Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 979: Chương 979: Đan Dược

Ngoài ra đây không phải là bộ giáp mang tính tạm thời, mà nó là một bộ giáp vĩnh viễn, được truyền từ đời này sang đời khác. Nhất định nó là đồ tốt. Trần Lạc không thể thử kiểm tra tính phòng ngự của nó, nhưng mà hắn chắc chắn rằng nó tốt hơn bộ giáp màu hồng phấn mà hắn lấy được từ chỗ Norton. Còn về cái màu đồng đỏ như hoàng hôn kia thì, chỉ cần nó không phải là màu hồng phấn thì Trần Lạc đều có thể chấp nhận được. Trong đó còn có 5 tấm thẻ tử tinh. Trần Lạc quẹt thử, bên trong có 5 tỉ 3 tử tinh. Trần Lạc há to miệng, từ nay về sau hắn không lo thiếu tiền nữa rồi.

Ban đầu hắn còn cảm thấy hưng phấn một tẹo, nhưng dần dần hắn cảm thấy hơi vô vị, ta cần tiền để làm gì? Đối với ta mà nói, tiền có ý nghĩa gì đâu cơ chứ? Trần Lạc lắc lắc đầu, đúng thật là. Hắn đem một số đồ dùng sinh hoạt bình thường và một số sách vở cho Mễ Linh xem. Trong đó còn có hơn chục bình đan dược. Trần Lạc mở nắp ra ngửi thử, chất lượng của số đan dược này nhất định tốt hơn số được đem đi bán đấu giá rất nhiều. Ầu, đây là cái gì vậy? Ở trong 1 góc có một cái hộp làm bằng gỗ.

Trần Lạc mở nó ra xem thử, trong đó là một viên đá màu đen có hình thù bất quy tắc, to khoảng bằng nắm tay đứa trẻ con. Khi cầm vào trong tay, cả người hắn bỗng run lên, giống như rơi vào trong hầm băng vậy. Nhưng cái cảm giác này chỉ kéo dài trong chớp mắt mà thôi. Trần Lạc nắn bóp thử, nó cũng không phải một thứ rất cứng rắn, mà lại hơi hơi mềm. Mễ Phạn ngẩng phắt đầu dậy, vẻ mặt nó tỏ ra hơi sợ hãi:

"Ta cảm nhận được nó không phải là một thứ đồ tốt đâu, cực kì không tốt.”

Trần Lạc nghi ngờ:

“Đây là thứ gì vậy?”

Mễ Phạn nói:

“Ta cũng không biết, nhưng mà dù sao thì nó cũng không phải thứ gì tốt đẹp cả, ngươi mau vứt nó đi.”

Lúc này, Hải Cơ bỗng nói:

"Đưa ta xem thử đi, hình như ta cảm thấy ta hơi thích nó.”

Trần Lạc chần chừ, Mễ Phạn nói đây không phải thứ tốt, vậy thì sao hắn có thể đưa cho Hải Cơ được cơ chứ? Mễ Phạn suy nghĩ chút rồi nói:

"Ngươi đưa cho chị Hải Cơ đi, miễn cất gọn đi là được, đừng treo trên người hoặc mang bên cạnh người.”

Mễ Phạn cũng không phải là người không gì không thể làm được, hơn nữa nó còn chưa đạt tới mức hoàn toàn trưởng thành nữa mà. Nó chỉ có thể cảm nhận được thứ này rất nguy hiểm, nhưng nếu nó ở trong tay Hải Cơ thì biết đâu lại xuất hiện kì tích. Trần Lạc dặn dò Hải Cơ:

“Chị à, bình thường thì cứ cất nó vào trong nhẫn không gian đi, đừng đeo lên người làm gì cả.”

Hải Cơ gật gật đầu. Trần Lạc nghi hoặc, thứ này không có sinh mệnh nhỉ, nếu không thì sao nó nhét được vào trong nhẫn không gian được... Hoàng Lê mới quay về từ một tinh cầu mua sắm, ở đó bán đồ không đắt, đó chính là thiên đường của “người nghèo”. Hoàng Lê mua sắm rất nhiều, mang bao lớn bao nhỏ về. Bình thường thì cô ấy làm gì có tiền mua như vậy, nhưng Trần Lạc cho cô hơn 100 vạn tử tinh. Cô tiêu không hết, tiêu kiểu gì cũng không hết được. Trước khi Hoàng Lê quay về, cô nhận được một tin tức cực kì chấn động từ Hoàng Nghiêu. Cô ngồi trên ghế, khó khăn tiêu hóa tin tức này. Trần Lạc dám tới đế đô làm loạn, gan to hơn trời. Hắn còn dám cướp đi vật phẩm bán đấu giá, sau đó còn đấm cho Tam thân vương hai cái, lại còn nhận được chứng nhận đại thần. Hoàng Nghiêu không thể tin được gan của Trần Lạc lại lớn tới mức đó. Hoàng Nghiêu ấp a ấp úng nói:

“Tiểu Lê à, chú Trần của ngươi...”

Hoàng Lê hỏi với vẻ nghi hoặc:

“Chú Trần nào cơ? Ta không quen hắn ta mà?”

Hoàng Nghiêu cười khổ nói:

“Chú Trần của ngươi làm loạn cả đế đô lên rồi, vậy mà đại đế còn muốn cho hắn ta chức Hầu tước.”

Túi xách trong tay Hoàng Lê rơi xuống đất, cô kinh ngạc nói:

"Chú Trần của ta giỏi tới vậy luôn à?”

Trong tay Trần Lạc cầm một cái vũ khí trông như phương thiên họa kích, hắn coi nó như đồ chơi mà xoay xoay nghịch. Dựa theo sổ tay tuyên truyền của buổi bán đấu giá, đây là một món vũ khí của hệ tinh thần, nó có thể khiến cho sức mạnh tinh thần tăng lên không ít. Đáng tiếc là bây giờ trong đội ngũ của hắn không có ai có sở trường là hệ tinh thần cả. Trong đó không có vũ khí của hệ không gian, mà kể cả có đi chăng nữa thì trợ giúp gia tăng sức mạnh của nó đối với Trần Lạc mà nói cũng có thể coi như không có. Trình độ lĩnh ngộ pháp tắc càng cao thì sự gia tăng của pháp tắc nhờ ngoại lực sẽ càng nhỏ.

Tất nhiên là cũng sẽ có những thần khí có thể giúp cho các đại lão cấp thần có thể tăng sức mạnh lên một cách đáng kể, nhưng mà chắc chắn đế quốc Volsey sẽ không lấy ra bán đấu giá đâu. Trần Lạc đã trốn đi xa lắm rồi, mà hắn vẫn có thể ngửi thấy mùi thơm từ chu quả của Mễ Lạp truyền tới. Thực ra thì ta cũng muốn ăn thử lắm ấy. Ầy, nếu như dùng quay ngược thời gian với chu quả thì sẽ có kết quả như thế nào nhỉ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!