Bạch Mộng Kỳ yếu ớt gật đầu. Khụ khụ, đây mà lại là con gái của một lão đại cơ à. Nhìn giống như một cô công chúa không được sủng ái thời cổ đại vậy, tới cung nữ cũng dám bắt nạt. Cũng không biết lời Bạch Mộng Kỳ nói là thật hay là giả nữa. Trần Lạc hỏi:
“Có biết về trà ngộ đạo không?”
Bạch Mộng Kỳ gật đầu một cách chần chừ, cô không biết Trần Lạc hỏi câu này là có ý gì.
“Cái đó là do ai trồng vậy?”
Khụ, không phải là ngươi định đi cướp về đấy chứ? Dù sao thì cũng không phải là của Bạch Mộng Kỳ, cô đáp:
“Nghe nói đó là do một đại lão hệ tự nhiên tên là Eugene trồng được.”
Cuối cùng Trần Lạc cũng biết chính chủ là ai rồi. Trần Lạc vội vàng hỏi:
“Nhà hắn ta ở đâu?”
Bạch Mộng Kỳ kinh ngạc nhìn Trần Lạc, ngươi hưng phấn tới như vậy làm gì? Ngươi hỏi nhà hắn ta ở đâu, chẳng nhẽ là ngươi muốn? Cũng đúng thôi, gan hắn ta to tới như vậy cơ mà, đúng thật là chuyện gì hắn chẳng làm ra được. Bạch Mộng Kỳ yếu ớt nói:
"Có lẽ phụ thân của ta biết, còn ta không biết. Hay là ngươi thả ta ra để ta đi hỏi thử xem sao?”
Trần Lạc hừ một tiếng, thả ngươi ra ư? Hắn nói:
"Gọi điện thoại cho hắn ta hỏi cho ta.”
Bạch Mộng Kỳ khóc không ra nước mắt, cô thử gọi, nhưng mà mãi vẫn không có ai bắt máy. Cô gọi thêm 1 lúc nữa, vẫn không có ai quan tâm. Đây đúng thật là không được xem trọng thật. Thôi bỏ đi, kể cả hắn có nghe ngóng được chuyện gì từ miệng phụ thân cỉa Bạch Mộng Kỳ thì chắc chắn cũng sẽ dẫn tới việc bị người khác nghi ngờ. Nếu như chuyện này khiến cho Eugene có phòng bị hoặc là di chuyển đi nơi khác thì không tốt chút nào. Sau khi bảo đầu bếp làm một bàn tiệc lớn, tất cả mọi người vui vẻ ăn một bữa no nê. Mễ Phạn lau mép:
“Ngươi nên ra ngoài đi lang thang rồi đấy.”
Trần Lạc ừm một tiếng, bây giờ hắn mà ra ngoài , chỉ cần hắn đi tới một số tinh cầu trọng yếu thì hắn sẽ bị phát hiện ngay, giống như trước kia vậy. Làm cái gì cũng không thuận tay. Trần Lạc không sợ, nhưng mà hắn muốn đợi sau khi làm một trận lớn ở hội bán đấu giá thì mới ra ngoài đi lung tung. Nhưng mà Mễ Phạn lại kiến nghị hắn nên đi ngay bây giờ. Mễ Phạn đã nói thế thì nhất định có đạo lý của nó, vậy được thôi. Mễ Phạn lại nói:
“Chú ý một chút, có thể ngươi sẽ bị thương đó. Ừm, ta cảm thấy vẫn nên khuyên ngươi cứ bị thương chút đi thì tốt hơn, làm như thế thì cá dễ cắn câu hơn.”
