Mà ta cũng đâu thể hoàn toàn tin lời Albert được đúng không. Ta cứ đi thăm dò trước, xem xem trà ngộ đạo này đang ở đâu đã. Ta nên lấy trà ngộ đạo đi, hay là nên đánh bật cả gốc cây đem đi nhỉ? Cứ tới nơi đã rồi quyết vậy. Trần Lạc trầm ngâm, chắc chắn đến 8 9 phần là Lôi Tát Đức không hề có ý tốt gì với hắn cả, nhưng mà bây giờ hắn vẫn chưa lật mặt hoàn toàn với đế quốc Volsey. Mà Trần Lạc cũng không muốn phải quay lưng hoàn toàn với đế quốc Volsey. Sợ thì hắn không sợ, nhưng mà việc này rất phiền phức. Cả ngày mà bọn hắn ta cứ tìm tới hắn thì hắn cũng đừng hòng có cuộc sống yên ổn. Nếu như hắn bị làm phiền ngay lúc đang cảm ngộ pháp tắc quan trọng thì đúng là phiền muốn chết luôn.
Vậy thì hắn không thể tới chỗ Vưu Kim kia công khai trực tiếp cướp được, tốt nhất là hắn nên âm thầm cướp đi. Một khi trà ngộ đạo biến mất, chắc chắn đế quốc Volsey sẽ khóa chặt mục tiêu vào hắn, coi như là chuyện này do hắn làm. Nhưng mà, chuyện này là do ta làm, đế quốc Vlosey cũng biết là do ta làm. Cái này chỉ nên âm thầm biết thôi là được rồi, một khi ngươi vạch trần nó ra ngoài ánh sáng thì lại là chuyện khác. Hắn vẫn nên cứ âm thầm mà trộm đi thôi. Cái việc trộm đồ này ấy mà, t quen thuộc lắm. Trần Lạc dùng truyền tống không gian, lập tức tới được vùng lân cận, nơi mà đánh dấu vị trí của Vưu Kim. Bây giờ Trần Lạc có không gian chi linh, hắn cũng không cần phải cẩn thận từng chút một, phải chia ra làm nhiều lần truyền tống như trước nữa.
Năng lượng của không gian chi linh bây giờ gấp hai lần rưỡi năng lượng dị năng mà Trần Lạc có. Một khi Trần Lạc xuất hiện trên tinh cầu của Vưu Kim, dựa vào mức độ cảnh báo canh phòng của tinh cầu Vưu Kim thì không thể nào có chuyện hắn ta không biết có 1 cấp thần tới, thế nên nhất định ở đó sẽ đề cao cảnh giác. Trần Lạc không biết ẩn thân, nhưng mà gần đây hắn có nắm được không gian phụ trợ, nó có thể giúp hắn đi lại tự do ở tầng không gian sâu.
Còn lâu tên Vưu Kim này mới có thể phát hiện ra được Trần Lạc, trừ khi ở đó có 1 cấp thần hệ không gian, có thể cảm nhận được sự giao động của không gian. Trần Lạc âm thầm tiến lên, không phát ra chút tiếng động nào cả. Sau khi tốn chút thời gian, cuối cùng Trần Lạc cũng tiến được vào 1 góc ở tầng sâu không gian của tinh cầu mà Vưu Kim ở. Tinh cầu của Vưu Kim to khoảng bằng 4 lần Lam tinh. Trong tầm mắt, không hề thấy màu xanh của biển ở đâu cả, ở đây cơ bản là một màu xanh lục tươi tốt. Trên tinh cầu này trồng một lượng lớn cây cỏ thảo mộc. Trần Lạc ngẩn ra, nhiều cây như vậy, cây nào hắn nhìn cũng thấy không tầm thường, vậy rốt cuộc cái cây nào mới là cây trà ngộ đạo? Hay là ta quay về hỏi Albert thử xem, rốt cuộc cây trà ngộ đạo trông như thế nào?
Đúng lúc này, hỏa bỉ ngạn tỏa ra ánh sáng như cầu vồng, thu hút sự chú ý của Trần Lạc. Ánh sáng cứ lát tím, lát lại lục, lát lại xanh, lát thì thành 7 sắc. Trần Lạc ở phía xa, hắn híp mắt lại thầm đánh giá, trái tim bỗng nhập nhanh kịch liệt. Ta không biết đây là cái thứ gì, nhưng mà nó có thể chiếu sáng cả bầu trời như vậy, chỉ nhìn bề ngoài thôi đã thấy kì dị, vậy nhất định nó là thứ không tầm thường. Hắn tới đúng nơi rồi, không ngờ chỗ của Vưu Kim lại có thần vật như thế này. Hoa bị ngạn quá hút mắt, Trần Lạc vừa tới đã chú ý tới nó.
Hắn cẩn thận tìm kiếm xem nguồn sáng ở đâu, sau đó hắn nhanh chóng phát hiện ra một bông hoa đang không ngừng thay đổi màu sắc, cao khoảng hơn 30 centimet, không sống trên đất mà đang lơ lửng trên không trung. Khác với những nơi khác cây cỏ mọc xanh tươi, vạn dặm xung quanh bông hoa này không hề có bất kì dấu vết nào của sinh mệnh sống sót cả. Không có cỏ, không có sâu bọ, càng không có ai canh giữ. Sắc mặt của Trần Lạc lập tức biến đổi, hắn không dám đi tới nhìn xem bông hoa vỉ ngạn kia nữa.
…
Trần Lạc liếc nhìn hoa bỉ ngạn, đột nhiên hắn cảm nhận thấy sinh mạng của bản thân đang chảy mất một cách nhanh chóng. Không ngờ bông hoa này lại có năng lực gia tốc thời gian. Hơn nữa nó còn có thể khiến cho một cấp thần với 5 đạo pháp tắc như Trần Lạc tổn thất mất không ít thọ mệnh. Trần Lạc có cảm giác rằng chỉ trong vòng một khoảnh khắc khi nãy, bản thân hắn đã mất đi hơn 500 năm tuổi thọ. Khi Vưu Lý mới tới, Vưu Kim đối xử với hắn ta rất tốt, hắn từng nhắc hắn ta nhất định không được tới gần hoa bỉ ngạn này. Trần Lạc mới chỉ liếc mắt nhìn hoa bỉ ngạn mà đã tổn thất mất 500 năm tuổi thọ, vậy một tên cấp hoàng như Vưu Lý mà nhìn thì chẳng phải sẽ lập tức đột tử ngay hay sao?
Nếu như đứng từ khoan cách rất rất xa mà nhìn ánh sáng của hoa bỉ ngạn thì không sao, nhưng một khi ngươi tới gần hoa bỉ ngạn hoặc là ngươi nhìn thấy bản thân bông hoa thì thọ mệnh của ngươi sẽ không ngừng trôi mất. Đây chính là lí do vì sao trong phạm vi xung quanh của hoa bỉ ngạn không hề có một sinh mệnh nào sống sót. Càng tới gần hoa bỉ ngạn, tốc độ của gia tốc thời gian sẽ càng nhanh hơn. Trần Lạc nuốt nuốt nước bọt, đây rốt cuộc là thứ gì vậy? Thời gian gia tốc, nếu như hắn có thể ở bên cạnh bông hoa này một thời gian dài, nhất định nó sẽ rất có lợi đối với việc ta nắm được gia tốc thời gian đi? Nhưng mà Trần Lạc không dám, cũng không phải vì Trần Lạc sợ.