Bỏ đi, không nên đả kích Vân Sơ Dương nữa.
Trần Lạc cười nói:
“Hiện tại ta cảm thấy việc ta lĩnh ngộ toàn bộ không gian pháp tắc hoàn toàn không phải là vấn đề nan giải, cho ta thời gian, ta có thể nắm vững, chỉ có điều là làm sao để khiến trình độ lĩnh ngộ pháp tắc đạt đến mức cao hơn, thậm chí là mức độ hoàn hảo.”
Yêu cầu của người khác chỉ là đạt đạt pháp tắc ưu ái đã vô cùng thỏa mãn, nhưng Trần Lạc lại coi thường, muốn mỗi một pháp tắc không gian đều đạt tới cấp độ hoàn mỹ.
Vân Sơ Dương ngẩn người, khen ngợi:
“Tốt, tốt, tốt lắm, có tham vọng này, khó trách có thể đạt được thành tựu như vậy.”
“Chung quy lại cũng là do tầm nhìn của ta hạn hẹp, bây giờ thứ ngươi thiếu chỉ là thời gian, cho ngươi thời gian, vượt qua Đại Đế Lôi Tát Đức cũng không thành vấn đề.”
Nhắc đến Lôi Tát Đức, Trần Lạc hỏi:
“Thầy, thái độ đối nhân xử thế của Lôi Tát Đức này như thế nào?”
Trần Lạc cảm thấy có gì đó không ổn khi Lôi Tát Đức bao dung độ lượng đối xử với mình như vậy.
Vân Sơ Dương nghe thấy cách xưng hô của Trần Lạc, trong lòng cảm thấy vô cùng quái dị, trở thành thầy của một thiên tài, cảm giác đúng là không tồi.
Nhưng mà, quá nguy hiểm.
Vân Sơ Dương trầm ngâm một lát:
“Hơn 80 nghìn năm trước, lúc ấy có một cấp Thần, chiếm được một gốc thảo mộc thần kỳ, rốt cuộc là thứ gì, ta cũng không biết, đó là tuyệt mật.”
“Dù sao thì bản thân cấp Thần kia cũng giấu đi, không nộp lên, Lôi Tát Đức sau khi nhận được tin tức, đã phái người đi đến tinh cầu quê hương của cấp Thần kia, tiêu diệt và phá hủy thiên hà xung quanh cũng như hơn hàng nghìn sinh mệnh ở tinh cầu đó, tất cả các sinh linh đều đã chết, thậm chí một cấp Thần vô tội cũng bị liên lụy mà chết.”
Vân Sơ Dương thở dài:
“Một khi Đế Vương nổi giận, chỉ còn thi thể nằm la liệt.”
Vân Sơ Dương không trực tiếp trả lời Trần Lạc, nhưng thông qua chuyện này, đủ để chứng minh cách làm người của Lôi Tát Đức.
Máu lạnh vô tình, hàng trăm triệu sinh mệnh, nói giết là giết, dù cho bọn họ không có lỗi.
Có được bảo vật nhưng không giao ra chính là có kết cục như vậy, Trần Lạc ở Đế Đô, chẳng khác gì tát thẳng vào mặt Đế quốc Volsey, vậy mà lại còn được ban tước vị?
Chỉ nghĩ thôi đã thấy không bình thường.
Trần Lạc thầm mắng một tiếng, hắn nhất định là trước tiên muốn thu phục ta, sau đó nhân cơ hội phục kích giết chết ta.
Trần Lạc tò mò hỏi:
“Lôi Tát Đức có thực lực gì?”
Xem như là một trong hai đế quốc lớn, Vô Thượng Đại Đế, rốt cuộc là có thực lực gì? Sống hơn 2 triệu năm, chắc hẳn phải vô cùng mạnh.
Vân Sơ Dương lắc đầu nói:
“Chuyện này ta cũng không rõ, đã rất nhiều năm hắn không tự mình ra tay, nhưng mà, theo quan sát của ta, hắn có mười hai đạo pháp tắc.”
Trần Lạc giật mình, 12 đạo pháp tắc?
Hệ không gian mới chỉ có tám đạo thôi.
Ngươi ăn trộm sao?
Vân Sơ Dương giải thích:
“Song dị năng, nắm vững pháp tắc của hai hệ, có thể nắm giữ nhiều như vậy cũng là điều dễ hiểu, 12 chỉ là ước tính tối thiểu của ta thôi, thậm chí cũng có thể là 13 hoặc 14.”
Dị năng thức tỉnh thứ nhất là cái có thiên phú tốt nhất, thiên phú của dị năng thức tỉnh thứ hai chắc chắn kém dị năng thứ nhất.
Một người bình thường muốn dị năng thứ nhất thành Thần cũng khó chứ đừng nói đến dị năng thứ hai.
Nhưng Lôi Tát Đức này lợi hại, tài năng như này, dị năng thứ hai thành Thần, thậm chí còn có thể lĩnh ngộ được nhiều pháp tắc, cũng không phải là khó tin.
Nếu như hệ thời gian cũng có tám đạo pháp tắc, cộng thêm với hệ không gian, theo lý mà nói, Trần Lạc có thể nắm vững nhiều nhất tới 16 đạo pháp tắc.
Trần Lạc cười toe toét, Lôi Tát Đức này đáng sợ như vậy, Trần Lạc không tin trình độ lĩnh ngộ chủ hệ là hệ Quang Minh của hắn lại thấp.
Dạng này đứng yên đấy để cho ta đánh, khả năng ta cũng không thể làm hắn bị thương.
Vân Sơ Dương cười nhạt nói:
“Thật ra là ta có tám đạo pháp tắc, bảy cái hệ không gian, dị năng thứ hai là hệ xác thịt.”
“Thiên phú của hệ xác thịt tương đối quan trọng, lúc đó ngoài ý muốn ta có được, chờ khi hệ không gian còn chưa đạt tới mức độ ta mong muốn, ta sẽ không lãng phí tinh lực đi cảm ngộ hệ xác thịt.”
Trần Lạc tò mò hỏi:
“Bộ phận thức tỉnh hệ xác thịt của ngươi là ở đâu?”
Vân Sơ Dương xấu hổ:
“Đây là bí mật.”
Trần Lạc ác ý suy đoán, không phải là “trứng vàng” đấy chứ.
…
Vân Sơ Dương nói:
“Được rồi, ta đã dạy hết những thứ mà ta có thể dạy rồi đó, cũng tới lúc chúng ta phải tạm biệtr rồi.”
Sắc mặt Vân Sơ Dương cực kì nghiêm túc, hắn ta chỉ vào Trần Lạc:
“Nhất định không được nói là do ta dạy ngươi. Nếu chuyện này bị Lôi Tát Đức biết thì chắc chắn ta sẽ bị đánh chết mất.”
Trần Lạc trịnh trọng gật đầu:
"Ngươi yên tâm đi, nhìn ta trông gian trá thế thôi, chứ trước giờ ta chưa từng lấy oán báo ân bao giờ đâu. Có đánh chết ta thì ta cũng sẽ không nói ra đâu.”