Trần Lạc không hiểu lắm, nhưng vẫn đi ra ngoài. Lần này, Trần Lạc còn lười biếng chẳng thèm dịch dung nữa, trực tiếp đi tới tinh cầu giao dịch. Lần trước hắn còn chưa kịp mua đồ truyền tống về cho Lam tinh thì đã bị Tam thân vương gọi tới rồi. Trần Lạc của ngày xưa sao sánh bằng Trần Lạc của bây giờ, người gặp người gào thét, xe gặp xe nổ bánh. Sau khi Tam thân vương nhận được tin Trần Lạc lộ mặt, hắn ta lập tức truyền tin lại cho Hắc Linh. Người cũng nhận được tin tức này còn có Albert, trên các tinh cầu quan trọng đều có trận pháp truyền tống, hai người họ nhanh chóng có mặt trên tinh cầu giao dịch.
Richard và Sentai cũng tới. Trần Lạc xuất hiện, hai người họ thân là bảo vệ mà không tới một chuyến thì biết ăn nói thế nào được. Hai người Richard và Sentai nhìn Trần Lạc với ánh mắt phức tạp. Bọn họ tưởng rằng người bọn họ kết là bạn, ai ngờ lại là một tên tội phạm bị truy nã. Gan của Trần Lạc cũng lớn thật đấy.
Sentai nói với vẻ cực kì nghi ngờ:
"Ta nghĩ không thông nổi, ngươi không muốn trốn thì thôi cũng được, vậy mà sao ngươi còn dám hiên ngang đi giữa đường lớn như thế này cơ chứ?”
Trần Lạc nhếch mép cười một cái:
“Bỏ đi, cũng không thể để các ngươi tự bỏ đi được, vẫn là để ta tiễn các ngươi đi một đoạn đi.”
Trần Lạc dùng trục xuất hư không ném hai người họ đi, cũng coi như là cho họ một đường lui. Albert mặc một bộ áo giáp màu vàng óng trên người xuất hiện, nhìn hắn ta giống như một thánh đấu sĩ vậy, ánh sáng năng lượng màu vàng kim xuất hiện trong tay hắn ta. Cả mặt đất đều đang run lên, không gian đang vỡ vụn. Albert lạnh giọng nói:
“Lần trước ta để cho ngươi chạy, lần này ngươi có mọc cách cũng khó mà thoát.”
Trần Lạc nhìn hắn với ánh mắt khinh thường, chỉ dựa vào ngươi ư? Đột nhiên Trần Lạc cảm giác được một loại nguy cơ, mặc dù hắn không nhận ra được nguy hiểm ở chỗ nào, nhưng mà giác quan thứ 6 nói cho hắn biết rằng có ai đó đang muốn đánh lén hắn. Trần Lạc muốn dùng hành tẩu hư không để trốn đi theo bản năng, hoặc là dùng pháp tắc phòng ngự để bảo vệ. Nhưng mà ý này bị Trần Lạc tự phủ định trong chớp mắt. Trong bóng râm có một cái bóng đen, tay cầm một thanh kiếm màu đen, trực tiếp lao về phía ngực của Trần Lạc. Đó là Hắc Linh.
Sau khi Hắc Linh nhận được tin, hắn ta lập tức chạy tới, nhưng không hiện thân, mà âm thầm ở trong bóng tối muốn đánh lén Trần Lạc. Vết thương hắn gây ra không đáng sợ, đáng sợ ở chỗ hắn sẽ ẩn dấu pháp tắc luôn vào trong đó, sau đó nó sẽ tiến vào trong cơ thể Trần Lạc. Cái này không phải thứ muốn là dùng ngay được, mà cần tích lũy sức mạnh một chút, có thể Trần Lạc sẽ phát hiện ra. Nhưng mà nếu hắn ta đâm một kiếm bình thường thì rất khó làm Trần Lạc bị thương, cùng lắm là bị trầy chút da mà thôi. Albert cũng cảm nhận được, hắn ta nhìn về hướng của Hắc Linh với ánh mắt nghi hoặc. Albert kinh ngạc nói:
“Hắc Linh? Ngươi bị thương nặng như thế vậy mà giờ đã khỏi rồi ư?”