Norton quen biết rất nhiều đại lão, còn là Hầu tước của đế quốc, ngay đế quốc Volsey cũng bảo kê cho Norton.
Cũng đúng thôi, tất cả các cấp Thần ở đây đều là cấp Thần ở cấp bậc thấp nhất, nhiều nhất cũng chỉ có hai đạo pháp tắc.
Norton mắng bọn họ, thật đúng là không chút nể mặt nào.
Trần Lạc nhìn thấy cảnh này, âm thầm không nói nên lời, vốn cho rằng Ải Nhân bình thường bên ngoài cũng đủ kiêu ngạo, không ngờ còn có người còn hống hách hơn bọn họ.
Đúng là cha truyền con nối mà.
…
Norton cười nhạo một tiếng, mắng mọi người giống như mắng cháu trai, lão Lục liền hậm hực đi đến bên cạnh Trần Lạc.
Trần Lạc không thể nào cứ như vậy mà từ bỏ được, ta đến cũng đã đến rồi, ngươi để ta tay không rời đi sao?
Ngươi cho rằng ta là người vô công rồi nghề như những người ngoài kia sao?
Norton đang muốn đi vào khu vực bên trong, Trần Lạc vội vàng bước tới, vẻ mặt cười làm lành, nói:
“Norton đại sư, ở chỗ ta đây có một khối kim loại có sẵn...”
Norton bày ra bộ dáng mắt điếc tai ngơ, hai bảo vệ Ải Nhân liền đến ngăn cản Trần Lạc.
Lúc này Norton đang muốn lấy thêm một bình rượu từ trong không gian giới chỉ, Trần Lạc thấy vậy, cũng vội vàng từ trong không gian giới chỉ lấy ra một bình rượu màu xanh.
Cái này là cướp được từ chỗ của Tam Thân Vương, khẳng định chất lượng không hề thua kém.
Trần Lạc nói:
“Đại sư, ta đây có rượu ngon.”
Norton khinh thường nhìn Trần Lạc, một kẻ phế vật như ngươi thì có thể có được loại rượu ngon gì?
Sau khi nhìn thấy chai rượu của Trần Lạc, lập tức hai mắt sáng lên:
“Thanh Hoa Túy? Thật sự đúng là rượu ngon.”
Trần Lạc mỉm cười đi theo bên cạnh Norton, thấy vậy, hai tên bảo vệ liếc nhìn nhau, đồng ý để Trần Lạc theo vào trong, hai người bọn họ tiếp tục canh cửa, không cho phép người khác đi vào.
Lão Lục có chút trợn mắt há mồm, đại ca đúng là có bản lĩnh.
Norton nóng lòng muốn uống, không kịp cừo đợi liền uống hai ba ngụm, rượu của Trần Lạc cứ vậy mà hết, Trần Lạc lại vội vàng lấy một bình khác.
Norton cười một cách thỏa mãn:
“Tiểu tử ngươi xem ra không tệ.”
Trần Lạc trong lòng mừng rỡ, có cơ hội rồi, thừa dịp nói:
“Đại sư, ở chỗ ta đây có sẵn một khối kim loại la ma, ngài giúp ta chế tạo nó thành hình dạng áo giáp là được, cũng không mất nhiều thời gian của ngài.”
Norton nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi:
“Con mẹ nó, lỗ tai ngươi bị điếc à, hay là bị lừa đá vào đầu, vừa nãy ở bên ngoài ta đã nói là một nghìn năm không làm việc, ngươi nghe không hiểu sao?”
Cái gì?
Trần Lạc khó chịu, không phải chứ, tốc độ lật mặt này còn nhanh hơn cả công phu của ta.
Norton chỉ vào Trần Lạc, nói văng cả nước miếng:
“Thật buồn cười, ngươi cho rằng ngươi chỉ cần đem đến vài bình rượu là có thể khiến ta làm việc cho ngươi sao?”
Norton cười nhạo kinh thường.
Trần Lạc cố đè nén một thân toàn mùi rượu của Norton, đây không phải là đại sư gì cả, rõ ràng là một tên lưu manh.
Hai mắt Trần Lạc nhìn chằm chằm vào không gian giới chỉ trên ngón tay trái của Norton.
Bên trong có bộ giáp nào không? Hoặc là đồ tốt gì khác?
Norton mang nó theo bên mình, vậy nên chắc chắn phải có đồ tốt bên trong.
Có nên dùng thời gian đình chỉ để đóng băng Norton, sau đó trực tiếp cướp đi không?
Norton lại mở miệng nói:
“Đúng rồi, cái đó, ngươi còn bao nhiêu Thanh Hoa Túy?”
Khả năng lật mặt này, Trần Lạc đúng là theo không kịp.
Trần Lạc chê cười nói:
“Đại sư, đương nhiên không chỉ là mấy bình rượu, ta đây còn có 30 triệu Tử Tĩnh, xem như là phí vì ngài đã cực khổ.”
Trần Lạc không có tiền, nhưng trong thẻ đưa cho Mễ Phạn kia vẫn có hơn 40 triệu, Mễ Phạn không tiêu bao nhiêu nên Trần Lạc liền muốn dùng.
Tiện tay, Trần Lạc lại nhét hai bình rượu Thanh Hoa Túy vào tay Norton.
Dâng vào tay ngươi, ngươi dù không muốn cũng không thể nào từ chối đúng chứ?
Mễ Phạn nói tốt nhất không nên dùng thời gian đình chỉ, Trần Lạc suy nghĩ, tạm thời vẫn là không cần.
Trần Lạc ta đã bao giờ chịu thua thiệt chưa? Ngươi cứ chờ đấy cho ta.
Uống xong rượu, Norton ợ một phát, lớn tiếng nói:
“30 triệu Tử Tĩnh? Nhiều như vậy sao?”
Trần Lạc mỉm cười gật đầu.
Norton cười vui vẻ:
“Ăn nói không có căn cứ, cút đi.”
Tên đần độn này, 30 triệu liền muốn ta đang có tâm trạng không tốt phải đi làm việc sao?
Sắc mặt của Trần Lạc tối sầm lại, đã giữ thể diện cho rồi mà không cần phải không?
Trần Lạc ta từ khi nào mà phải chịu thua thiệt nhiều như vậy?
Norton loạng choạng đi về phía trước, thậm chí suýt chút nữa là ngã ra đất.
Say rượu rồi.
Trần Lạc nhịn không được nữa, muốn sử dụng thời gian đình chỉ, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng này, trên mặt hiện lên một nụ cười giễu cợt.
Cứ như này, nói không chừng căn bản không cần phải sử dụng thời gian đình chỉ nữa.
Trần Lạc bình tĩnh đi tới, nói:
“Đại sư, ngươi làm sao lại bất cẩn như vậy? Đến đây, ta giúp ngài đi nghỉ ngơi.”
Mặt Norton đỏ bừng bừng, cười khúc khích, nói:
“Tiểu tử ngươi da mặt thật là dày, ta mắng ngươi như vậy mà cũng đuổi không được, ha ha ha.”