Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 984: Chương 984: Không Cam Lòng

Mười năm trà ngộ đạo mới kết 1 lần, nhưng mà kì hạn của nó không phải là cố định, có thể trước, cũng có thể sau, cái này phải xem tâm trạng của cây ngộ đạo. Không phải tên họ Trần đó muốn tới đây trộm ư? Vậy ta hái xuống trước không phải là được rồi à? Ta chỉ cần bỏ nó vào trong nhẫn không gian, sau đó giấu nhẫn không gian đi là được mà. Cây ngộ đạo đáp với vẻ không kiên nhẫn:

"Ta không quan tâm ngươi có cái nguyên nhân gì, cứ 10 năm 1 lần. Hôm nay ngươi dám bảo ta cho thu hoạch sớm hơn, vậy chẳng phải ngày mai có thể ngươi cũng dám bảo ta 1 năm thu hoạch 1 lần hay sao? Không thể nào, tuyệt đối không thể được, 10 ngày sau ngươi hãy lại đến đi.”

Vưu Lý quan sát hết mọi việc, hay lắm, hóa ra là cái cây này có ý thức à. Hóa ra là nó cũng giống như những cây cổ thụ khác, thời gian thu hoạch được là do bản thân nó quyết định chứ không phải là do Vưu Kim quyết định? Khi đứng trước mặt nó, tới Vưu Kim cũng phải cười nịnh nọt. Cây ngộ đạo này không muốn thì Vưu Kim cũng chẳng có cách nào cả. Vưu Kim thỏa hiệp, hắn ta trút cục tức lên đầu Vưu Lý:

“Cút, cút, cút.”

Vưu Lý cúi đầu cụp mắt, ngươi cứ chờ đó cho ta, từ trước tới giờ Vưu Lý ta chưa bao giờ phải chịu cảnh bị bắt nạt như vậy đâu. Sau khi Vưu Lý rời đi, Vưu Kim nói giọng ngọt ngào với Vưu An:

"An à, thời gian này ngươi đừng tới chỗ cây ngộ đạo nữa, ở đây không an toàn. Gần đây có một tên đạo tặc xuất hiện, nhất định không thể để hắn ta phát hiện ra chỗ của cây ngộ đạo. Nhỡ hắn ta phát hiện ra rồi làm ngươi bị thương thì không hay chút nào hết.”

Giọng của Vưu An bỗng nhiên cao vút lên:

"Thứ nào dám tới chỗ của Lão tổ làm loạn cơ chứ? Để ta dạy dỗ hắn ta.”

Trong lòng Vưu Kim thầm lắc đầu, hắn ta nói:

"Thời gian này ngươi cứ ngoan ngoãn ở trong phòng tu luyện đi.”

Vưu An căn bản không phải là kiểu người có thể tu luyện, kể cả cây ngộ đạo có tác dụng tốt tới mức nào thì cũng chẳng có tác dụng gì với hắn ta cả. Đối với Vưu An mà nói, có ở dưới gốc cây ngộ đạo hay không cũng không có gì khác biệt hết. Bình thường hắn ta hay tới dưới gốc cây ngộ đạo cũng chỉ là do muốn giả bộ chăm chỉ khắc khổ trước mặt Vưu Kim mà thôi. Vưu An không cam lòng, có người dám tới trộm cây ngộ đạo ư? Đây chính là bảo bối của lão tổ đó. Ngươi muốn trộm đúng không, để xem thiếu gia đây chơi ngươi như thế nào. Vưu An rảnh rỗi không có gì làm, hắn ta đi lòng vòng quanh tinh cầu này, sau đó bắt đầu viết 1 đống chữ cây ngộ đạo bên cạnh mấy cây trà. Vưu An cười ha ha:

“Cho ngươi trộm đó, để cho tên gà mờ như ngươi trộm nhầm đồ giả, sau đó cất giữ như vật quý đi.”

Sau khi về sân viện, Vưu An thấy Vưu Lý đang giặt đồ cho mình, hắn ta càng sung sướng hơn. Vưu Lý nhổ một bãi nước bọt vào trong chậu giặt, đại ca, vao giờ thì ngươi mới tới đây vậy, ta đợi ngươi lâu tới mức hoa cũng tàn mất rồi. Vưu Kim định đích thân canh giữ cạnh cây ngộ đạo, nhưng như thế cũng không được. Trần Lạc biết dùng hành tẩu hư không, tới Vân Sơ Dương còn bị Trần Lạc cắt đuôi được thì ta làm sao được? Mặc dù hiệu quả mà cây ngộ đạo đem lại rất trâu bò, nhưng dáng vẻ của nó lại không hề bắt mắt chút nào. Nếu như bản thân hắn hoặc là cấp thần khác canh giữ ở đây thì chẳng ngang nói với Trần Lạc ra rằng đây chính là cây ngộ đạo hay sao?

Vẻ ngoài của cây ngộ đạo rất bình thường, hơn nữa Caroline đã giấu cây ngộ đạo đi rồi. Sở trường của Caroline chính là huyễn thuật, dưới huyễn thuật của Caroline, khung cảnh xung quanh những bảo bối quan trọng đều sảy ra những thay đổi rất lớn. Tất cả cảm quan đều sảy ra thay đổi. Huyễn thuật này cũng không phải là nhất thời tạo nên, mà từ đầu Caroline đã xây dựng xong cả rồi. Trước đây cô còn dùng hơn nửa tháng để gia cố, những cấp thần yếu một chút mà bước vào thì cả đời này cũng đừng hòng mà thoát ra.

Vưu Kim đã chuẩn bị sẵn rằng Trần Lạc sẽ tới, nhưng mà hắn vẫn có chút huyễn tưởng, nghĩ rằng Trần Lạc sẽ không có cái gan này, dù sao thì Đại đế cũng đã khai ân với hắn ta rồi. Mà kể cả Trần Lạc có muốn tới thì hắn cũng sẽ không thể biết được vị trí cụ thể Vưu Kim đang ở đâu. Vậy mà tên này lại tới thật. Vưu Kim bị chọc tức tới mức muốn hỏng cả người. Trần Lạc đã tìm thấy nơi Vưu Kim ở. Hắn âm thầm suy nghĩ. Nơi này của Vưu Kim có khung cảnh tốt nhất, vậy bảo vật quan trọng có lẽ cũng chỉ ở quanh đây mà thôi. Trần Lạc cẩn thận tìm kiếm.

Trần Lạc ở trong tầng sâu của không gian, hắn cách một lớp không gian, âm thầm qua sát. Ở đây xem ra đúng thật là có không ít cây cỏ nhìn xinh đẹp bất phàm, nó bay bay trong gió giống như đang nói đại gia, mau tới đây chơi đi. Cứ tìm thấy ngộ đạo trà đi đã rồi tính vậy. Đột nhiên hai mắt Trần Lạc sáng lên, hắn ta nhìn thấy một cái cây cực kì có khả năng chính là cây ngộ đạo. Có phải hay không thì hắn cứ tự mình đích thân đi kiểm tra là biết thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!