Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 920: Chương 920: Ngơ Ngác Gật Đầu

Trần Lạc cũng có đôi chút hiểu biết về thuật hồi sinh. Thực sự thuật này không phải chỉ có mỗi một mình Mễ Lạp làm được, người khác cũng có thể dùng thuật hồi sinh. Nhưng còn cụ thể người khác tiêu hao như thế nào thì Trần Lạc không rõ lắm. Người khác căn bản không cho ngươi cơ hội để hồi sinh. Giống như Oboone vậy, khi xưa hắn ta bị Eastman làm cho nổ tung tạo thành cơn mưa máu, thi thể còn bị nổ thành vô số mảnh nhỏ. Trên mặt Mễ Lạp không có cảm xúc gì, nhưng mà trong lòng cô cũng cảm thấy thất vọng. Cô tưởng rằng biết đâu nhờ vào thuật hồi sinh mà bản thân cô có thể trực tiếp thành thần. Sau khi cô đạt tới cấp thần thì có thể giúp đỡ Trần Lạc một cách tốt hơn cơ. Mễ Phạn búng tay một cái:

“Có khi nào có khả năng là Mễ Lạp thuộc một thuộc tính tương đối đặc biệt, giống như ta vậy, có khả năng dính líu đôi chút tới hệ tinh thần. Mễ Lạp không hề biết chút công kích nào cả, cô ấy chỉ biết về trị liệu, hiệu quả mang lại còn tốt hơn người khác rất nhiều lần.”

Ừm, đúng thật, khi mới gặp Mễ Phạn, Trần Lạc còn tưởng nó là hệ tinh thần cơ. Nhưng mà Mễ Phạn chỉ biết mỗi tinh thần giao lưu. Mễ Linh đứng bên cạnh ngẩn ra, sau đó cô đột nhiên nói:

"Có khi nào là sinh mệnh pháp tắc không? Ta thấy trong sách mà Eastman để lại có loại này.”

Sinh mệnh pháp tắc ư? Trần Lạc lập tức lấy ra một quyển sách rất dày, trong quyển sách này có ghi chép rất nhiều thứ, đại đa số đều là những thông tin vô dụng, cần phải lật đọc một cách chậm rãi. Mễ Linh chỉ vào một trang sách, Trần Lạc nhìn theo.

“Trên Quang minh còn có một loại pháp tắc thuần túy hơn, đó chính là sinh mệnh pháp tắc. Truyền thuyết nói đây là năng lực có khả năng trị liệu không ai sánh bằng, kể cả đối phương chỉ còn lại một giọt máu thôi cũng có thể cứu sống được đối phương.”

Mễ Lạp của hiện tại chỉ có thể hồi sinh với 1 thi thể tương đối hoàn chỉnh. Nếu như đối phương bị nổ thành mảnh vụn hoặc là phần lớn thi thể phân ly thì cô không thể hồi sinh được. Muốn có những pháp tắc này thì cần có thiên phú, ví dụ như về mấy loại như hệ hỏa, hệ lôi, hệ phong. Giống như nhân quả vận mệnh, cái này chỉ có thể xem số mạng, chứ không phải chỉ cần nỗ lực là có thể có được đâu. Sinh mệnh pháp tắc hình như cũng như vậy, chỉ có thể là trời sinh đã có. Chẳng nhẽ nói, Mễ Lạp thuộc biến dạng khác của hệ quang minh, là hệ sinh mệnh ư? Không, Mễ Phạn cũng nói rồi, vậy thì chắc chắn Mễ Lạp là hệ sinh mệnh. Trên mặt Trần Lạc hiện lên nụ cười, đúng là việc tốt sảy ra liên tiếp mà. Một khi Mễ Lạp thành thần, kể cả hắn có chết hắn cũng không sợ.

Nhưng mà Mễ Lạp làm thế nào để có thể thành thần? Là do trình độ mà hiện tại Mễ Lạp nắm chưa đủ cao ư? Hay là cô phải tự nhiên trưởng thành, cả ngày như sống như con cá muối giống Mễ Phạn thì mới được. Bất kể là như thế nào, đây cũng đều là chuyện tốt trời ban. Chu quả to bằng khoảng 3 quả táo, Mễ Lạp ăn còn sót lại hạt quả, trên đó còn dính một ít thịt quả. Mễ Lạp ăn không nổi nữa. Mễ Phạn không chê bai chút nào, nó cầm lấy, hi hi hi, thơm thật đấy. Thứ này chẳng có tác dụng gì với Trần Lạc cả, tăng thêm 1 vạn năm tuổi thọ thì thế nào chứ? Trần Lạc có tận 25 vạn năm tuổi thọ, mà năm nay hắn mới 28 tuổi. Giống như từ khi sinh ra tới hiện tại, Trần Lạc có 25 vạn, bây giờ hắn mới tiêu hết 28 đồng, hắn tiêu kiểu gì cũng không hết.

Sau khi Mễ Phạn ăn xong, nó nhét hạt vào miệng Pháp Tuyết. Chó liếm đồ, liếm tới hết sạch, đỡ phí. Trần Lạc hài lòng đi ra khỏi không gian, sau đó hắn lại bảo Mạn Mạn rót 1 chén trà đưa cho Mễ Lạp. Trần Lạc giải thích:

“Ừm, các ngươi biết là viên tinh thể sau này ta cấy ghép vào là tinh thể thời gian, dị năng không thời gian là như này đó.”

Nam Nam và Mạn Mạn ngơ ngác giật đầu. Đợi sau khi trà ngộ đạo dung hợp với nước xong, Trần Lạc nhấp một ngụm, đầu óc hắn lại quay về trạng thái minh mẫn linh không như khi nãy. Lần này Trần Lạc đẩy nó về hành tẩu hư không. Hiện tại hành tẩu hư không đang là 97, không có tiến bộ chút nào hết. Khoảng hơn 20 phút sau, Trần Lạc chầm chậm lắc đầu. Hiện tại ta không hề có lối đi nào cả, hoàn toàn không rõ bản thân còn thiếu sót ở chỗ nào. Nếu như hắn có lối đi thì có khả năng hắn sẽ đột phá dưới sự hỗ trợ của trà ngôn đạo này.

Tới bây giờ Trần Lạc thật sự không biết rõ rốt cuôch hành tẩu hư không của hắn không hoàn hảo ở chỗ nào. Một đề thi toán, thi đc 97 điểm, chỉ cho ngươi biết điểm số, chứ không cho ngươi xem lại bài làm, vậy thì ngươi sẽ chẳng thể biết bản thân sai ở đâu cả. Chủ yếu là do hắn không có ai để giao lưu học hỏi. Nếu như là để Trần Lạc và Thời Tố so sánh với nhau cái pháp tắc bọn họ có chung là truyền tống không gian thì có khi còn có đôi chút thu hoạch. Nhưng bây giờ Trần Lạc đã là đỉnh cao của hành tẩu hư không rồi, mà hắn cũng là người duy nhất lĩnh ngộ được pháp tắc của hành tẩu hư không. Những người khác còn chẳng xứng đáng xách giày cho Trần Lạc. Vậy thì hắn lĩnh ngộ thời gian đi vậy.

---

🔥HỆ THỐNG BÀN TAY VÀNG TẠI TẬN THẾ: hệ thống, mạt thế, đô thị, xác sống, tiến hóa gen…🔥

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!