Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 968: Chương 968: Bốn Đạo Pháp Tắc

Bóng người mặc áo giáp đen báo cáo.

“Đã điều tra rõ, người này tên là Trần Lạc, hắn lấy thân phận là Kidd để tiến vào Đế Đô, có hai đạo pháp tắc, có điều…”

Lôi Tát Đức nhìn lại, có điều cái gì?

Lôi Tát Đức hiểu rất rõ người hầu này, hắn biết rất nhiều bí mật, thông tin nhiều vô kể, tin tức gì mà khiến hắn phải do dự như vậy?

Bóng đen khó nhọc nói:

“Tình báo trước đó của chúng ta, hai đạo pháp tắc của Trần Lạc là hư không đi lại và dịch chuyển không gian, nhưng khi xác minh thân phận của Kidd thì lại là hai loại phòng ngự không gian.”

“Nói cách khác, Trần Lạc hiện tại đã là bốn đạo pháp tắc.”

Người ở bên ngoài chỉ có thể nhìn thấy Tam Thân Vương khàn giọng nói gì đó.

Tam Thân Vương điên cuồng nói:

“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, chưa đến sáu năm mà đã bốn đạo pháp tắc sao?”

“Ta biết rồi, hắn nhất định là một lão già, giả bộ là người trẻ để lừa gạt chúng ta.”

Toàn thân bóng đen run lên, ta hoài nghi ngươi chỉ cây dâu mắng cây hòe().

()Chỉ cây dâu để mắng cây hòe: tấn công gián tiếp kẻ địch thông qua một trung gian khác.

()Chỉ cây dâu để mắng cây hòe: tấn công gián tiếp kẻ địch thông qua một trung gian khác.

Sắc mặt của Lôi Tát Đức cũng cực kỳ quái dị, sáu năm bốn đạo pháp tắc sao?

Không quản trình độ lĩnh ngộ cao bao nhiêu, cho dù thấp nhất là 30 thì đó cũng là điều hoàn toàn không dám nghĩ đến.

Hơn nữa, Trần Lạc còn dựa vào một pháp tắc mà được đại thần chứng nhận.

Trong lòng Lôi Tát Đức kinh ngạc, ngay cả ta cũng chưa bao giờ nhìn thấy hay thậm chí là nghe nói đến một thiên tài như vậy.

Một thiên tài thực sự.

Ta ở trước mặt hắn, đều không đáng được chú ý đến.

Bóng đen tiếp tục báo cáo:

“Trước đó Trần Lạc trộm nhà của Tam Thân Vương, Tam Thân Vương lấy thân phận Thân Vương, lấy danh nghĩa đế quốc muốn truy nã Trần Lạc, chúng ta không thể biết sự việc cụ thể.”

Lôi Tát Đức nhìn về phía Tam Thân Vương, Tam Thân Vương chậm rãi đem hết ân oán của mình và Trần Lạc một năm trước nói ra.

Lôi Tát Đức đánh giá hắn không kìm nén được cơn giận, tuổi trẻ bồng bột.

Sau một loạt hành động của Trần Lạc trên khoái lạc tinh cầu, Lôi Tát Đức đánh giá hắn vô cùng phỉ khí mãnh liệt(

).

()Phỉ khí mãnh liệt: có thái độ hay hành động hung hăng, bạo lực, không kính trọng người khác.

()Phỉ khí mãnh liệt: có thái độ hay hành động hung hăng, bạo lực, không kính trọng người khác.

Cuối cùng cũng có ngày hôm nay công khai cướp bóc.

Không coi ai ra gì.

Bóng đen lại do dự một chút:

“Sau khi sử dụng thời gian đình chỉ, hắn còn tát Tam Thân Vương hai cái trước mặt mọi người.”

Lôi Tát Đức rũ mắt xuống, không những không coi ai ra gì mà còn to gan lớn mật đến mức lấy được đồ rồi cũng không bỏ chạy, nhất định phải tát cho Lôi Tái Nhân hai cái mới bỏ chạy.

Phải nói gì đây? Nói rằng lòng dạ hẹp hòi.

Liệu một người trẻ tuổi nóng tính, coi trời bằng vung này thật sự có thể thu phục được sao?

Thực lực hiện tại còn tương đối thấp, nhưng đã dám làm như vậy, nếu như thật sự trưởng thành, trở thành một đại lão hệ không gian, liệu có đảo lộn luôn cả trật tự thế giới không?

Khi chiêu mộ một người, trước tiên phải nhìn vào tính cách của người đó, nếu như người đó lương thiện và trung thực, giống như Đại Trụ thì ai cũng yên tâm.

Nhưng Trần Lạc này, coi như nặng một trăm cân, thì năm mươi cân là hẹp hòi, còn lại tối thiểu bốn mươi cân là phản nghịch đi.

Lôi Tát Đức nhất thời do dự.

Mà Tam Thân Vương như bị sét đánh, ngươi còn ở trước mặt mọi người tát ta hai cái làm gì?

Ta rất ngạc nhiên khi thấy mặt mình lúc đó có chút dị dạng.

Vô cùng nhục nhã.

Đánh người không đánh mặt.

Đây là đánh vào mặt ta sao? Không, đây là giết ta, khiến ta chết tâm.

Nghĩ đến hàng loạt mối bất bình gặp phải khi gặp Trần Lạc kia, bản thân Tam Thân Vương vốn mau nước mắt, cuối cùng cũng bật khóc.

Hu hu!

Tam Thân Vương bật khóc, giống như bị điên mà lao về phía Trần Lạc.

“Ta liều mạng với ngươi.”

Tam Thân Vương đã hoàn toàn mất đi lý trí.

Cứ như vậy lao về phía Trần Lạc.

Đứa trẻ tội nghiệp.

Hai mắt Trần Lạc Trần Lạc sáng lên, tới đây, ngươi cũng muốn ngồi xổm đi tiểu giống như Thiết Quyền sao?

Lôi Tát Đức vô thức khẽ lắc đầu, Lôi Tái Nhân xong đời rồi.

Tâm trí hắn đã bị người tên Trần Lạc này hủy hoại, dù hắn có tài giỏi đến đâu cũng khó có thể tiến bộ hơn được nữa.

Tam Thân Vương đang chạy, trong nháy mắt bị một khối băng tinh trắng muốt đóng băng lại, không thể cử động được nữa.

Trong lòng Trần Lạc run lên, loại tình huống này, không có Lôi Tát Đức cho phép, ai dám ra tay?

Cái kia nhất định là Lôi Tát Đức ra tay.

Lôi Tát Đức này là hệ Băng sao?

Gió băng bên trong khiến Tam Thân Vương cảm thấy toàn thân lạnh buốt, sáu đạo pháp tắc hệ Hỏa từ trong cơ thể hắn điên cuồng thoát ra, muốn làm tan chảy băng này.

Lôi Tát Đức lạnh lùng nói:

“Ngang ngược.”

Âm thanh này giống như một cái búa đập mạnh vào trái tim của Tam Thân Vương, khiến hắn tỉnh táo lại một chút.

Nhưng Tam Thân Vương càng cảm thấy đau đớn tủi nhục, ngươi không giúp ta thì thôi, còn không để ta ra tay.

Đau, đau quá.

Giọng nói trầm lặng của Lôi Tát Đức lại vang lên, nội dung trong đó khiến tất cả những người có mặt ở đây đều kinh ngạc, nhưng nó cũng khiến Tam Thân Vương vốn toàn thân bị gió băng làm cho lạnh giá càng thêm lạnh buốt, lạnh đến thấu xương.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!