Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 957: Chương 957: Thay Đổi

Trên mặt Nhị thân vương tỏ ra giật mình:

“Ngay trước mặt ngươi, vậy thì đó không phải là trộm nữa, mà đó chính là cướp. Đường đường là Tam thân vương của đế quốc mà lại bị một người cướp đồ của mình ngay trước mặt.”

Sắc mặt Tam thân vương không hề thay đổi, hắn ta quát lớn:

“Ăn nói bậy bạ, ngươi nghe từ đâu ra chuyện như vậy. Một tên chỉ có 2 đạo pháp tắc mà có thể cướp đồ của ta ngay trước mặt ta ư? Có phải đầu óc ngươi bị hỏng rồi hay không, cái dạng lời đồn này mà ngươi cũng tin cho được à?”

Hai người họ không ai nhường ai. Bỗng có một người đàn ông trông rất nho nhã, hiền hòa thân thiện cất lời, hắn ta là Đại thân vương.

“Buổi đấu giá cấp tử tinh là do chính đế quốc đích thân tổ chức, cấp thần tới đây rất nhiều. Lần này trưởng công chúa của đế quốc Dryman cũng tới đây tham gia, còn đem theo người tới. Chuyện này liêm quan trực tiếp tới mặt mũi của đế quốc, lão tam à, ngươi nhất định phải cẩn thận đó.”

Giọng điệu Đại thân vương thay đổi, hắn ta mỉm cười nói:

“Lão tam tuổi tác vẫn còn nhỏ, có khả năng hắn không làm tốt được. Hay là để ta làm cho?”

Sắc mặt Tam thân vương không thay đổi, câu sau của ngươi là câu mà con người có thể nói ra ư? Phụ trách buổi đấu giá lần này thì có thể danh chính ngôn thuận để tiếp cận với các đại lão, ngươi nghĩ ta sẽ nhường cho ngươi ư? Vẻ mặt Tam thân vương cực kì nghiêm túc nói:

"Ta không thể nào làm ra sai sót gì đâu, người còn vật còn.”

Người còn vật còn ư? Nhị thân vương cười đểu một tiếng:

“Vậy nếu như vật không còn thì thế nào?”

Tam thân vương gằn ra từng chữ:

"Vật hủy, người vong.”

Nhị thân vương hừ một tiếng, ngươi chỉ biết nói cho hay mà thôi. Trong mắt tất cả mọi người, xác suất sảy ra lỗi lầm là cực kì nhỏ. Có thể sẽ có vài sai sót lặt vặt, nhưng mà chắc chắn đồ sẽ không mất đi. Đây là đế đô, có rất nhiều nguyên lão chức cao vọng trọng của đế đô đều ở đây, vật đấu giá làm sao có thể mất cho được?... Trần Lạc rời khỏi hội trường buổi đấu giá, hắn kiếm một cái khách sạn nghỉ lại. Ở đây không có những nhà nghỉ nhỏ, mà đều là khách sạn lớn, khách sạn bình thường cũng chẳng có mấy cái cả.

“Trời đất ơi, ở đây muốn ở 1 đêm thôi cũng có giá thấp nhất là 1 vạn tử tinh. Nếu ở vài ngày thì 1 năm nay ta bận rộn coi như công cốc rồi.”

“Ầy, nếu không ở đây thì ngươi ở đâu, ngủ ở trên đường ư? Không còn cần chút mặt mũi nào nữa hết à?”

“Mặt mũi thì đáng vao nhiêu tiền cơ chứ, hôm nay chắc chắn sẽ phải ngủ ngoài đường rồi.”

"Ngươi không muốn đi kết giao thêm vài người bạn ư? Ngươi mà ngủ ngoài đường thì ai còn coi trọng ngươi được nữa?”

Trần Lạc vừa bước vào trong khách sạn thì liền nghe thấy 1 cuộc đối thoại như thế. Trần Lạc lắc lắc đầu, 1 đêm 1 vạn mà ngươi cũng không ở nổi, vậy thì ngươi cũng nghèo thật đấy. Nhưng mà đế quốc Volsey này cũng đúng là nhân dịp hút máu người ta nha. Căn phòng cao cấp nhất ở đây có giá những 20 vạn tử tinh, Trần Lạc ở được, nhưng hắn không ở. Ầy, khiêm tốn một chút vẫn hơn mà. Trần Lạc thuê một căn phòng thấp kém nhất, nhưng mà trông nó cũng không tồi lắm. Trong lòng hắn thầm nghĩ nếu như cái gì hắn cũng muốn lấy thì hắn chỉ có thể ra tay vào lúc vận chuyển vật phẩm tới buổi đấu giá, hốt trọn cả mẻ. Nhưng mà đồ được vận chuyển như thế nào, ai vận chuyển nó đi, thời gian và địa điểm vận chuyển, Trần Lạc đều không biết gì hết.

Trần Lạc đi tới đại sảnh của khách sạn, lúc này trong đại sảnh đã có từng nhóm cấp thần tụm 5 tụm 3 đứng nói chuyện với nhau rồi. Có một chỗ cực kì hút mắt, đó là một chỗ có hơn 20 người vây quanh một cấp thần có cái tai dài. Đằng sau lão giả đó có hai thỏ nữ lang đáng yêu đang bóp vai cho hắn ta. Có rất nhiều người đang hỏi hắn:

“Thỏ Bạc Hà gia gia, ngươi nói xem lần này 50 gam trà ngộ đạo có thể đấu giá bao nhiêu tiền?”

Thỏ Bạc Hà? Lão giả cười nhẹ đáp:

“Dựa theo kinh nghiệm lần trước ta chủ trì buổi đấu giá mà nói thì 50 gam lá trà ngộ đạo sẽ có giá giao động khoảng 50 triệu tới 100 triệu. Cái này cũng không nói chính xác được, tất cả đều phải xem tâm trạng của đại lão như thế nào.”

Có rất nhiều người tặc lưỡi, đắt quá đi mất, họ hoàn toàn mua không nổi. Nhưng cũng chỉ có ở buổi đấu giá thì đế quốc mới bỏ ra 1 ít, nếu không thì hoàn toàn không có chỗ nào bán trà ngộ đạo cả. Cái tên Thỏ Bạc Hà này là người chủ trì buổi bán đấu giá ư. Lại có người tò mò hỏi:

“Gia gia có biết lần này ai là người chủ trì tổ chức buổi đấu giá hay không?”

Cũng không phải do bối phận của Thỏ Bạc Hà cao tới mức nào, để ai gặp cũng gọi một tiếng gia gia, mà là do hắn ta thích nghe người khác gọi hắn ta như vậy. Thỏ Bạc Hà suy nghĩ đôi chút rồi nói:

“Nếu không có gì thay đổi thì lần này buổi đấu giá sẽ do Tam thân vương tổ chức.”

Tam thân vương? Trần Lạc thầm giật mình, đây đúng là oan gia ngõ hẹp mà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!