Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 947: Chương 947: Đối Thủ

Cuối cùng trên mặt Pháp Vương cũng có nụ cười xuất hiện. Đại khái khoảng 13 phút trôi qua, quá trình cải tạo của pháp tắc mới kết thúc. Lấy thế tính toán thì có lẽ trình độ lĩnh ngộ pháp tắc lôi điện này của Pháp Vương vào khoảng trên dưới 38%. Nó mạnh hơn cấp thần yếu nhất, nhưng mà vẫn yếu hơn những cấp thần có thâm niên rất nhiều. Trần Lạc khoác vai Pháp Vương, tiến lại vào trong không gian, lớn giọng nói:

"Bạch Mộng Kỳ, kêu người bên ban bếp núc của ngươi bắt tay vào làm việc cho ta, làm cho ta những món ngon nhất lên đây.”

Bạch Mộng Kỳ đáp một tiếng. Cô cũng nghe nói đôi chút về chuyện của Trần Lạc, 5 năm thành thần, vậy có lẽ thời gian tu luyện của cái tên Pháp Vương kia cũng ngang ngang thế. Vậy mà nó cũng thành thần luôn rồi. Đây là kiểu yêu nghiệt tập trung vào 1 chỗ với nhau à? Trần Lạc lấy rượu trộm được từ chỗ Norton ra, rượu này cực kì ngấm. Hắn mới uống có 1 ngụm đã cảm thấy đầu óc choáng váng cả rồi. Rượu này mạnh quá đi. Loại rượu này chính là tài sản quý giá nhất của Norton, rượu bình thường làm sao có thể chuốc say cấp thần được? Mễ Phạn tò mò uống thử 1 ngụm, sau đó nó trực tiếp ngất lăn ra đất. Sau khi uống một trận xong, Pháp Vương bỗng thấp giọng nói:

“Ta đã suy nghĩ kỹ từ lâu, sau khi ta thành thần sẽ một mình đi tập luyện 1 thời gian. Bây giờ kẻ địch của ngươi đều rất mạnh, kể cả có thả ta ra thì ta cũng chẳng phải là đối thủ của bọn hắn, chỉ khiến ngươi vướng víu hơn mà thôi. Chẳng nhẽ cả đời này ta cứ ở mãi trong này, không giúp đỡ ngươi được bất cứ thứ gì nữa hay sao?”

Trần Lạc ngẩn ra, hắn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn là không nói. Pháp Vương đã nói như vậy rồi, chẳng nhẽ hắn còn muốn Pháp Vương tiếp tục ở trong không gian hay sao? Trần Lạc muốn hỏi Mễ Phạn, Pháp Vương ra ngoài thì sẽ thế nào? Nhưng Pháp Vương bỗng nói:

"Nhìn nó làm cái gì, ta vẫn có niềm tin rằng vận mệnh của bản thân phải nắm trong tay của chính bản thân. Đây là lựa chọn của chính bản thân ta, ai cũng không thay đổi được đâu. Bây giờ, người khác đều không biết chuyện quan hệ của ta với ngươi. Ngươi cũng không cần lo chuyện bị lộ, ra cũng sẽ không hành xử vô pháp vô thiên giống như ngươi, ta chỉ đi luyện tập 1 chuyến mà thôi.”

Trần Lạc không ngờ, ngày mà Pháp Vương thành thần chính là ngày nó rời xa hắn. Trần Lạc luống cuống đem bộ giáp của Norton và hai tấm thẻ tử tinh cho Pháp Vương. Nhưng Pháp Vương không nhận, nó lắc đầu nói:

“Ngươi có thể nợ ta, nhưng ta không muốn bản thân nợ ngươi quá nhiều.”

Trần Lạc bất đắc dĩ chấp nhận sự lựa chọn của Pháp Vương, hắn ôm chặt lấy Pháp Vương một cái, sau đó dần dần nhìn Pháp Vương đi khuất khỏi tầm mắt của bản thân. Trần Lạc thở dài một hơi, vậy cũng tốt. Ngươi mà có nguy hiểm gì thì Mễ Phạn sẽ nhắc nhở, khi đó ta chỉ cần dùng truyền tống không gian là giải quyết được rồi. Mà chúng ta cũng có thể gặp mặt trong game nữa mà. Pháp Vương rời đi, trên khóe môi của nó nhếch lên một nụ cười, vẫn còn 1 câu nó chưa nói ra. Ta chính là chó sát thủ, chó làm sát thủ. Bây giờ ta không có thực lực để thực hiện nhiệm vụ, vậy thì làm sao được cơ chứ?

Ngay ngày hôm đó Vưu Lý nhận đại lão hệ tự nhiên Vưu Kim làm nghĩa phụ. Vưu Kim cực kì kích động, hắn đưa Vưu Lý về tinh cầu của bản thân. Trên hành tinh này cỏ cây mọc xanh tươi, linh khí tràn đầy, là một hành tinh cực kì xinh đẹp. Vưu Kim cố ý chuẩn bị cho Vưu Lý hai người hầu cực kì xinh đẹp, Vưu Lý nhìn mà nở hoa trong lòng. Vưu Kim lấy ra 1 viên dược thăng hoa của cấp bán thần và 3 viên tinh thể cấp bán thần hệ tinh thần ra rồi nói:

“Con trai, đây đều là những thứ ta chuẩn bị cho ngươi đó. Nếu như ngươi nhận ra bản thân không thể nào đạt được tới cấp bán thần thì lại dùng viên đan dược này sau.”

Vưu Kim vuốt râu cười:

“Yên tâm đi, ta nhất định sẽ dốc hết sức lực để giúp ngươi tăng được lên câos thần.”

Mặc dù chỉ là nghĩa phụ, nhưng thấy Vưu Kim đối xử với mình tốt như vậy, trong lòng Vưu Lý rất cảm kích. Vưu Kim lại mang theo Vưu Lý tới một gốc cây to, cao hơn 10 mét, chỉ vào đó mà nói:

“Đây là cây ngộ đạo. Ngươi cảm ngộ ở dưới nó sẽ có lợi rất lớn. Sau này nếu như có thời gian thì ngươi cứ tới đây mà tu luyện.”

Vưu Lý cũng không hiểu cây ngộ đạo là cái gì, hắn chỉ cảm thấy hình như nó rất trâu bò. Lúc này, ở xa xa trên bầu trời lúc đỏ, lúc xanh, lúc lại tím, lúc lại sặc sỡ sắc màu, giống như cầu vồng vậy. Vưu Lý tò mò hỏi:

"Nghĩa phụ, tại sao nơi đó lại như thế?”

Sắc mặt Vưu Kim trịnh trọng nói:

“Đó là thần vật chí bảo do đế quốc Volsey gửi lại ở chỗ ta, là hoa bỉ ngạn. Đó đồng thời cũng là một thứ cực kì nguy hiểm đáng sợ, ngươi ngàn vạn lần cũng đừng tới gần khu vực đó, có nhớ chưa? Một khi ngươi lại gần đó thì tới ta cũng không cứu nổi ngươi đâu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!