Kiếm thứ nguyên chỉ còn cách cây ngộ đạo 0.01 mm nữa thôi là chém trúng nó rồi. Trần Lạc nói:
“Mười năm ngươi mới kết 1 lần à?”
Cây ngộ đạo khóc lóc:
"Năm năm, năm năm ta sẽ kết 1 lần.”
Trần Lạc gật đầu nói:
“Ta cảm thấy ta vẫn nên đánh chết ngươi đi thì tốt hơn.”
Cây ngộ đạo hét lớn:
“Ba năm, ba năm.”
Trần Lạc hừ lạnh một tiếng:
“Ta nói ra một con số, 10 cân, ngươi phải kết ra cho mỗi người ở đây 10 cân, mỗi ngày kết 1 lần.”
Cây ngộ đạo lập tức như muốn ngất luôn đi, ngươi đánh chết ta đi còn hơn. Sau khi trải qua một buổi đàm phán đong đầy tình yêu, cây ngộ đạo hứa hẹn đầu tiên sẽ kết cho Trần Lạc 30 cân trà ngộ đạo, sau đó sẽ mỗi tháng kết cho hắn 5 cân. Nếu như Trần Lạc cần thì nó nhất định sẽ tăng sản lượng lên. Cây ngộ đạo khóc thút thít:
"Mỗi ngày ta kết ra 10 cân cũng được, nhưng mà hiệu quả sẽ không cao. Lúc đó chắc chắn ngươi sẽ muốn đánh chết ta, nhưng mà đây chính là giới hạn của ta rồi.”
Giữa chất lượng và số lượng, tất nhiên là Trần Lạc sẽ chọn chất lượng rồi. Hơn nữa, với số lượng như bây giờ đã đủ để hắn dùng thoải mái rồi, dùng thế nào cũng dùng không hết. Trần Lạc hài lòng giơ tay ra, hắn muốn an ủi cây ngộ đạo đôi chút. Kết quả là cây ngộ đạo đã bị dọa tới mức sinh ra phản ứng có điều kiện, nó khóc than nói:
"Ngươi làm gì đó, ta đã nghe lời ngươi rồi mà.”
Trần Lạc cười hi hi lắc lắc đầu, đúng là rượu mừng không uống, cứ thích uống rượu phạt. Cây ngộ đạo cảm thấy rất đau lòng, nó bắt đầu hoài niệm những ngày tháng sống bên cạnh Vưu Kim. Vưu Kim à, sao ngươi không trông coi ta cho kỹ một chút cơ chứ. Nếu như ngươi có thể đem ta về thì mỗi năm ta sẽ sinh ra cho ngươi 10 cân. Trần Lạc hài lòng quay trở về, hắn nhìn vào trong ổ của Tiểu Hồng, trong đó có 4 quả trứng gà màu đỏ, hai mắt hắn sáng rực lên. Trần Lạc gọi Bạch Mộng Kỳ- người vẫn đang ngây ngốc bên trong dị năng không gian. Lâu lâu bên trong dị năng không gian cũng sẽ xuất hiện thêm vài thứ kì lạ, nhưng Bạch Mộng Kỳ không ngờ là hôm nay, vậy mà tới cây ngộ đạo cũng xuất hiện ở bên trong này. Hình tượng cây thần trong truyền thuyết cứ thế mà sụp đổ, nó chẳng qua chỉ là một cái cây gầy gò không có cốt khí mà thôi. Trần Lạc chỉ vào nó nói:
“Ngươi đem đống trứng gà này nấu thành trứng luộc nước trà đi, đây, cho ngươi lá trà đó.”
Trần Lạc móc ra lá trà mới hái, đại khái khoảng nửa cân lá trà ngộ đạo. Hắn cảm thấy vẫn hơi ít, liền móc ra thêm nửa cân nữa, tổng cộng là 1 cân. Bạch Mộng Kỳ tỏ ra rất khó hiểu:
"Trứng luộc nước trà à cái gì vậy?”
Trần Lạc nói:
“Đó là lấy 4 quả trứng này nấu chung với 1 cân trà ngộ đạo, để xho hương thơm của trà ngộ đạo ngấm vào bên trong trứng.”
Trần Lạc đưa trứng cho Bạch Mộng Kỳ, Bạch Mộng Kỳ giơ tay ra nhận một cách máy móc, làm cho hai quả trứng suýt nữa rơi xuống đất. Đây là trà ngộ đạo, trà ngộ đạo đó, ngươi lấy những 1 cân trà ngộ đạo để đi luộc trứng ư?
…
Từ nay về sau, Trần Lạc sẽ không thiếu trà ngộ đạo nữa. Giống như đầu bếp ở trong nhà vậy, ngày nào cũng hít mùi thơm của trà ngộ đạo cũng rất có ích lợi. Trần Lạc ngồi xếp bằng trên mặt đất, hắn không cảm ngộ pháp tắc không gian, mà đang cảm ngộ pháp tắc thời gian. Trần Lạc bị hoa bỉ ngạn làm mất đi hơn chục vạn năm tuổi thọ. Mặc dù hắn không thiếu, nhưng tóm lại là vẫn có chút đau lòng. Trần Lạc âm thầm cảm thấy xung quanh hoa bỉ ngạn này có dấu vết của pháp tắc thời gian, chỉ là dấu vết đó quá mờ nhạt. Cái này giống như những xung động khi mà pháp tắc không gian hiện thân tạo ra. Nếu như hắn có thể lĩnh ngộ được những xung động này thì nhất định sẽ rất có ích. Đáng tiếc là Trần Lạc không dám ở cạnh hoa bỉ ngạn quá lâu.
Khi đó cái hoa bỉ ngạn dùng là gia tốc thời gian, Trần Lạc lại bắt đầu cảm nhận và lĩnh ngộ gia tốc thời gian. Một ngày trôi qua, hắn đột nhiên cảm nhận được có gì đó không đúng lắm. Ta không nên đi lĩnh ngộ gia tốc thời gian, mà cái ta nên lĩnh ngộ chính là quay ngược thời gian mới phải. Ta phải đi lấy lại số thọ mệnh mà ta đã mất đi chứ. Đúng, chính là như vậy. Đáng ghét, nó đã làm cho ta tổn thất mất nhiều thọ mệnh tới như thế. Chỉ cần tiêu hủy đi sức mạnh của gia tốc thời gian đó, quay ngược lại cơ thể của ta từng chút một thì sớm muộn gì cũng có thể hồi phục. Chỉ cần lần này có thể thành công thì chắc chắn sự lý giải của ta đối với quay ngược thời gian sẽ càng sâu hơn rất nhiều.
Dưới tình huống cơ thể bình thường, Trần Lạc muốn quay ngược thời gian thì cũng không phải là việc khó. Nhưng mà bây giờ là do thời gian gia tốc dẫn tới việc thọ mệnh bị mất đi, thế nên hắn có nắm được thời gian gia tốc cũng chẳng có ích gì cả, lúc này hắn cần lý giải một thứ tương phản, chính là đảo ngược thời gian. Nhắc tới mấy cái vấn đề làm lợi cho bản thân này thì trước giờ Trần Lạc vẫn rất có thiên phú. Hướng đi thì hắn cũng có cả rồi. Trần Lạc sẽ lấy lại thọ mệnh đã mất đi từng chút, từng chút một.