Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 978: Chương 978: Không Nương Tay

Vân Sơ Dương lắc lắc đầu:

"Khi đó ta nhất thời nóng đầu mà dạy ngươi, bây giờ ta nhớ lại mà vẫn còn cảm thấy sợ. Sau này nếu chúng ta gặp lại thì sẽ là trước giờ ta chưa từng quen biết ngươi. Nếu như vào tình huống bắt buộc phải đối phó với ngươi thì ta cũng sẽ không nương tay đâu.”

Nếu như Lôi Tát Đức yêu cầu Vân Sơ Dương đi đánh Trần Lạc, Vân Sơ Dương dám nương tay hay sao? Vân Sơ Dương cho rằng bản thân có thể học được hành tẩu hư không, hắn mà học được rồi thì cũng chẳng cần Lôi Tát Đức nữa, nhưng mà hắn ta chưa học được. Nó khó học lắm. Trần Lạc nói:

"Ta sẽ nương tay...”

Vân Sơ Dương cười lớn nói:

"Chỉ dựa vào ngươi à? Ta mà còn cần ngươi nương tay á? Một tên chẳng có cái pháp tắc công kích nào như ngươi mà muốn đánh chết ta ư? Đừng có chọc ta buồn cười.”

Trần Lạc phồng má, hắn cảm thấy bản thân đang bị xúc phạm. Vân Sơ Dương muốn trực tiếp dùng hành tẩu hư không rời đi, giả bộ cho giống như 1 cao nhân, nhưng mà con mẹ nó chứ, hành tẩu hư không dùng thế nào ấy nhỉ? Vân Sơ Dương chỉ đành xụ mặt buồn bực dùng truyền tống hư không mà rời đi. Bây giờ Trần Lạc đang nắm trong tay 5 đạo pháp tắc, mặc dù hắn chưa có đạo pháp tắc có tính công kích nào, nhưng mà hắn tự cảm thấy bây giờ bản thân đã tiến bộ hơn trước rất nhiều. Việc hắn có thể nắm được pháp tắc thứ nguyên mà hắn quen thuộc nhất chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.

Hai tay Trần Lạc nắm chặt lại, một khi hắn nắm được pháp tắc thứ nguyên thì Thời Tố à, đến lúc ngươi phải chết rồi đó. Ngươi cũng coi như là động lực để ta tiến về phía trước. Trần Lạc tiến vào trong dị năng không gian, lần này hắn thu hoạch phải nói là không ít chút nào. Hai cái nhẫn không gian, 1 cái là của bản thân Lôi Tái Nhân, một cái còn lại là chứa vật phẩm của buổi đấu giá, hơn nữa còn có không ít bảo bối có sinh mạng nữa. Đầu tiên, Trần Lạc đưa chu quả 10 vạn năm cho Mễ Lạp. Chu quả này to khoảng trên dưới 30 centimet, nặng 5 cân, toàn thân nó phát ra 1 ánh sáng màu vàng óng ánh.

Mở hộp gấm, liền có một làn hương thơm tỏa ra khắp nơi. Trần Lạc nuốt nuốt nước miếng, thơm thật đấy. Nhưng mà bây giờ tăng tuổi thọ đối với hắn mà nói thì ngang với vô tác dụng. Nhưng nó lại cực kì có ích đối với Mễ Lạp. Mục đích chủ yếu của buổi bán đấu giá lần này chính là vì chu quả này. Mễ Phạn lọc ra hai chu quả tốt một chút, sau đó nó chỉ vào số còn lại nói:

"Số còn lại này không có tác dụng gì với Mễ Lạp nữa cả.”

Trần Lạc gật gật đầu, không phải có vô hạn chu quả là bản thân sẽ có thọ mệnh vô hạn. Ngươi ăn đến quả thứ hai là tác dụng của nó đã giảm đi rất nhiều rồi, vậy thì càng khỏi phải nói tới quả thứ 3 nữa. Vậy thì chia ra mỗi người 1 quả, chó con thì 2 con 1 quả. Vẫn còn dư lại 8 quả. Trần Lạc chẹp chẹp miệng, đợi sau này có nhiều hơn thì bản thân hắn cũng muốn nếm thử xem mùi vị nó như thế nào, còn số còn dư này biết đâu sau này còn dùng tới thì sao. Pháp Vương còn chưa ăn nữa kìa. Cũng nên phần lại cho Đại Trụ, Mã Ngọc nữa. Nếu bản thân hắn ăn thì ngoài tác dụng nếm thử mùi vị ra, cũng chẳng còn tác dụng gì nữa cả, chỉ có thể thỏa mãn cái miệng mà thôi. Có mấy người hỏi:

“Vì sao ngươi lại không ăn?”

Trần Lạc đứng yên tại chỗ, hắn nói với vẻ không được tự nhiên lắm:

"Khi nãy ở ngoài kia ta đã ăn 2 quả rồi, các ngươi ăn đi.”

Ta thật sự muốn khóc quá đi mà. Cái tốt nhất chính là chu quả này và hỏa chi tinh linh, Trần Lạc giữ lại đan dược, còn mấy ghi chép của các đại lão và tinh thể cấp thần thì hắn dựa vào thuộc tính rồi phân phát xuống dưới. Đợi sau này khi bọn hắn tới bán thần thì có thể hấp thu thử xem. Đầu tiên, Trần Lạc đưa viên tinh thể hệ băng cấp thần cho Ngưng Sương. Mễ Phạn cản hắn lại:

“Đừng đưa cho cô ấy.”

Trần Lạc nghi hoặc, Ngưng Sương đắc tội với Mễ Phạn rồi à? Mễ Phạn cũng đâu phải là người nhỏ nhen như vậy đâu có đúng không? Hơn nữa, Ngưng Sương cũng đã ở trong quỹ đạo vận mệnh của Mễ Phạn rồi mà. Mễ Phạn nói:

"Đợi khi nào cô ấy tới cấp bán thần rồi đưa.”

Mễ Phạn liếc mắt nhìn Trần Lạc một cái, Trần Lạc gật gật đầu, vậy thì tạm thời không đưa nữa vậy. Mễ Phạn nói:

“Hôm nay thêm 2 suất bò hầm cà chua nữa đi.”

Đây chính là món ăn yêu thích nhất của Ngưng Sương. Ngưng Sương vui tới mức nhảy cẫng lên, Trần Lạc nhìn cô ấy với ánh mắt xem thường, đúng là con người thích cuộc sống nhàn nhã mà. Trong nhẫn của Tam thân vương cũng không có quá nhiều đồ vật. Đầu tiên trong đó có 1 lệnh bài màu tím, trên đó viết một chữ Lôi, có lẽ đây là lệnh bài của thân vương hay gì gì đó tương tự. Trong đó còn có 1 bộ giáp màu hồng đỏ như hoàng hôn. Hai mắt Trần Lạc sáng lên, đây là bộ giáp của thân vương, do đế quốc trao cho thân vương, vậy nó nhất định không phải là món đồ gì đó quá kém cỏi được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!