Một bóng dáng xuất hiện trong không gian, đó không phải là dáng vẻ của Trần Lạc, Trần Lạc dịch dung rồi, hắn không thể kiêu ngạo tới mức tự dùng dáng vẻ thật được. Ít nhất thì nếu như sau này có người hỏi, hắn còn có thể chối bay chối biến đi chứ, không phải à? Khi ở trong không gian sâu, Trần Lạc mơ hồ cảm nhận được khứu giác của bản thân cảm nhận được gì đó. Khi hắn quay về không gian bình thường thì hắn lập tức ngửi thấy một mùi hương cực kì quen thuộc. Đây chính là mùi của trà ngộ đạo. Xem ra nó chẳng khác gì với trà ngộ đạo mà Trần Lạc cướp được trước đây cả.
Khi đứng dưới gốc cây này, Trần Lạc cảm nhận được bản thân cực kì thoải mái. Dáng vẻ, khí tức, cảm quan, tất cả đều giống nhau. Trần Lạc ẩn thân dưới 1 chỗ mà bị cành lá che khuất, hắn cũng không dùng tay hái, mà hắn dùng cắt đứt không gian để cắt từng chút 1, đợi tới khi lá trà rơi xuống đất thì hắn lập tức dùng trục xuất hư không, bỏ lá trà vào trong cái hộp mà hắn đã chuẩn bị sẵn. Xung quanh đó có vài người đệ tử của Vưu Kim, dáng vẻ của họ giống như là không phát hiện ra gì cả. Một cân, 2 cân, Trần Lạc nhanh chóng hái xong, hắn hái sạch tất cả lá trà. Vẻ mặt Trần Lạc cực kì hưng phấn. Ở đây có hơn 10 cân, mỗi ngày hắn uống vài ly, chắc chắn vẫn đủ uống nửa năm.
Cứ đi trước đã, xong sau này hắn sẽ lại quay lại xem còn bảo bối gì nữa hay không. Trần Lạc biến mất, không hề làm kinh động tới bất cứ ai. Đợi tới khi Trần Lạc rời đi xa, hắn lấy ra số trà ngộ đạo mà bản thân vừa trộm được, mặt hắn bỗng đen thui lại. Đây đâu phải là trà ngộ đạo gì đâu, đây rõ ràng là từng còn sâu róm màu xanh lục bị cắt ra làm đôi mà. Hắn ngửi lại, mùi của chúng nó thối gần chết đi được. Rõ ràng khi nãy ta ngửi thấy mùi hương y hệt mùi của trà ngộ đạo mà ta. Ta bị chơi đểu rồi.
Vẻ mặt của Trần Lạc cực kì khó coi, đây là huyễn cảnh. Khi quái vật xuất hiện, Trần Lạc cũng kêu Hồng Đăng dùng huyễn cảnh để kiểm tra mỗi thành viên. Nó như bản thân thật sự sống trong cảnh tượng đó vậy, không thể phân rõ thật giả. Ở đây có đại lão hệ tinh thần, không lẽ chính là cô gái nhỏ mặc bộ váy dài màu hồng phấn đó ư?
…
Những gì ngươi nhìn thấy, nghe thấy và ngửi thấy có thể đều không phải là sự thật.
Trong huyễn cảnh, Ngộ Đạo Thụ ở ngay trước mặt Trần Lạc, Trần Lạc thậm chí có thể không biết.
Muốn phá vỡ huyễn cảnh, chỉ có tìm ra sơ hở bên trong huyễn cảnh, hoặc là dùng sức lực để phá hủy huyễn cảnh.
Cách thứ nhất cần rất nhiều thời gian, nếu như Caroline phát hiện, sẽ cùng Trần Lạc dây dưa, Trần Lạc không có khả năng phá vỡ huyễn cảnh trong thời gian ngắn.
Cũng đừng nghĩ đến dùng sức mạnh, phải tấn công rất nhiều lần.
Trong lòng Trần Lạc có chút lạnh lẽo, chuyện này khác với những gì ta đã nghĩ trước đó, ta chưa từng trộm loại đồ ăn này.
Ta vừa mới trộm một cái, đã đến mức bày ra loại phòng ngự này sao?
Trần Lạc không có thời gian để lãng phí ở chỗ này, nhanh chóng tìm kiếm sơ hở nơi đây.
Chờ thêm mấy ngày nữa khi trà ngộ đạo chín rồi, bị người ta lấy đi phân chia rồi, muốn cướp cũng không dễ dàng.
Một âm thanh nhỏ lọt vào tai Trần Lạc.
“Vưu Lý, gánh nhanh lên, gánh nhanh lên chút.”
Vưu Lý đang gánh phân bước đi nhanh như bay, đây là một loại phân đặc biệt, một loại phân tương tự như phân của sinh vật giống mật ong, có tác dụng rất lớn đối với cỏ cây.
Mà lúc này, Vưu Lý đang ở giai đoạn đỉnh cao cấp Hoàng có thể dễ dàng gánh vài nghìn tấn một ngày.
Không mệt mỏi, nhưng lại mang tính sỉ nhục cực lớn, điều này khiến Vưu Lý tổn thương vô cùng.
Đám người này, trước kia đã từng khép nép, e sợ ta, nhưng hiện tại lại la mắng ta.
Ta thực sự muốn đánh vào mặt bọn họ.
Trần Lạc khó tin nhìn Vưu Lý.
Vưu Lý?
Không phải ngươi đi lang bạt giữa các tinh cầu làm lính đánh thuê sao?
Tại sao ngươi lại ở đây?
Cuộc sống này, thật sự quá kỳ diệu.
Trần Lạc vốn là muốn bắt một người để hỏi thăm tình huống nơi này, không ngờ lại gặp được Vưu Lý.
Trần Lạc cũng rất tò mò vì sao Vưu Lý lại xuất hiện ở đây.
Chờ Vưu Lý gánh xong, Vưu Lý trốn ở một nơi yên tĩnh, trong miệng ngậm một cọng cỏ, Trần Lạc trực tiếp đưa Vưu Lý vào dị năng không gian.
Vưu Lý bị dọa sợ, chỉ thấy Trần Lạc cười lớn, ngạc nhiên chỉ vào hắn.
“Vưu Lý.”
Vưu Lý sững sờ trong giây lát, nước mắt không kìm được mà chảy xuống, khóc thút thít.
“Thủ lĩnh, cuối cùng ngươi cũng đến rồi, ngươi có biết ba tháng nay ta đã trải qua như thế nào không?”
Trần Lạc cười nói:
“Sao ngươi lại xuất hiện ở đây? Ngươi cũng không phải tự nhiên, làm sao ngươi có thể tới đây?”
Vưu Lý kể tóm tắt câu chuyện lại một lần.
Trần Lạc trợn mắt há mồm, cuộc đời của Vưu lão Lục thực sự là thay đổi rất nhiều, hắn thế mà đã nhận Vưu Kim làm cha nuôi của mình.
Đáng tiếc, con trai nuôi của đại lão hệ tự nhiên lại đi gánh phân.
---
🔥LINH KHÍ KHÔI PHỤC: MỖI NGÀY TA RÚT MỘT KỸ NĂNG: Hài hước, hệ thống bá đạo, vả năng, dị năng, tiến hóa gen…🔥