Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 982: Chương 982: Quay Ngược Thời Gian

Khi nãy cứ tính là 1 giây hắn tổn thất mất 100 năm tuổi thọ, vậy Trần Lạc có hơn 100 vạn năm tuổi thọ, ít nhất hắn cũng có thể ở xung quanh hoa bỉ ngạn này khoảng vài tiếng đồng hồ. Nếu như trong vòng vài tiếng mà hắn không lĩnh ngộ được thì sao? Thì sẽ trực tiếp chết luôn. Đây đúng là lấy chính mạng mình ra để cược. Mà đây mới là kết quả khi Trần Lạc chưa tới rất gần hoa bỉ ngạn đó nhé, nếu như hắn tới gần thì có khi nào tốc độ của gia tốc thời gian sẽ nhanh hơn nữa hay không?

Có khi nào chỉ trong vòng vài phút, hoặc là nửa phút thôi, Trần Lạc sẽ chết già luôn không nhỉ? Bây giờ mà bảo hắn ném thứ này vào trong dị năng không gian thì không phải ngang với việc chê mấy người Mễ Lạo chết chưa đủ nhanh hay sao? Trần Lạc không dám tới gần, hắn cũng không dám lấy nó. Cuối cùng hắn cũng lý giải được vì sao hoa bỉ ngạn gây ra động tĩnh lớn tới như vậy, nhưng mà lại không có ai ở đây canh gác rồi. Lúc này, Mễ Phạn ở trong dị năng không gian nói:

“Ngươi ngắt lấy 1 cánh hoa của nó đi. Đừng lấy cả hoa, ngươi chỉ cần 1 cánh hoa là đủ rồi. Lúc ngắt lấy cánh hoa thì nhớ cẩn thận một chút, đừng làm bông hoa này bị thương, nếu không thì hậu quả sẽ khó mà lường được. Ta cảm thấy không lâu nữa cánh hoa này sẽ có tác dụng lớn đó.”

Hả? Bảo ta tiếp cận nó ư? Thật sự tưởng là ta đang chê bản thân sống lâu quá hả. Trần Lạc nuốt nước bọt, hắn vẫn quyết định tiến tới ngắt lấy bông hoa. Không sao cả, kể cả ta có bị tổn thất mất 100 vạn năm tuổi thọ thì thế nào cơ chứ? Ta vẫn còn có 25 vạn năm cơ mà, nếu như ta không thể thành thần thời gian, không thể khiến những người khác cũng sống trường thọ như bản thân, vậy thì ta sống lâu như thế cũng cod ý nghĩa gì đâu cơ chứ? Đời trước hắn đã cảm nhận đủ cái cảm giác cô độc rồi. Trần Lạc trực tiếp dùng hành tẩu hư không đi tới khu vực bên cạnh bông hoa, hắn dùng cả hai tay, cẩn thận ngắt lấy 1 cánh hoa.

Đúng ra cánh hoa của nó đang đổi màu liên tục, nhưng vào giây phút Trần Lạc ngắt nó xuống, nó lập tức biến thành một màu gần như trong suốt. Sau khi lấy được xong, Trần Lạc lập tức dùng hành tẩu hư không để tránh xa bông hoa xinh đẹp nhưng lại mang theo nguy hiểm trí mạng này ra, một giây hắn cũng không dám chậm trễ. Khoảng thời gian hắn tiếp cận bông hoa bỉ ngạn cũng chỉ khoảng 4 5 giây, nhưng Trần Lạc cảm giác được bản thân hắn đã tổn thất mất hơn chục vạn năm thọ mệnh. Hơn chục vạn năm thọ mệnh lận đó. Nếu như chỉ là một cấp thần có 1 2 đạo pháp tắc, hơn nữa còn chưa trải qua gia tăng thọ mệnh mà ở đây thì người đó đã chết già rồi.

Hơn nữa, Trần Lạc còn chẳng biết liệu tinh thể hệ thời gian của bản thân hắn có kháng lại chút nào hay không. Trần Lạc cảm nhận được vẫn có sức mạnh của thời gian tồn tại trên bông hoa này, nhưng không có sức mạnh của thời gian gia tốc, cũng không hề có hiệu quả của những sức mạnh thời gian khác. Khi nãy lúc Trần Lạc hái cánh hoa này xuống, hắn phát hiện ra nụ của bông hoa vẫn đang đóng kín, chưa hề nở. Khi nó chưa nở thì là gia tốc thời gian, vậy khi nó nở thì sẽ là quay ngược thời gian, hoặc là ngưng đọng thời gian ư? Trần Lạc hỏi:

“Mễ Phạn, bông hoa này có tác dụng gì vậy?”

Mễ Phạn nói:

"Ta cũng không biết nữa, có lẽ là nó có thể giúp ngươi tạm thời miễn dịch với sức mạnh thời gian đi.”

Trần Lạc vò vò đầu, hắn nhìn chằm chằm hoa bỉ ngạn. Không sao cả, hắn có thọ mệnh dài, tùy hứng chút vẫn được mà. Thiên phú về thời gian của ta khống so sánh được với thiên phú về không gian, mà pháp tắc thời gian lại là pháp tắc khó lĩnh ngộ nhất. Cho ta thời gian, thì cũng chưa chắc ta không thể thành thần, nhưng mà sẽ cần thời gian rất dài, có khi phải tốn vài ngàn năm mới có thể lĩnh ngộ được 1 đạo, giống như những người khác vậy. Như thế thì chậm quá, nói không chừng bông hoa này có thể khiến thời gian ngắn đi rất nhiều cũng nên. Bông hoa này có duyên với ta nha.

Trần Lạc tạm thời bỏ hoa bỉ ngạn qua một bên, hắn bắt đầu đi tìm cây ngộ đạo. Trên tinh cầu này trồng một lượng lớn thảo mộc, có thể nói đây chính là nơi sinh ra rất nhiều đan dược. Nếu như chỉ dựa vào một mình Vưu Kim thì không thể nào trồng được nhiều tới vậy, ở đây còn có rất nhiều đồ đệ của Vưu Kim nữa. Trước khi tới đây, Trần Lạc đã học qua, tìm hiểu xem các loại cây trà thì sẽ như thế nào. Trên tinh cầu này tổng cộng có vài tỉ cây gỗ, Trần Lạc cũng không thể nào đóng gói đem hết về được có đúng không? Hắn bắt đầu phân tích.

Cây ngộ đạo này là thứ cực kì quan trọng, đại khái có lẽ nó ở khu vực xung quanh nơi ở của Vưu Kim. Mà nơi ở của Vưu Kim là ở đâu? Căn phòng nào đẹp đẽ nhất, có nguồn linh lực dồi dào nhất thì chính là ở nơi đó. Những nơi bình thường vừa nhìn là thấy đó là nơi ở của đệ tử thì đều bỏ qua. Trần Lạc đi qua bên cạnh 1 hàng cây, đồng tử của hắn co lại. Hắn thấy bên cạnh 1 gốc cây có viết 3 chữ sáng loáng siêu siêu vẹo vẹo. Cây ngộ đạo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!