Hiện tại, đã hơn hai tháng, người của hắn mới đến gần Lam Tinh.
Trong lòng Lôi Tái Nhân cảm thấy chua xót, chỉ trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà ta đã biến thành bộ dạng như thế này.
Ánh mắt Lôi Tái Nhân sáng lên, là người thì đều có điều cố kỵ(), có lẽ quê hương chính là điều cố lỵ của Trần Lạc, có thể lợi dụng điều này để khống chế Trần Lạc.
()Cố kỵ: Kiêng tránh, e dè.
()Cố kỵ: Kiêng tránh, e dè.
Không tìm được sao.
Vậy thì tiếp tục tìm.
Lôi Tát Đức đích thân cử ra một nhóm người của mình đi tìm.
Tất cả mọi người đều đề nghị diệt trừ Trần Lạc, nhưng Lôi Tát Đức, người luôn kiên quyết, lại có hơi dao động trong lòng.
Nếu như Trần Lạc thực sự là hệ thời không, với tài năng mà hắn thể hiện, tương lai có thể thực sự trở thành vị thần tối cao của thời không.
Nếu như kế hoạch lại thất bại, khiến Trần Lạc hoàn toàn nổi giận, Đế quốc Volsey trong tương lai sẽ vạn kiếp bất phục(
).
()Vạn kiếp bất phục: vạn kiếp cũng không thể có lại được nữa.
()Vạn kiếp bất phục: vạn kiếp cũng không thể có lại được nữa.
Muốn diệt trừ vẫn là không thể, thực sự quá khó thực hiện.
Phải sử dụng Bỉ Ngạn Chi Hoa sao?
Lôi Tát Đức trực tiếp phủ nhận, vấn đề vẫn chưa đến mức đó.
Cuối cùng, Lôi Tát Đức vẫn quyết định ra tay với Trần Lạc trước, sớm giết chết Trần Lạc.
Không thể để Trần Lạc trưởng thành, vận mệnh của đế quốc sao có thể đặt lên trên người khác, có thể tồn tại hay không còn phải phụ thuộc vào tâm trạng của người khác sao?
Hội nghị kết thúc, Lôi Tát Đức hỏi một người hầu bên cạnh nói:
“Olivia thế nào rồi?”
Người hầu thở dài:
“Tuổi thọ của nữ hoàng nhân ngư sắp hết, đáng tiếc, vẫn chưa tìm được người kế vị có đủ huyết mạch.”
Lôi Tát Đức gật đầu:
“Đợi khi tìm được Vân Sơ Dương, để hắn dẫn ta đi gặp bạn cũ.”
…
Trần Lạc chiếm được Ngộ Đạo Thụ, lập tức rời khỏi chỗ của Vưu Kim, bắt đầu làm cho Ngộ Đạo Thụ kết xuất ra trà ngộ đạo.
Trần Lạc vốn tưởng rằng sau khi Ngộ Đạo Thụ vào trong dị năng không gian sẽ gây ồn ào, náo động một phen, nhưng không ngờ Ngộ Đạo Thụ lại rất yên tĩnh, đồng thời còn bày ra một bộ dáng cực kỳ hưởng thụ.
Tay của Mễ Lạp đặt trên cơ thể Ngộ Đạo Thụ, sức mạnh sinh mệnh trong tay không ngừng tiến vào cơ thể Ngộ Đạo Thụ.
Ngộ Đạo Thụ tận hưởng nguồn năng lượng tự nhiên tương tự như của Vưu Kim này.
Ngộ Đạo Thụ cao hơn mười mét, dị năng không gian hoàn toàn có thể chứa đựng.
Trạng thái bán thần của Ngộ Đạo Thụ hoàn toàn không cần đất để tồn tại, chỉ cần cung cấp cho nó một chút năng lượng trong khoảng thời gian cố định là được.
Trần Lạc rất ngạc nhiên, dị năng của Mễ Lạp có hiệu quả lớn đến như vậy sao?
Trần Lạc xoa xoa tay, trên mặt lộ ra nụ cười, nói:
“Ngộ Đạo Thụ tôn kính, thật xin lỗi vì đã đưa ngài vào đây, ta rất cần trà ngộ đạo, không biết có thể cho ta một ít trà ngộ đạo không.”
Ngộ Đạo Thụ nhìn thấy Trần Lạc, chính tiểu tử này đã đánh lén ta.
Ngộ Đạo Thụ phát tin tức, bất mãn nói:
“Không thể, ta đã bị làm cho kinh hãi, hiện tại không thể kết trà được, ngươi đợi ba năm rồi tính tiếp đi.”
Cái gì?
Ba năm?
Trần Lạc sao có thể đợi lâu như vậy được.
Trần Lạc vẫn giữ khuôn mặt tươi cười, không ngừng thừa nhận sai lầm, hứa hẹn rất nhiều điều hay, thế nhưng Ngộ Đạo Thụ hừ lạnh một tiếng:
“Ta đã nói ba năm là ba năm, nếu ngươi còn dám lải nhải nữa thì lại đợi thêm ba năm.”
Sắc mặt Trần Lạc tối sầm.
Tiểu Hồng vây quanh Ngộ Đạo Thụ, một cảnh tượng xa xưa hiện lên trong đầu.
Lúc đó có một người tên Long ca, đã nài nỉ ta đẻ trứng cho hắn, nhưng ta không đồng ý, còn tùy theo tâm trạng của ta.
Kết quả khi đến chỗ của Trần Lạc, ngay lập tức bị tát hai cái.
Lúc đó Trần Lạc thiếu trứng gà sao? Không thiếu, nếu ngươi dám không cho thì ta sẽ tát ngươi.
Nhưng hiện tại, Trần Lạc thật sự rất cần trà ngộ đạo, còn xin xỏ nhờ vả người ta.
Bây giờ, trên người Ngộ Đạo Thụ, Tiểu Hồng đã nhìn thấy được bộ dạng trước đây của mình.
Tiểu Hồng còn đang nhớ về chuyện cũ, liền thấp giọng nói với Trần Lạc:
“Tin ta, đánh nó, một ngày kết một lần.”
…
Những nỗi khổ mà ta từng phải chịu không thể chỉ có một mình ta gánh được! Tiểu Hồng có một cảm nhận rất mãnh liệt, cây ngộ đạo là cùng một loại với nó. Trần Lạc cười lạnh một tiếng, cái này mà còn phải nhờ Tiểu Hồng nhắc nhở hay sao? Gad mái mà không đẻ thì có giữ lại cũng chẳng được ích gì cả, cây trà mà không sinh ra được lá trà thì chẳng thà dùng một mồi lửa đốt cháy nó luôn cho xong. Trần Lạc nhẹ nhàng vỗ vai Mễ Lạp:
"Mễ Lạp à, sắp tới giờ ăn cơm rồi, ngươi đi xem thử xem đi, ở đây để ta.”
Trần Lạc là một người đàn ông tốt đó, làm sao mà hắn ta có thể dùng bạo lực ngay trước mặt Mễ Lạp cho được cơ chứ? Mễ Lạp ngập ngừng, cô nhẹ giọng nói với cây ngộ đạo:
"Vì sao mà ngươi phải quật cường tới mức này cơ chứ? Chúng ta hợp tác một cách vui vẻ không phải là tốt hơn hay sao?”
---
👑👑SAU TẬN THẾ, TA KHÔNG NGỪNG TIẾN HÓA: mạt thế, dị năng, thú biến dị, xác sống, tiến hóa gen…👑👑