Cây ngộ đạo hừ lạnh một tiếng:
"Đừng tưởng rằng dị năng của ngươi có tác dụng với ta thì ngươi có thể tùy tiện khoa chân múa tay với ta, ta không nghe cái bài này đâu.”
Mễ Lạp ngẩn ra, cô lắc lắc đầu, sau đó nhẹ nhàng rời đi. Trần Lạc cười ha ha:
"Ngươi thật sự sẽ không kết ra lá trà nữa có đúng không?”
Cây ngộ đạo vươn ra một cành cây, nó chỉ vào Trần Lạc:
“Ngươi nghe không hiểu lời ta nói có phải hay không, 10 năm sau ta sẽ kết. Bây giờ, ta phải đi ngủ, ngươi, cút qua một bên cho ta.”
Cây ngộ đạo giống y như một đứa trẻ được chiều hư, cực kì ngông cuồng, nó căn bản không hiểu được sự hiểm ác của lòng người. Trần Lạc gật đầu quay người lại, sắc mặt của hắn thay đổi ngay tức khắc. Hắn dùng dị năng không gian huyễn hóa ra một cánh tay rất lớn, quay ngược lại đấm cho cây ngộ đạo một cú thật đau. Cây ngộ đạo vẫn chưa cắm rễ sâu vào trong lòng đất, nó bị cú đấm này đánh cho bay xa vài trăm mét, cành cây rung lên kịch liệt. Trước khi cây ngộ đạo rơi xuống nền đất, Trần Lạc lại đạp một cú làm cho nó bay thẳng lên trời. Đợi khi nó rơi xuống đất, Trần Lạc đạp một chân lên người nó, cây ngộ đạo vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì, nó oán giận nói:
"Ngươi làm cái gì vậy.”
Trần Lạc cười lạnh:
"Ngươi có kết hay là không?”
Cây ngộ đạo gầm lên:
"Ngươi có bản lĩnh thì ngươi đánh chết ta đi, ngươi chết chắc rồi, ngươi vĩnh viễn cũng đừng mong có được lá trà ngộ đạo nữa. Thực lực của ngươi sẽ mãi mãi không thể tiến bộ được đâu.”
Từ trước tới nay cây ngộ đạo chưa từng phải chịu sự đãi ngộ như thế này bao giờ cả, đây là một sự sỉ nhục rất lớn đối với nó. Vưu Kim gọi nó câu nào cũng là bảo bối, tới sờ nó mà hắn ta còn không dám mạnh tay, chứ đừng bao giờ nói tới chuyện đánh nó. Những ai dám đánh cây ngộ đạo, Vưu Kim sẽ là người đầu tiên lấy mạng hắn ta. Chẳng nhẽ Tiểu Hồng đoán sai rồi, cây ngộ đạo này không sợ bị đánh ư? Không, Trần Lạc cảm thấy là do bản thân hắn đánh quá nhẹ. Cũng đúng, con nít ranh làm sao mà chịu thua dễ dàng như thế được, hơn nữa đánh như khi nãy làm sao tính là đánh nặng tay được đâu cơ chứ?
Ánh mắt của Trần Lạc lạnh lại, hắn dùng màn chắn không gian để cố định cây ngộ đạo. Hắn vung một cái tát, cái tát này còn mạnh hơn cú đánh ban đầu rất nhiều, đánh thẳng lên người cây ngộ đạo. Một tiếng “rắc” vang lên, thân cây ngộ đạo hơi nứt ra. Dù sao thì nó cũng là bán thần, có chết thì cũng không dễ chết như thế. Mà kể cả Trần Lạc muốn đánh chết 1 bán thần thì cũng không thể đánh chết dễ dàng như thế được. Trong vòng 10 giây, Trần Lạc liên tiếp tát cho cây ngộ đạo 88 phát tát. Tiểu Hồng ở bên cạnh hò hét trợ uy:
“Đánh chết nó, đánh chết nó đi.”
Tiểu Hồng mang một kiểu tóc không theo trào lưu, nhìn vẻ mặt ra sức cổ vũ trợ uy của nó, vậy mà cũng tỏa ra khí chất của phản diện đó chứ. Mà tên phản diện chính như Trần Lạc thì càng khỏi phải nói, vẻ mặt hắn cực kì hung dữ, ra tay thì cực kì ác độc. Mới đầu cây ngộ đạo cảm thấy Trần Lạc đang đánh nó, bắt nó sinh lá trà ra, chứ chắc chắn hắn không dám đánh chết nó. Số cấp thần mà nó từng gặp qua là rất nhiều, có ai mà không mỉm cười đối xử với nó đâu cơ chứ? Chỉ cần nó chịu đựng qua trận đánh này, từ nay về sau mọi việc sẽ lại nằm trong tay nó.
Không thể nào, hắn không thể nào đánh chết nó được. Cây ngộ đạo nghiến chặt răng cố chống đỡ. Kết quả, cây ngộ đạo nhận ra bản thân nó sai rồi, tên khốn trước mắt nó thật sự đang muốn đánh chết nó mà. Cú đánh nào của hắn ta cũng cực kì hung ác, mà hắn ta cũng không hỏi nó xem nó có chịu kết hay không. Nếu như ngươi chịu hỏi thì biết đâu ta còn trả giá lên xuống 1 hồi rồi kết, ngươi mau hỏi ta đi chứ? Tiểu Hồng nói:
“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa.”
Cây ngộ đạo tưởng rằng Tiểu Hồng đang cầu xin giúp nó. Ta biết ngay mà, chỉ cần ta chịu được đánh thì liền giả bộ như tốt với ta có đúng không? Ai àm biết được câu tiếp theo mà Tiểu Hồng nói khiến cho cây ngộ đạo sụp đổ biết chừng nào.
“Ngươi đánh như thế không đánh chết được nó đâu.”
Trần Lạc làm ra vẻ giật mình nhận ra. Hắn rút kiếm thứ nguyên ra, ánh sáng của kiếm năng lượng màu vàng được nắm trong tay hắn. Trần Lạc liếm thân kiếm 1 cái, hắn còn ném cho cây ngộ đạo một ánh mắt hung dữ, sắc bén nữa. Khả năng diễn xuất bùng nổ. Ánh mắt của cây ngộ đạo giống y như một đứa trẻ ranh chưa từng nhìn thấy qua sự đời, cả người nó trở nên lạnh lẽo cả đi. Trần Lạc còn chưa đánh mà cả người nó đã lạnh ngắt rồi. Hai tay Trần Lạc cầm chặt thanh kiếm, hắn chém thẳng vào giữa thân cây ngộ đạo mà không thèm chớp mắt lấy 1 cái. Cây ngộ đạo cực kì sợ hãi, nó tưởng rằng nó chỉ phải chịu bị đánh thôi, nhưng mà nếu kiếm này chém xuống thì nó nhất định sẽ chết. Hắn ta không phải là đang lừa ta, mà hắn ta thật sự muốn đánh chết ta. Cây ngộ đạo nói, giọng nói của nó kèm theo tiếng khóc nấc lên:
“Ngươi đang làm cái gì vậy, ta kết còn không được hay sao?”