Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 929: Chương 929: Đại Ca, Mang Ta Theo Với

Trần Lạc lật mặt, vừa khóc nức nở vừa nói:

“Đại sư, giúp ta đi, ta thực sự không thể không có áo giáp, không có áo giáp ta sẽ chết.”

Trần Lạc đỡ lấy Norton, tay sờ soạng đến không gian giới chỉ của Norton.

Norton lại ợ lên một tiếng, mí mắt bắt đầu run rẩy.

Trong hoàn cảnh bình thường, có cấp Thần nào lại có thể gần gũi với người lạ như vậy, tay cũng đã bị chạm vào mà không hề có chút cảnh giác nào?

Trần Lạc cố ý tỏ ra vô tình huých nhẹ vào ngón tay Norton, sau đó nhẹ nhàng nhấc lên, trực tiếp tháo không gian giới chỉ ra khỏi tay Norton.

Dễ dàng đến mức nằm ngoài dự tính của Trần Lạc.

Là cái này sao?

Không cần thời gian đình chỉ, dễ dàng đạt được không gian giới chỉ của cấp Thần hệ kim loại Norton mang theo bên mình.

Một chút lạnh buốt từ không gian giới chỉ truyền đến, khiến tim Trần Lạc đập kịch liệt.

Thuận lợi rồi.

Không cần sử dụng thời gian đình chỉ, hiện tại chỉ cần sử dụng hư không đi lại chạy trốn là được.

Vật đã đến tay ta, tuyệt đối không ai có thể lấy lại được.

Cả người Norton say đến mức lơ mơ, không kịp phản ứng.

Hai Ải Nhân tiến đến đỡ Norton lên thay cho Trần Lạc.

Trần Lạc mỉm cười xua tay:

“Norton đại sư, cần nghỉ ngơi cho tốt.”

Nói xong, Trần Lạc bước ra ben ngoài như không có chuyện gì xảy ra, chào mọi người một tiếng rồi mỉm cười rời đi.

Lão Lục ở phía sau đuổi theo hỏi:

“Đại ca, mang ta theo với.”

Trần Lạc mỉm cười, nói:

“Ta đã nói rồi, lá gan ngươi quá nhỏ, chuyện ta làm, ngươi không thể làm được.”

Lão Lục hừ một tiếng, ngươi chỉ có nói vớ vẩn, còn không phải là không muốn mang ta đi sao.

Norton vừa được đỡ vào phòng, trong lúc vô thức liền chạm đến chỗ không gian giới chỉ.

A, không thấy.

Chẳng lẽ không phải ngón tay này?

Mơ mơ hồ hồ mò mẫm sờ xung quanh nhưng đều không có.

Norton tỉnh rượu ngay lập tức, bộ giáp chế tạo cho Caroline còn ở bên trong, còn có của cải và tất cả rượu ngon của ta đều ở đấy.

Làm sao lại biến mất chứ?

Ngẫm nghĩ lại một lát, Norton gầm lên:

“Là tiểu tử kia làm.”

Norton chạy tới khu vực tiếp tân, nhưng làm sao có thể thấy được bóng dáng của Trần Lạc?

Ngay khi các cấp Thần chuẩn bị thu dọn hành lý rời đi thì lại gặp được Norton.

Norton tức giận nói:

“Ai nhìn thấy tiểu tử vừa rồi giúp ta đi vào không, hắn là ai?”

“Chết tiệt, hắn thế mà thực sự đã lấy trộm không gian giới chỉ của ta.”

Cái gì? Không gian giới chỉ của Norton đã bị đánh cắp?

Đương nhiên, mọi người đều nhìn về phía lão Lục, nếu nói người quen thuộc nhất với Trần Lạc, vậy thì khẳng định là lão Lục.

Lão Lục chết lặng, không cả cứ động được tay chân.

Không phải chứ, Vạn Linh Quy, ngươi ngay cả đồ của Norton cũng dám trộm?

Ngươi sinh ra là để trộm, để tiêu tiền hay sao?

Nhất định sẽ bị toàn bộ đế quốc truy nã, ngươi không thấy chúng ta bị mắng như cháu trai mà vẫn không dám đánh trả hay sao?

Lão Lục run rẩy nói:

“Ta không biết hắn, ta chỉ biết hắn tên Vạn Linh Quy.”

