Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 926: Chương 926: Đại Lão Trong Tay Có Trăm Triệu

Lão Lục lắc đầu nói:

“Có tiền, ở nơi này cũng chẳng ích gì, năm ngoái, đại lão biết dịch chuyển không gian Thời Tố kia, ta đã tận mắt chứng kiến hắn đến đây, hắn đã trả giá rất cao, nhưng cũng phải đợi đến mười năm sau mới có thể lấy được.”

“Đại ca, ngươi có giàu đến mấy thì làm sao có thể giàu hơn Thời Tố chứ? Đây chính là một đại lão trong tay có trăm triệu.”

Thời Tố chuyên môn tới đặt một bộ áo giáp dành riêng cho hệ không gian, nhưng ngay cả khi có tiền, cũng không thể nhanh chóng có được nó.

Khi đó hắn cho rằng, 10 năm, 10 năm sau, Trần Lạc cũng chưa thành Thần, cho nên hắn cũng không vội.

Trong mắt lão Lục, Thời Tố như này cũng đã là đại lão.

Lão Lục nói:

“Về phần hàng tồn kho, làm sao có thể, có một bộ bán một bộ, hoàn toàn không có hàng tồn.”

Trần Lạc trong lòng trầm xuống, tình huống ở đây không giống như hắn nghĩ.

Nơi này được xem như là một khu vực sản xuất áo giáp, Trần Lạc còn tưởng rằng sẽ có hơn mười mấy bộ tồn kho chứ?

Thế nhưng bán chạy đến mức toàn phải làm mới.

Lão Lục tới đây lâu nhưu vậy rồi mà còn chưa thấy bộ tồn kho nào.

Bản thân muốn trộm, căn bản cũng trộm không được.

Vậy có nên cướp cấp Thần hệ kim loại Norton này đi không?

Làm cho ta, lúc nào đủ mười nghìn bộ áo giáp ta sẽ thả người đi.

Trần Lạc đánh chủ ý lên Norton, cướp đi.

Chuyện người khác không dám làm, Trần Lạc ta dám làm.

Norton có một chỗ dựa rất lớn, đồng thời hắn cũng là Hầu tước của Đế quốc Volsey.

Bằng không, nếu có mấy cấp Thần tới, tùy tiện cướp đi cấp Thần Norton hệ kim loại, Norton sớm đã không còn.

Trần Lạc hỏi:

“Norton đại nhân có mấy đạo pháp tắc?”

Lão Lục suy nghĩ một chút:

“Hình như là ba đạo, tính tình không tốt.”

Ba đạo? Trần Lạc hậm hực, vậy thì đành sử dụng hư không đi lại để mang đi, không dám đưa vào không gian, cũng không nhốt được.

Còn việc đến mức đánh đập hắn thì... không cần nhắc tới cũng được.

Trần Lạc nghĩ nghĩ, không phải còn có một kim loại la ma sao, cái này có sẵn, chỉ là để Norton thay đổi hình dạng, rất nhanh.

Mặc dù có thể dùng chuyện tiêu diệt gia tộc để uy hiếp Norton, nhưng muốn có một bộ áo giáp cần thời gian rất dài, Trần Lạc cũng không có khả năng lưu giữ Norton mấy năm.

Lúc này, lão Lục nói:

“Anh Vạn, nếu ngươi muốn ra giá cao để trực tiếp mua một bộ áo giáp cũng không phải là không có cơ hội, khả năng, cách đây vài ngày, Đế quốc Voley đã truyền ra tin tức, sắp tổ chức một cuộc đấu giá cấp Tử Tĩnh, ngàn năm mới có một lần, ở đó thứ tốt gì cũng có.”

Cuộc đấu giá cấp Tử Tĩnh này là do Đế quốc Volsey đích thân tổ chức.

Không phải cuộc đấu giá do một vài gia tộc, thương hội, hay một vài tổ chức cường giả có thể so sánh được.

Cuộc đấu giá được chia làm ba cấp độ là Thanh Đồng, Hoàng Tinh và Tử Tĩnh.

Cấp độ Tử Tĩnh tổ chức nghìn năm một lần, đế quốc sẽ đưa ra rất nhiều vật phẩm có giá trị để các cấp Thần đấu giá.

Trong đám đồ tốt đó, thứ nào cũng khiến một vài đại lão thèm đỏ mắt.

Đế quốc Volsey thiếu tiền sao? Khẳng định là không thiếu, muốn in bao nhiêu cũng được, vậy tại sao lại đem những vật phẩm tốt này ra đấu giá?

Tử Tĩnh là loại tiền tệ do hai đế quốc cùng phát hành.

Để tiền được lưu thông, nhất định phải có sức mua.

Nếu như một trăm nghìn cũng không thể mua được một miếng bánh mì thì không ai muốn kiếm tiền.

Tử Tĩnh có thể được tiêu thụ và thưởng thức ở bất kỳ tinh cầu nào, nhưng như thế vẫn chưa đủ, phải có một số vật phẩm hữu ích cho cấp Thần, có như thế thì bọn họ mới có đủ sức lực đi kiếm tiền.

Cuộc đấu giá cấp Tử Tĩnh này tương đương với việc đế quốc đang trá hình để thu hồi tiền tệ trong tay cấp Thần, sau đó khiến bọn họ tiếp tục kiếm tiền.

Hai đế quốc lớn kiểm soát chặt chẽ tất cả các cấp Thần thông qua tiền tệ, khiến cho bọn họ cam tâm tình nguyện làm việc cho mình.

Trần Lạc đã gặp qua Thời Tố, Hoàng Nghiêu, Xà Mẫu, bao gồm cả tông chủ lão Lục trước mặt, có người nào mà không muốn kiếm tiền chứ?

Không nghe lão Lục nói sao, mỗi năm có một triệu Tử Tĩnh, hắn dám liều mạng giúp Trần Lạc.

Nếu như Tử Tĩnh có giá trị không lớn, chỉ có thể mua được một chút đồ ăn, đồ uống và để giải trí thì ai sẽ liều mạng để kiếm tiền đây?

Nghe lão Lực thao thao bất tuyệt nói chuyện, Trần Lạc trầm tư suy nghĩ, lần đấu giá long trọng này nhất định có rất nhiều đồ tốt.

Nếu như có thể hốt được tất cả…

Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy thỏa mãn.

Đây có phải là cơ duyên mà Mễ Phạn nói đến không?

Nếu như chuyện thời gian đình chỉ bị bại lộ, đối phương sẽ có những biện pháp phòng bị, ví dụ như tăng cường cảnh giác, thay đổi quy tắc đấu giá,…để hạn chế bản thân.

Xem ra hai đạo pháp tắc phòng ngự cũng không được bại lộ, nếu không khi pháp tắc bị bại lộ, bản thân có muốn vào cũng không vào được.

Nghĩ tới điều gì đó, lão Lục cau mày nói:

“Bỏ đi, nơi này của chúng ta cách trụ sở chính của đế quốc Volsey quá xa, bay bốn năm tháng cũng không có khả năng đến được.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!