Tên này vậy mà lại dám ngang nhiên cướp đồ ở đế đô một cách công khai, thật đúng là chẳng có chuyện gì mà ngươi không làm ra được cả. Đằng nào cũng rảnh rỗi, Trần Lạc cười đểu nói:
“Thực ra thiên phú của ta chẳng cao tới vậy đâu. Đúng ra ta chẳng hiểu được cái gì mấy cả, may mà nhờ có trà ngộ đạo của Tam thân vương đó nha. Có trà ngộ đạo của ngươi giúp đỡ ta mới có thể lĩnh ngộ được ngưng đọng thời gian đó.”
Đúng ra tâm trạng của Tam thân vương đã như muốn nổ tung rồi, khi nghe thấy câu này thig hắn bắt đầu thở dốc kịch liệt. Phát bệnh à? Đôi mắt Tam thân vương đỏ rực lên, là loại đỏ cực kì đáng sợ, giống như Trần Lạc là kẻ cắm sừng, cướp vợ hắn vậy. Khuôn mặt trắng bệch cộng thêm đôi mắt đỏ rực khiến hắn ta trông cực kì giống tang thi.
"Đại đế, người tới đây rồi ư?”
Cuối cùng mọi người cũng phát hiện ra người đàn ông đội vương miện im lặng không nói đứng phía sau nãy giờ. Nhìn dáng vẻ của hắn ta giống một người đàn ông trung niên khoảng 50 tuổi, không hề giống với hình ảnh một lão già hơn 200 vạn tuổi sắp chết như lời đồn. Hắn ta chính là đại đế của đế quốc Volsey, Lôi Tát Đức. Ở đế quốc Volsey không xét tới thân phận, chỉ cần ngươi có quan hệ huyết thống với hoàng thất, thể hiện được năng lực thiên phú của bản thân thì ngươi đều có thể trở thành đại đế. Lôi Tát Đức là một thiên tài cực kì hiếm có ở đời đó, hơn nữa hắn ta còn sống gần 250 vạn năm rồi.
Trong thời gian hắn ta tại vị, những vật chí bảo mà đế quốc Volsey nhận được, tất nhiên đều để cho hắn ta dùng. Nhưng mà nếu thực lực của Lôi Tát Đức không đủ mạnh thì hắn ta cũng không thể sống lâu tới như vậy được. Không biết co bao nhiêu thân vương đã chết đi. Nhưng mà từ sau khi Lôi Tát Đức thượng vị thì hắn ta cũng không ra tay trước mặt quần chúng nữa, thực lực của hắn ta sâu không lường được. Bất kể là thân phận, địa vị hay là thực lực thì trong đế quốc Volsey cũng không có ai có thể so sánh với hắn ta cả. Không có ai dám nghi ngờ bất cứ quyết định nào của Lôi Tát Đức, hắn ta có năng lực thống trị tuyệt đối. Sau khi phát hiện ra Lôi Tát Đức, tất cả mọi người đều cung kính chào hỏi:
“Đại đế.”
Lôi Tát Đức nhàn nhạt gật đầu một cái. Trần Lạc nhìn qua, đây chính là đại đế của đế quốc Volsey ư? Mẹ nó chứ, ở bên cạnh hắn ta căng thẳng thật đấy, liệu hắn ta có thực lực đề bóp chết ta ngay tức khắc không nhỉ. Nguy hiểm quá đi mất. Nhưng điều saye ra ngoài dự tính của Trần Lạc chính là không ngờ đại đế Lôi Tát Đức lại cười thân thiện với hắn. Trần Lạc cũng thường lộ ra nụ cười hiền hòa thân thiện với người khác. Tam thân vương nhìn về phía Lôi Tát Đức, vẻ mặt hắn ta vui mừng. Hắn ta nhanh chóng đi tới trước mặt Lôi Tát Đức, muốn mở miệng nói gì đó, nhưng mà sau khi bị Lôi Tát Đức quét ánh mắt nhìn qua thì hắn ta không dám nói bất kì một câu gì nữa cả.
Ở trước mặt Lôi Tát Đức, Tam thân vương còn chẳng dám phát điên nữa, hắn ta đứng yên bên cạnh, không dám thở mạnh. Tất cả mọi người đều biết rằng, bây giờ chuyện xử lí Trần Lạc như thế nào sẽ do Lôi Tát Đức quyết định. Đại thân vương và Nhị thân vương, hai người lúc nào cũng chỉ mong Tam thân vương gặp xui xẻo, vậy mà lúc này hai người họ cũng chẳng có tâm trạng đứng chỉ trích Tam thân vương làm không được việc nữa. Cũng không biết là cái câu vật hủy người vong của ngươi nói khi đó bây giờ còn tính nữa hay không nhỉ? Thôi bỏ đi, cũng không thể trách lão Tam được, có đổi lại là chúng ta thì cũng vẫn là số phận bị cướp mất đồ mà thôi. Ai gặp phải cái thứ như hắn ta thì người đó xui xẻo.
…
Toàn hội trường đột nhiên yên tĩnh lại.
Việc cải tạo pháp tắc không gian trong một thời gian ngắn sẽ không hoàn thành được, chủ yếu là vì trong cơ thể Trần Lạc khi tạo ra một không gian chỉ linh cần tốn chút thời gian.
Khoảng năm phút sau, một bóng người mặc áo giáp màu đen, nhìn không rõ vẻ bề ngoài, nửa quỳ trước mặt Lôi Tát Đức.
Người đàn ông này là người hầu trước đó được Lôi Tát Đức cử đi để nghe ngóng chi tiết sự việc.
Lôi Tát Đức cơ bản không quản lý được sự việc, lúc xảy ra chuyện hắn căn bản không có mặt, hắn nghe thấy tiếng động nhưng cũng không đi ra, chỉ đến khi khí tức của pháp tắc không gian truyền đến, mới khiến hắn kinh ngạc mà xuất hiện.
Ân oán giữa Trần Lạc và Tam Thân Vương, hắn hoàn toàn không nắm rõ, chỉ biết Trần Lạc đã cướp đi vật phẩm bán đấu giá.
Đây là chuyện nhỏ, dù sao nhân tài cũng hiếm có.
Lôi Tát Đức muốn thu nhận Trần Lạc, dù sao Trần Lạc đã được đại thần chứng nhận, ngay cả trong mắt hắn, tương lai của Trần Lạc chắc chắn là tiền đồ vô lượng.
Mặt mũi của đế quốc sao? Ai sẽ vì điều này mà nghi ngờ thực lực của Đế quốc chứ?
Ai lại dám công khai dùng chuyện này để chế giễu Đế quốc chứ?
Lôi Tát Đức gật đầu, nói:
“Nói đi.”
Một luồng khí vô hình hình thành xung quanh Lôi Tát Đức, ngăn cách âm thanh và cũng bao vây lấy Tam Thân Vương bên cạnh.