Cái tên Thỏ Bạc Hà này đã chủ trì rất nhiều buổi bán đấu giá, hắn ta hiểu rất rõ về lịch sử và giá trị của các vật phẩm. Có rất nhiều người đều vây lấy hắn ta nghe ngóng giá cả, để tính toán thử xem liệu tài lực của bản thân có thể mua được hay không. Thỏ Bạc Hà còn không ngừng xoa xoa đầu ngón tay, ta cũng không thể nào cứ ngồi nói không công cho các ngươi được đúng không? Những cấp thần có thể tới đây lần này thì gia sản cũng không tồi, điều này làm cho trong lòng Trần Lạc cảm thấy rất ngứa ngáy. Thôi bỏ đi, tiền tài đối với ta chỉ là phù vân mà thôi, không thể vì cái lợi nhỏ mà mất đi cái lớn được. Trần Lạc cũng tới vây xung quanh, cùng nghe ngóng. Thỏ Bạc Hà thở dài một hơi:
“Ta và Đại thân vương có đôi chút giao tình với nhau, nếu như lần này do Đại thân vương phụ trách thì chắc chắn người đấu giá sẽ là ta. Tiếc là lần này không phải là Đại thân vương.”
Tới giờ ăn rồi, tất cả mọi người cười ha ha rời đi. Sắc mặt Thỏ Bạc Hà xanh mét lại, không biết kính già yêu trẻ chút nào hết hay sao? Không biết mời ta ra ăn cơm à? Không vì gì khác cả, chỉ là do giá cả ở đây rất cao. Ngươi nói mời hắn ta món gì đó rẻ một chút thì chẳng thà không mời, còn mời món đắt thì lại tiếc. Trần Lạc nắm lấy cơ hội, hắn tiến lên ân cần nói:
“Gia gia, đi theo ta đi, ta mời ngươi ăn cơm.”
Vẻ mặt Thỏ Bạc Hà tươi cười vui vẻ, hắn ta cười ha ha đi theo Trần Lạc. Hai thỏ nữ lang ở phía sau hắn ta cũng đi theo. Sau khi tới nhà hàng, Trần Lạc hào sảng nói:
“Cứ gọi tự nhiên, ta mời khách.”
Trần Lạc cần kiếm chút thông tin từ miệng của Thỏ Bạc Hà, thế nên kể cả có tiêu hết 1000 vạn tử tinh thì hắn cũng ra tay. Thỏ Bạc Hà cũng không khách khí, hắn ta gọi liên tục mấy món hơn chục vạn tử tinh. Sắc mặt Trần Lạc không hề thay đổi, sau đó hắn lại gọi thêm 2 bình rượu ngon 8 vạn 2 ngàn năm ra. Thỏ Bạc Hà cười híp mắt lại nói:
“Kidd lão đệ, có giá cả của vật phẩm nào mà ngươi không rõ thì cứ nói ra.”
Lần này Trần Lạc cũng chẳng định tiêu tiền, giá cả của nó là bao nhiêu thì cũng chẳng có ý nghĩa gì với hắn cả. Lâu lắm rồi hắn chưa mua sắm chùa đó. Trần Lạc cũng không muốn thế, nhưng mà hắn cũng rất bất lực. Ta mua không nổi, nhưng mà ta muốn có nha. Ngươi nói xem ta còn có thể làm như thế nào được nữa cơ chứ? Trần Lạc và Thỏ Bạc Hà nói chuyện với nhau một hồi, toàn nói nhảm nhí. Đợi tới khi Thỏ Bạc Hà hơi say thì hắn mới như vô ý hỏi:
"Những kiểu đặc biệt như buổi đấu giá này có lẽ là công tác an ninh sẽ rất nghiêm ngặt có đúng không?”
Thỏ Bạc Hà thở dài một tiếng:
“Nói là nghiên ngặt thì cũng nghiêm ngặt đấy, mà nói không nghiêm thì nó cũng vậy mà thôi. Những thứ có thể bỏ vào trong nhẫn thì ai phụ trách, người đó sẽ mang nhẫn theo trên người. Còn những thứ không bỏ vào không gian được thì sẽ có 1 chiếc xe lớn vận chuyển theo sau.”
Lần này buổi đấu giá do Tam thân vương phụ trách, vậy cũng có nghĩa là trên người hắn ta có mang theo nhẫn chứa vật phẩm trong buổi đấu giá? Còn những thứ có sinh mệnh thì sẽ được để trong 1 cái xe ư? Trong những vật phẩm đấu giá, không có thứ nào to lớn cả, chủ yếu là một số dược thảo, chu quả, những thứ đó thì chẳng to lớn mấy. Vì để tỏ ra làm màu rằng bản thân hiểu biết rộng, thế nên có một số vấn đề Trần Lạc không hỏi, nhưng hắn ta tự nói ra hết. Còn về đường đi thì thường sẽ đi trước khi buổi đấu giá diễn ra 1 giờ, đi vào từ cửa sau của hội trường buổi đấu giá, sau đó Tam thân vương sẽ đi tuần 1 vòng xung quanh hội trường. Trần Lạc cười lớn nói:
“Lần này ta có thể làm quen với gia gia, đúng là đáng lắm. Nào, chúng ta uống rượu.”
Thỏ Bạc Hà đã chếnh choáng, hắn ta không hề nghi ngờ Trần Lạc một chút nào. Thời gian hắn ta sống trên đời cũng không ngắn, hơn 10 vạn năm, hắn ta đã tham gia qua không biết bao nhiêu buổi đấu giá như này rồi. Chưa lần nào xuất hiện bất kì sai sót nào hết, từ trước tới giờ chưa từng nghe nói tới, mà cũng chưa từng ai nghĩ tới sẽ có người ăn phải gan hùm mật gấu dám có ý định cướp đồ của buổi đấu giá. Lại còn là kiểu cướp hốt cả mẻ nữa chứ. Bữa tiệc rượu kết thúc, Trần Lạc hỏi:
"Gia gia, phòng của ngươi ở đâu, có cần ta đưa ngươi về phòng không?”
Thỏ Bạc Hà cười hi hi nói:
“Ta còn chưa đặt phòng nữa. Hay là như này đi, Kidd lão đệ, ngươi và ta ở chung 1 phòng, tiết kiệm chút tiền phòng. Ta cũng sẽ không khiến ngươi chịu thiệt đâu.”
Thỏ Bạc Hà chỉ vào một thỏ nữ lang nhỏ nhắn yêu kiều nói:
“Keli, tối nay ngươi làm ấm giường cho Kidd lão đệ đi.”
Trần Lạc:
“...”
Hắn mà muốn hốt trọn cả mẻ thì 1 là lấy đồ đi khi đồ vẫn còn đang ở trong hoàng cung, nhưng mà Trần Lạc không hề biết đồ đang được để ở đâu cả. Nhất định là nó đang được để trong 1 cái kho nào đó, nhưng mà Trần Lạc không thể biết được vị trí cụ thể, cái này thì hắn không nghe ngóng được.