Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 938: Chương 938: Một Là Trốn, Hai Là Chó

Hắc Linh có 4 đạo pháp tắc, hơn nữa còn mặc giáp trên người, mà mới dừng ở vòng ngoài thôi đã suýt mất mạng, cái này đã có thể nói lên độ nguy hiểm của nó. Không gian đó trực tiếp hủy diện những thứ gần đó, kể cả có là hệ không gian biết hành tẩu hư không cũng không có tác dụng gì cả. Trong lòng Tam thân vương có tính toán, nếu như đó là Trần Lạc đi vào thì có khi nào hắn ta có thể đung hành tẩu hư không mà đi thẳng vào chính trung tâm hay không?

Tam thân vương cười lạnh, thứ ẩn chứa trong đó chính là pháp tắc hủy diệt đã làm bao nhiêu kỷ nguyên biến mất đó. Đó là thứ cuồng bạo nhất, hung ác nhất, là pháp tắc có tính công kích mạnh nhất. Nếu như không phải là người mạng mẽ dũng mãnh nhất thì sẽ không thể nào nắm giữ được. Không phải là do Tam thân vương không hiểu Trần Lạc, nhưng mà hắn ta biết Trần Lạc là tên chúa hèn cực kì thích núp. Với cái tính cách đó thì làm sao Trần Lạc có thể nhận được pháp tắc này cơ chứ? Trần Lạc có hai đặc điểm, một là trốn, hai là chó.

Sau khi cúp điện thoại, Vân Sơ Dương trở nên trầm tư. Chỉ dùng năm năm mà lĩnh ngộ được tận 2 đạo pháp tắc hệ không gian, thiên phú như vậy không dám nói là sau này sẽ không có ai hơn, nhưng chắc chắn là điều trước nay chưa từng có. Vân Sơ Dương tự lẩm bẩm 1 mình:

“Chuyện này làm sao có thể sảy ra được, trên đời còn tồn tại người yêu nghiệt như thế ư? Cũng đúng, hành tẩu hư không có thể đẩy ngược về truyền tống không gian, nếu lĩnh ngộ được cấp bậc khó của hành tẩu hư không sau đó lại lĩnh ngộ truyền tống không gian thì cũng không phải là chuyện không thể lý giải. Thiên tài hệ không gian thôi mà, đến lúc đó để ta dạy dỗ cho ngươi một chút như thế nào mới là không gian. Đáng tiếc, ta thật sự rất muốn nắm được hành tẩu hư không. Nếu không thì ta thật sự rất muốn giữ ngươi lại để khiến hệ không gian chúng ta lớn mạnh hơn.”

Lúc này, sau khi Trần Lạc bê cả cái nhà hàng đi thì hắn lập tức tìm tới một nơi không có người. Trong không gian, hơn chục vị đầu bếp và bà chủ bị Trần Lạc bắt đi đang run lẩy bẩy. Trần Lạc lớn giọng nói:

"Các ngươi yên tâm, ta không phải là người xấu gì hết. Chỉ cần các ngươi thật thà làm việc cho ta, lương của mỗi người đều gấp 10 lần, cái ta có chính là tiền.”

Trần Lạc lấy máy quẹt thẻ ra quẹt thẻ tử tinh, hơn 2 tỉ tử tinh sáng lấp lánh tới mức làm mù mắt người khác. Trần Lạc thật sự không phải người xấu, làm sao có chuyện hắn để cho người khác làm không công cho mình bao giờ? Nhỡ đâu trong lòng người ta khó chịu, họ lén nhổ nước bọt vào trong đồ ăn thì hắn biết làm sao?

“Nhiều nhất là 100 năm nữa ta sẽ thả các ngươi ra, các ngươi chỉ cần chăm chỉ làm việc, ta có thể bảo đảm sự an toàn cho các ngươi. Lương của các ngươi là bao nhiêu?”

Một người phụ nữ trông gầy nhỏ yếu ớt nói:

"Một năm là 3000 tử tinh.”

Trần Lạc nói:

“Từ nay về sau lương của ngươi là 5 vạn tử tinh 1 năm, làm việc cho tốt vào.”

Sau khi sắp xếp xong cho đầu bếp, Trần Lạc đi tới chỗ của bà chủ. Trên người cô ấy mặc một bộ quần áo màu trắng, dáng người gầy nhỏ, nhưng lại có đôi chân dài và đường cong cuốn hút. Ừm, khi đó Trần Lạc chỉ mải mê bắt người, cứ thấy ai là bắt người đó, bà chủ này thì có tác dụng gì ta? Trần Lạc hỏi:

"Ngươi tên là gì?”

“Bạch Mộng Kỳ.”

Điều nằm ngoài dự đoán của Trần Lạc chính là so với các đầu bếp thì Bạch Mộng Kỳ bình tĩnh hơn rất nhiều, hắn còn tưởng rằng cô ấy sẽ gào khóc ầm lên cơ. Bạch Mộng Kỳ cũng sợ, trước giờ cô không ngờ lại có người gan to tới mức này. Nhưng mà bây giờ gào khóc làm loạn chỉ tổ mang lại họa sát thân mà thôi. Trần Lạc xoa xoa cằm:

"Ngươi là một cấp đế mà lại có thể là bà chủ của nhà hàng Vân Đoan ư? Ngươi có thân phận gì?”

Mặc dù khách tới nhà hàng Vân Đoan rất ít, nhưng đồ ở đây bán đắt nha, dựa theo mức lãi khoảng trên dưới 50% của ngành nhà hàng thì lợi nhuận 1 năm ít nhất cũng phải lên tới con số vài ngàn vạn tử tinh đó. Một cấp đế bình thường mà có thể quản nổi hay sao? Bạch Mộng Kỳ thấp giọng nói:

"Nhà hàng này là do vài vị cùng nhau kinh doanh làm chủ, ta chỉ là cô con gái không được xem trọng lắm của một đại lão trong số đó mà thôi. Bình thường ta phụ trách quản lí nhà hàng và điều chế các loại nước, đồ uống khác nhau.”

Hai mắt Trần Lạc sáng lên, lần này hắn cướp cô ấy về đây cũng coi như là cướp đúng rồi. Lương thực mà hắn cướp được về không nhiều lắm, sẽ ăn hết nhanh thôi, phần lớn trong số đó đều là vật sống. Bởi do cướp đồ chết rồi về thì sẽ không tươi nữa, ăn sẽ không ngon miệng. Bạch Mộng Kỳ biết về các con đường nhập hàng, tới khi đó hắn chỉ cần tự đi mua là được rồi.

“Ngươi có biết điều chế đồ uống Hilberdo không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!