Tam thân vương bất lực mà ngắt điện thoại, trong lòng hắn cảm thấy nghi hoặc, Hắc Linh đi đâu rồi không biết? Có lẽ là hắn ta đã tiến vào khu vực nào đó đặc biệt, khiến cho hắn không liên lạc được cũng nên. Còn chuyện hắn ta có bị Trần Lạc giết chết không ư? Tam thân vương lập tức phủ nhận suy nghĩ đó đi. Cái tên phế vật mà đến giết bán thần tử điêu của ta cũng tốn sức mà còn muốn giết Hắc Linh ư? Thể hồn của cấp thần rất lớn mạnh. Tới cả người có 6 đạo pháp tắc như Tam thân vương mà muốn giết chết Hắc Linh thì ít nhất cũng tốn vài giờ đồng hồ. Trần Lạc? Kể cả Hắc Linh có đứng yên không động đậy cho hắn ta đánh thì có lẽ cũng tốn vài ba ngày ấy nhỉ? Hắc Linh có phải người chết đâu mà đứng yên cho Trần Lạc đánh? Tam thân vương lắc lắc đầu. Đợi khi nào Hắc Linh quay về ta phải dạy dỗ hắn ta một trận, vết thương vừa khỏi là đã quên đau luôn rồi đúng không?...
Trong dị năng không gian, mấy người đám Trần Lạc ngồi nói chuyện tán dóc với nhau, canh chừng Pháp Vương đang hấp thu tinh thể. Đột nhiên khí tức khắp người Pháp Vương sảy ra sự thay đổi rất lớn. Hai mắt Trần Lạc sáng lên, Pháp Vương thành bán thần rồi. Đúng thật là không dễ dàng chút nào, cứ cung cấp tinh thể liên tục không dứt vào trong khu vực gia tốc thời gian cho nó, cuối cùng nó cũng thành bán thần rồi. Ngưỡng cửa đầu tiên để thành thần chính là thành bán thần. Trần Lạc cười nói:
“Pháp Vương thành bán thần rồi.”
Tiểu Hồng lấy ra hai bông hoa hồng lớn, vui mừng nhảy múa xung quanh Pháp Vương.
“Nhiệt liệt chúc mừng nhị cẩu thành bán thần.”
Trong lòng Tiểu Hồng không thích Pháp Vương, bởi vì so với Trần Lạc thì Pháp Vương còn bắt nạt Tiểu Hồng nhiều hơn. Nhưng mà tất cả đều là vì cuộc sống mà thôi. Mười con chó con nhanh chóng chạy tới bên cạnh Pháp Vương, cố gắng bò lên người Pháp Vương. Pháp Vương chầm chậm mở mắt ra, trong mắt nó có một luồng lôi điện xẹt qua. Pháp Vương không hề tỏ ra vui vẻ chút nào cả. Chủ nhân đã có 4 đạo pháp tắc rồi, giờ ta mới là bán thần mà thôi, có gì đáng để vui mừng đâu cơ chứ? Đây chẳng phải là chuyện chỉ cần có tay chân là làm được, là chuyện sớm muộn thôi hay sao? Kể cả nó có thành bán thần rồi thì thế nào được nữa? Trong mắt cấp thần mà nói, bán thần chẳng phải là thứ muốn là có thể bóp chết một cach dễ dàng ư?
Mà chủ nhân cũng đánh chết vài tên cấp thần luôn rồi. Nhìn vẻ mặt Pháp Vương chẳng lấy gì làm vui vẻ kia, Tiểu Hồng cảm thấy mình đang chúc mừng một cái gì đó không tồn tại. Tiểu Hồng không cam lòng, nó nghĩ bây giờ Pháp Vương không cho nó chút mặt mũi nào cả, vậy sau này nó đẻ trứng sẽ không cho Pháp Vương ăn nữa. Nụ cười trên mặt Trần Lạc không thay đổi, nhưng trong lòng hắn lại có chút thất vọng, Pháp Vương không thành thần ngay tức khắc nha. Ầy, từ khi rời khỏi Lam tinh, từ đó Pháp Vương không chiến đấu thêm lần nào cả, giống như nó bị nhốt trong lòng vậy.
Trần Lạc giống như hiểu những gì Pháp Vương nghĩ, hắn lập tức đưa viên tinh thể đã chuẩn bị sẵn của Malmo cho Pháp Vương. Năng lực lôi điện của Malmo gần giống của Pháp Vương, có lẽ hấp thu tinh thể của hắn ta sẽ có gì đó giúp ích cho Pháp Vương. Lúc này, 4 đạo pháp tắc trong cơ thể Trần Lạc bỗng nhiên rời khỏi cơ thể hắn, sau đó đi ra khỏi dị năng không gian. Bên ngoài không gian, có một đạo pháp tắc màu đen đang lượn quanh bên ngoài dị năng không gian một cách quỷ dị. Nhưng mà nó không tiến vào được. Bốn đạo pháp tắc xuất hiện để ngăn cản đạo pháp tắc lôi điện màu đen kia. Hành tẩu hư không:
“Đám nhỏ, có người muốn gây chuyện kìa.”
Không gian truyền tống:
"Đại ca, lên đi, đánh hắn ta.”
Phòng ngự không gian (phép thuật):
“Đại ca nhị ca, các ngươi lên trước đi.”
Phòng ngự không gian (vật lí):
“Ta trông chừng phía sau.”
Pháp tắc lôi điện:
"Đừng chỉ nói mà không làm, tới đi.”
Trần Lạc vội vàng chạy ra ngoài, đầu tiên là hắn ngẩn ra, sau đó hắn không kìm được vui mừng. Ta đã nói mà, cả đời Pháp Vương không chịu thua ai, chuyện thành thần ngay lập tức này làm sao có thể thiếu nó được cơ chứ? Hóa ra là do Pháp Tắc bị nhốt bên ngoài dị năng không gian, không tiến vào được. Trần Lạc vội vàng gọi Pháp Vương ra. Pháp Vương vừa xuất hiện, pháp tắc lôi điện lập tức quấn lấy xung quanh người Pháp Vương, bắt đầu cải tạo cơ thể Pháp Vương. Tâm trạng lúc này của Trần Lạc còn vui hơn so với khi bản thân hắn lĩnh ngộ được hai đạo pháp tắc phòng ngự.
Chẳng phải thế hay sao, khi đó Trần Lạc còn hận không thể đuổi chúng nó đi nữa kìa. Lôi điện quấn lấy xung quanh Pháp Vương, thật sự rất giống một Pháp vương lôi điện. Hải Cơ bình tĩnh nhìn, có mạnh tới mức nào thì cũng chẳng thể mạnh bằng em trai của cô đâu, vậy thì có tác dụng gì cơ chứ? Ngưng Sương nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ, nhưng mà lĩnh ngộ pháp tắc là một việc làm rất khô khan, vẫn là làm một con cá muối thoải mái hơn chút. Mười con chó con đứng trên mặt đất, không ngừng kêu lên vui vẻ. Bọn nó là lứa chó thứ hai mạnh nhất, bọn nó có hai người bố là cấp thần.