Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 983: Chương 983: Làm Càn

Trần Lạc ngẩng đầu lên nhìn qua, chỉ thấy cái cây này cao khoảng hơn 30, bề ngoài đẹp đẽ, có một hương thơm nhàn nhạt tỏa ra từ trên cây. Đây chính là cây ngộ đạo ư? Hình như nó đúng là cây trà thật. Trần Lạc xoa xoa tay, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ hưng phấn, lần này hắn có thể đắc thủ được dễ dàng tới vậy luôn cơ à? Trần Lạc bỗng nhận ra có gì đó không đúng, đầu óc của tên Vưu Kim này bị hỏng à? Đây khác nào lạy ông tôi ở bụi này? Ta đã rời khỏi đế đô mấy ngày rồi. Trên đời bỗng mọc ra một tên đạo tặc thông thiên như ta, không thể nào có chuyện Vưu Kim không nhận được tin tức được.

Vậy chẳng nhẽ hắn ta không có chút phòng bị nào hay sao? Coi thường ta à? Thậm chí còn để 1 cái bảng bên cạnh cây ngộ đạo, sợ ta không biết ư? Không đúng, nhất định có bẫy trong này. Một lát sau, Trần Lạc lại thấy ba chữ nguệnh ngoạc, cây ngộ đạo. Con mẹ nó chứ, đây là do ai viết vậy, sao mà chữ xấu thế? Đoán trước là ta sẽ tới đây nên mê hoặc ta à? Cuối cùng Trần Lạc cũng tìm thấy nơi ở của Vưu Kim, bởi vì hắn chính tai nghe thấy hai tên bán thần đang nói chuyện với hắn ta. Hai tên bán thần gọi hắn ta là Vưu Kim. Một cô gái mặc một bộ váy dài màu hồng phấn đang đứng bên cạnh Vưu Kim. Trần Lạc chỉ liếc thêm 1 cái. Vẻ mặt của Caroline không thay đổi, cô nói:

“Hắn ta tới rồi.”

Mặc dù Trần Lạc đang ở trong không gian, nhưng dị năng tinh thần của Caroline cực kì mạnh. Đặc điểm chung của hệ tinh thần chính là đều có giác quan thứ 6 cực kì nhạy bén. Nếu như có ai đó chú ý nhìn vào họ thì họ đều có thể cảm nhận được ngay, cực kì mẫn cảm. Caroline cảm nhận được hình như có một ánh mắt đang quan sát cô. Nếu như là bình thường thì có lẽ Caroline sẽ cho rằng đây là ảo giác, nhưng mà cô nhận được tin tức của Trần Lạc. Caroline lập tức phán đoán được Trần Lạc đã tới đây, hắn đang trốn ở đâu đó, có lẽ là đang ở trong không gian mà cô không thể nhìn thấy. Vẻ mặt của Vưu Kim cũng không hề thay đổi, hắn ta đi vào trong phòng. Vưu Kim giậm giậm chân:

"Vậy mà hắn ta thật sự tới rồi, đúng là gan to hơn trời mà.”

Caroline híp mắt lại nói:

“Đây chính là cơ hội tốt để có thể bắn gọn hắn ta, nhưng mà hắn ta tới cũng thật đúng lúc. Vân Sơ Dương bây giờ không rõ hành tung ở đâu, hắn ta bị mất mặt giữa đám đông, mặt mũi không biết để đi đâu, giờ cũng không biết đã trốn chui trốn nhủi góc nào rồi. Thời Tố cũng chạy mất rồi, trong thời gian ngắn sẽ không tìm được hắn ta, chẳng còn ai có thể dùng truyền tống không gian nữa, dẫn tới việc mọi người không thể lập tức tới đây. Chỉ dựa vào chúng ta thì không thể bắt được hắn ta. Nếu như có thể thì Đại đế cũng sẽ không để cho hắn ta làm càn như vậy.”

Bọn họ muốn mai phục, nhưng mà nhân thủ lại không đủ. Vưu Kim hừ lạnh một tiếng:

“Cây ngộ đạo đã được ngươi giấu đi rồi, hắn ta mà tìm thấy được thì đúng là có ma.”

Ba ngày trước, Vưu Kim nhận được tin Trần Lạc đại náo ở đế đô. Hắn ta công khai cướp mất 2 cái nhẫn của Tam thân vương, hắn ta còn cướp hết sạch đồ tốt đi nữa. Trần Lạc còn cảm ơn Tam thân vương ngay tại đó: Ta có thể lĩnh ngộ ngưng đọng thời gian đều là nhờ uống trà ngộ đạo của ngươi. Vưu Kim ngẩn ra, trà ngộ đạo sắp thu hoạch được rồi, tên Trần Lạc này biết lợi ích của trà ngộ đạo, có khi nào hắn ta sẽ tới đây trộm hoặc cướp trà ngộ đạo của ta không? Hắn ta ở đế đô, tới đại đế cũng chẳng có cách trị, mặc dù ở đây ta có 7 cấp thần, nhưng mà làm gì có cách nào đâu? Vưu Kim hoảng hốt chạy về chỗ cây ngộ đạo, Vưu An đang ở đó răn dạy Vưu Lý giống như răn dạy cháu trai vậy. Vưu Lý không ngừng cười cười làm hòa. Vưu An hừ một tiếng:

"Hôm nay ngươi đi tới phòng ta, đem hết quần áo bẩn của ta đi giặt đi, ngày mai thì đi dọn phân sau.”

Vưu Lý nắm chặt tay lại, kêu ta đi dọn phân ư? Vừa thấy Vưu Kim, Vưu An lập tức đứng dậy, nói một câu câu nệ:

"Lão tổ.”

Vưu Kim gật gật đầu, hắn ta nhẹ nhàng dùng tay sờ cây ngộ đạo. Một luồng năng lượng màu xanh lục từ tay Vưu Kim truyền thẳng vào cây ngộ đạo. Cây ngộ đạo cũng là thứ có sinh mệnh, hơn nữa cấp bậc của nó đạt tới bán thần, nó tự có ý thức của riêng mình, giống như cái cây trên Lam tinh vậy. Nhưng mà phần lớn thời gian của nó đều ở trong trạng thái ngủ say. Cây ngộ đạo tỉnh lại, nói giọng ồm ồm:

"Ngươi làm gì đó?”

Cây ngộ đạo này không phải do Vưu Kim trồng được, mà là do hắn ta tình cờ có được. Có rất nhiều thần vật đều do trời sinh đất dưỡng, không ai có thể trồng được. Nếu như cây ngộ đạo có thể tự trồng và chăm sóc với số lượng lớn thì nó cũng chẳng quý giá tới như thế. Bởi do có cây ngộ đạo nên địa vị của Vưu Kim ở trong cấp thần mới càng cao hơn. Hắn ta cực kì có tiếng nói trong việc phân chia trà ngộ đạo như thế nào. Vưu Kim ngọt ngào nói:

"Bảo bối à, bởi vì một số nguyên nhân, liệu năm nay có thể thu hoạch trà ngộ đạo sớm hơn 1 chút được hay không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!