Lão Lục gần như sắp khóc:

“Mọi người giúp ta làm chứng, ta thực sự vừa mới quen hắn.”

Chẳng trách Vạn Linh Quy giàu có như vậy, lợi ích lớn, nhưng rủi ro quả thực còn lớn hơn.

Ta thực sự không có lá gan để làm loại chuyện này.

Đường ngươi đi cũng quá ngang tàng rồi.

Trần Lạc tránh được sự trinh sát của vệ tinh trên bầu trời, tìm thấy một nơi để trú ẩn, trực tiếp trốn thoát thông qua dịch chuyển không gian.

Norton tạm thời không thể tìm thấy Trần Lạc, giận dữ chửi bới, cùng với tộc nhân của hắn, một đám Ải Nhân đi theo mắng:

“Vạn Linh Quy, ngươi không phải là con người.”

“Vạn Linh Quy, ngươi sinh con trai không*.”

“Vạn Linh Quy, ngươi chết không được yên!!!”

Trần Lạc đang định xem xét không gian giới chỉ thì hắt hơi một cái.

Chuyện Vạn Linh Quy làm có liên quan gì tới Trần Lạc ta?

Tâm trạng kích động, tay run run.

Trần Lạc cầm không gian giới chỉ của Norton trong tay, bắt đầu dò xét.

Đến bây giờ, Trần Lạc vẫn không thể tin được bản thân thế mà lại có thể thành công dễ dàng như vậy.

Thời gian đình chỉ, hư không đi lại, cái nào cũng đều vô dụng, nếu đổi sang cấp Thần khác cũng sẽ có cơ hội lấy được nhẫn của Norton.

Thật không có chút phòng bị nào.

Hy vọng Norton ngươi sau khi bị chơi một vố như này sẽ khôn ngoan hơn, ta đây cũng là vì muốn tốt cho ngươi.

Tinh thần lực của Trần Lạc tiến vào không gian giới chỉ, bên trong đại khái có kích thước hơn 10 nghìn mét vuông, là một không gian giới chỉ vô cùng lớn.

Đập vào mắt đầu tiên là những bình rượu được sắp xếp ngay ngắn, có đến hàng trăm nghìn bình.

Khóe miệng Trần Lạc giật giật, ngươi đúng là một lão tửu quỷ(

), tích trữ nhiều rượu như vậy, mà ta cũng không uống.

()Người nghiện rượu.

()Người nghiện rượu.

Trong một khu vực có rất nhiều chai lọ và một số tinh thể.

Trần Lạc tùy ý liếc nhìn vài lần, ánh mắt lại sáng lên.

Lại cò cả mấy bình Bán Thần thăng hoa thảo, đều là đồ tốt.

Mễ Lạp, Pháp Vương, đã được xác nhận có tư chất Bán Thần, còn đám người Mễ Linh, chị Hải Cơ, Ngưng Sương vẫn chưa chắc chắn.

Xà Mẫu có tiền, dốc toàn lực bồi dưỡng tộc nhân của mình, Norton so với Xà Mẫu chỉ hơn chứ không kém, chẳng lẽ không cần dùng mà để tiền trong tay rỉ sét sao?

Norton quả thực là vô nhân đạo, hắn mua cái gì đắt tiền, từ trước đến nay cũng không bao giờ nhìn giá.

Khó khăn di chuyển hướng sự chú ý, Trần Lạc bắt đầu tìm kiếm áo giáp, trong không gian giới chỉ của Norton không biết có áo giáp hay không.

Một số bộ phận dự phòng của áo giáp nhanh chóng được Trần Lạc tìm thấy và lấy ra.

Không biết bộ giáp này là cấp bậc gì, nhưng Trần Lạc sắc mặt tối sầm.

Bởi vì những phần này đều có màu hồng.

Ta, một người đàn ông trưởng thành, lại mặc áo giáp màu hồng?

Chẳng lẽ là Norton tự mình mặc?

Trần Lạc tự mình tưởng tượng một Norton thấp bé hèn mọn mặc một bộ áo giáp màu hồng.

“Buồn nôn.”

Thật khiến người ta cay mắt, đến nỗi ngay cả một kẻ lập dị như ta cũng cảm thấy bệnh hoạn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!