Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 925: Chương 925: Tiểu Lão Đệ

Trần Lạc vờ suy tư, nói:

“Cách đây không lâu, chưa được mấy năm.”

Thanh niên tóc dài mừng rỡ, có lẽ đã tìm được cảm giác ưu việt:

“Ta đã thành Thần hơn 200 năm rồi.”

Hai trăm năm, đối với tuổi thọ bắt đầu từ một trăm nghìn năm của cấp Thần mà nói, quả thực rất nhỏ.

Thanh niên tóc dài tự giới thiệu:

“Ta tên là Chaildrad Kun, bởi vì là con thứ sáu trong nhà, nên những người quen biết ta đều gọi ta là lão Lục.”

Xem ra ý nghĩ của từ lão Lục vẫn chưa được truyền ra ngoài vũ trụ, không sao, ta sẽ làm công tác quảng bá ý nghĩa của nó.

Lão Lục này muốn làm quen với Trần Lạc, có rất nhiều đường.

Ngươi có kết bạn với những người khác hay không, ta không biết, nhưng nếu ngươi kết bạn với ta, quả thực có thể dẫn đến rất nhiều đường, đường chết.

Nếu như bị Tam Thân Vương biết được ngươi là bạn của Trần Lạc ta, ta bảo đảm ngươi sẽ gánh chịu hậu quả không nhẹ.

Trần Lạc đến giờ vẫn không dám liên lạc với Hoàng Nghiêu và Xà Mẫu, sợ sẽ mang đến nguy hiểm cho bọn họ.

Máy truyền tin kia đã bị tắt và bị vỡ nên dùng cái mới.

Trần Lạc vừa hay đang không rõ về tình hình ở nơi này của Norton, thế là bắt đầu nói chuyện với lão Lục.

Lão Lục còn nói, ở tinh cầu của hắn, hắn là tông chủ, ở trước mặt thuộc hạ, khí thế tràn đầy, nhưng ở trước mặt các cấp Thần, hắn chỉ là một tiểu lão đệ.

Bị Trần Lạc dọa cho bất ngờ, thậm chí hắn còn không nói được lời nào.

Trần Lạc đảo mắt:

“Ta tên Vạn Linh Quy.”

Tên khốn Vạn Kiện Quy kia đã lang thang vào vũ trụ nên ta chỉ đổi một từ thôi.

Trần Lạc không biết, Vạn Kiện Quy đã bị Vưu Lý đâm 666 nhát, ném xuống ao phấn hoa, uống nước căng bụng, đầu lộ ra.

Trần Lạc hỏi:

“Lão Lục, ngươi đã xếp hàng ở đây bao lâu rồi? Khi nào mới có thể lấy được áo giáp?”

Lão Lục cười khổ nói:

“Nếu may mắn thì là vài chục năm, còn nếu không thì có thể hơn chục năm, không có cách nào khác, lượng cung áo giáp không đủ cho lượng cầu, ta đã chật vật bán tất cả nữ đệ tử trong tông môn để gom góp tiền mua bộ giáp cấp thấp nhất.”

Cái gì? Trần Lạc không thể tin vào tai mình.

Ngươi thật đúng là lão Lục mà, nữ đệ tử trong tông môn mà ngươi cũng bán sao?

Lão Lục hưng phấn nói:

“Nếu tông chủ không trở nên mạnh mẽ, làm sao có thể bảo vệ những đệ tử khác, cũng là do bọn họ nguyện ý.”

Lão Lục mới là cấp Thần không lâu, hoàn toàn không có khả năng tranh giành địa bàn với những người cấp Thần kỳ cựu khác, mặc dù Hoàng Nghiêu không tính là lợi hại, nhưng tốt xấu gì hắn cũng lĩnh ngộ pháp tắc được đến 62, không phải người mà lão Lục có thể so sánh.

Không ai muốn lão Lục làm bảo vệ, Hoàng Nghiêu có muốn cũng không cần, chưa nói đến thực lực không cao, tiền để duy trì quan hệ cũng không có.

Trần Lạc thật sự coi thường mức lương 100 nghìn một năm kia, nhưng không biết người bình thường dù muốn cũng không thể kiếm được số tiền như vậy.

Làm bảo an tốt biết mấy, bảo đảm thu hoạch mùa màng dù hạn hán hay lũ lụt, gió thổi không đến mặt, mưa không đến đầu, xảy ra chuyện gì thì cũng không sao, chỉ khi không xử lý được thì đế quốc mới ra tay.

Trần Lạc liếc nhìn lão Lục với ánh mắt thương hại, thật đáng thương.

Lão Lục cũng thương hại nhìn Trần Lạc:

“Anh Vạn, ta tới sớm, trong vòng mấy chục năm có cơ hội lấy được áo giáp, ngươi tới muộn, ít nhất cũng phải xếp hàng đến một trăm năm sau.”

Trần Lạc cười cười, cái rắm, chỉ những kẻ không có năng lực mới đợi như này.

Trần Lạc hỏi:

“Norton đại nhân có sẵn áo giáp không? Tiền không thành vấn đề.”

Vấn đề là không có tiền.

Tiền không phải là vấn đề, câu nói này thật bá đạo.

Nơi này cũng không phải chợ bán thức ăn, để mua mấy loại rau, nơi này là bán áo giáp, thấp nhất cũng phải 10 triệu Tử Tĩnh.

Lão Lục giật nảy mình, kéo Trần Lạc đến một nơi vắng vẻ, trên mặt lộ ra một nụ cười nịnh nọt.

“Đại ca, có phải có cách gì kiếm tiền không? Mang theo ta đi, ta đã nghèo đến mức bán đệ tử.”

Theo như lão Lục nghĩ, thời gian Trần Lạc thăng cấp không lâu bằng hắn, có nhiều tiền như vậy, nhất định là có biện pháp làm giàu khác.

Lão Lục vỗ ngực nói:

“Một năm có thể kiếm được 100 nghìn, ngươi chính là anh trai ta.”

“Nếu như một năm kiếm được 200 nghìn, đại ca, việc của anh là việc của ta.”

“Nếu như một năm kiếm được 500 nghìn, ngươi chính là lý do khiến ta có thể tồn tại.”

“Nếu như một năm kiếm được một triệu, ai dám làm hại đại ca, trước tiên phải bước qua xác ta.”

Trần Lạc vẻ mặt buồn cười, lắc đầu:

“Đường ta đi đầy rẫy nguy hiểm, ngươi lại nhát gan, không làm được.”

Lão Lục gấp gáp:

“Đại ca, ngươi không nói thì làm sao ta biết ta không hợp chứ, vì tiền, ta thật sự dám liều mạng.”

Trần Lạc xua tay:

“Vậy ta hỏi ngươi, có tiền liệu có khả năng mua được sớm không?”

Lão Lục thầm nghĩ, bản thân phải giữ quan hệ tốt với đại ca, cũng đúng, vừa mới phất lên liền nói cách kiếm tiền cho ngươi sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!