp Vương còn tốt hơn Mễ Lạp một chút, vậy mà Mễ Lạp lại tăng cấp thành bán thần trước. Đó là do Mễ Lạp hấp thu được 2 viên tinh thể cấp bán thần hệ quang minh, còn Pháp Vương lại chỉ có một viên hệ lôi, dẫn tới việc Mễ Lạp tăng cấp trước nó. Nhưng mà Pháp Vương cũng sắp rồi, lâu nhất thì nó cũng chỉ mất khoảng 1 tháng nữa thôi.
Trần Lạc ngồi xuống, hắn nhìn Mễ Lạp với ánh mắt ấm áp. Trên mặt Trần Lạc có nụ cười, nhưng trong lòng hắn lại có đôi chút thất vọng. Mễ Lạp không trực tiếp tăng lên cấp thần đồng thời với lúc tăng lên bán thần giống như bản thân hắn. Trần Lạc còn nghĩ với sự khống chết thuật hồi sinh của Mễ Lạp thì cô có thể trực tiếp thành thần cơ. Suy nghĩ đôi chút, Mễ Lạp hồi sinh 1000 người, chỉ tốn mất của Mễ Lạp hơn chục năm thọ mệnh, lượng tiêu hao này cũng tính là rất nhỏ rồi. Cái này còn chưa đủ để trực tiếp thành thần hay sao?