Ngày hôm sau, sau Mễ Lạp và Pháp Vương, cuối cùng Mễ Linh cũng đạt tới cảnh giới bán thần. Trần Lạc lập tức lấy hỏa chi tinh linh cho Mễ Linh. Hỏa chi tinh linh sẽ cải tạo cơ thể của Mễ Linh giống như pháp tắc cải tạo. Nhưng sau khi pháp tắc cải tạo thì nó sẽ tiếp tục tồn tại, còn hỏa chi tinh linh sẽ biến mất. Mễ Linh sẽ có được thể hồn và thọ mệnh giống như cấp thần có 1 đạo pháp tắc, nhưng dị năng của cô thì sẽ không được tăng lên giống như khi có pháp tắc. Thực lực của cô sẽ cao hơn cấp bán thần bình thường rất nhiều, nhưng lại không có cách nào so sánh được với cấp thần cả. Như một ngụy thần.
Nhưng điều này không có nghĩa là cả đời này Mễ Linh chỉ có thể là một ngụy thần, cô vẫn có thể tiếp tục trưởng thành lên như bình thường, hơn nữa cô còn có sự giúp đỡ của hỏa chi tinh linh nên thiên phú sẽ càng cao. Khi pháp tắc cải tạo cơ thể thì không đau, nhưng hỏa chi tinh linh thì cực kì đau. Trần Lạc chăm sóc quan tâm Mễ Linh như lúc mà cô ấy từng lĩnh ngộ hồng liên chi hỏa. Trần Lạc nhẹ giọng nói:
"Nếu như sau này ngươi thành thần, ngươi sẽ không đi ra ngoài luyện tập giống như Pháp Vương đâu nhỉ?”
Mễ Linh cười nói:
“Ta suy nghĩ rồi, ta sẽ ngoan ngoan ở bên cạnh ngươi và Mễ Lạp, ta không có cái suy nghĩ giống Pháp Vương đâu. Ngày trước ta cũng muốn trở nên mạnh hơn, cố gắng trở nên mạnh hơn, để có thể bảo vệ Mễ Lạp và giúp đỡ được ngươi. Nhưng hiện tại thì không cần ta trở nên mạnh mẽ nữa. Ta chẳng giúp đỡ được ngươi cái gì cả, cái ta có thể làm chỉ là khiến ngươi lo lắng cho ta mà thôi, cứ để ta đứng ở phía sau lưng ngươi là được.”
...
"Ăn cơm thôi.”
Mễ Phạn cố tình để bát thịt bò hầm cà chua lớn ở bên cạnh Ngưng Sương. Ngưng Sương vui vẻ cười tươi như hoa:
"Mễ Phạn, hôm nay ngươi đúng là không tồi nha, đối xử với ta tốt thật đấy.”
Trần Lạc liếc mắt nhìn cô một cái, đồ ngon tới mấy mà ăn mãi thì cũng ngán, vậy mà đồ lười biếng Ngưng Sương này lại có thể ăn mãi thịt bò hầm cà chua, tới tận bây giờ mà ăn vẫn không ngán. Trần Lạc nói với giọng điệu không thân thiên chút nào:
"Tới con cá muối mà nó còn biết lật người đấy, ngươi không biết nên nỗ lực một chút hay sao. Cả ngày ngươi chỉ biết ăn rồi chơi, chơi xong ngủ.”
Ngưng Sương chu chu miệng:
“Ta có nỗ lực tới mấy thì ta cũng đâu có so được với ngươi đâu. Vậy thì cứ nằm yên đi, kệ sự đời. Không sai, ta chính là con cá muối đó.”
Nói rồi, Ngưng Sương quay về bên sofa, lăn 1 vòng.
"Được rồi, ta cũng lật người rồi đấy, cũng gọi là nỗ lực rồi.”
Sau đó, Ngưng Sương lau lau khóe miệng, bắt đầu chuyên tâm xử lý thịt bò hầm cà chua. Nhưng Mễ Phạn lại nói 1 câu làm cô nhảy dựng lên:
"Cố gắng mà ăn, không đủ thì để làm tiếp. Dù sao thì đây cũng là bữa cuối cùng của ngươi rồi.”
Bữa cuối cùng ư? Ngưng Sương ngơ ra, sau đó cô nắm nhẹ lấy lỗ tai của Mễ Lạp:
"Ngươi có biết ăn nói không đó? Cái gì gọi là bữa ăn cuối cùng hả?”
Mễ Phạn cũng rất phối hợp mà kêu đau:
"Ngươi sẽ nhanh chóng biết vì sao thôi.”
Tất cả mọi người nhìn về phía Mễ Phạn, lời này có ý là gì cơ chứ? Mễ Phạn nói:
"Ý của ta là sắp tới sẽ không còn thịt bò nữa.”
Suy nghĩ đôi chút, Mễ Phạn vẫn cảm thấy để Ngưng Sương ăn hết bữa này một cách ngon lành thoải mái thì hơn. Kiểu người không tim không phổi như Ngưng Sương quả nhiên không bị chút ảnh hưởng nào cả. Nhưng Trần Lạc lại cảm thấy chuyện này không đơn giản. Trước đây Mễ Phạn đã không để cho bản thân hắn đưa tinh thể cho Ngưng Sương rồi. Sau khi ăn xong cơm, Mễ Phạn nhỏ giọng nói với Trần Lạc:
"Ngươi dùng truyền tống không gian, đi thẳng về phía tây đi.”
Mễ Phạn giải thích nói:
"Ta cảm thấy có một cơ duyên rất lớn đang đợi Ngưng Sương ở đó.”
Mễ Phạn cũng không biết khoảng cách cụ thể là xa bao nhiêu, thế nên Trần Lạc liền tạo ra một cái truyền tống không gian có vị trí di chuyển rất rộng. Sau đó hắn lại dựa vào cảm ứng của Mễ Phạn mà điều chỉnh thêm 2 lần nữa. Một tinh cầu màu xanh lam như nước xinh đẹp xuất hiện trước mắt, nhìn có vẻ như đại dương chiếm phần lớn diện tích ở trên tinh cầu này. Trần Lạc đang định tiến vào bên trong tinh cầu thì Mễ Phạn lại nói:
"Chúng ta không cần tiến vào đâu, nếu chúng ta mà tiến vào thì ngược lại sẽ tạo ra kết quả tương phản, chỉ cần ném Ngưng Sương vào trong đó là được.”
Ừm, đây là thao tác gì vậy nhỉ? Bây giờ Ngưng Sương đang xem laptop, bên trong đó có lưu lại mấy bộ phim truyền hình và phim điện ảnh của Lam tinh, giờ cô ấy còn đang cười ngu ở kia kìa. Trần Lạc liếc mắt 1 cái, hắn tiến lên gỡ nhẫn không gian của Ngưng Sương ra, sau đó lại cướp lại cái laptop trên tay Ngưng Sương. Ngưng Sương ngẩn ra, cô nghĩ có lẽ hắn định thu mất laptop của cô, bắt cô nỗ lực hay sao? Ngưng Sương phồng má nói:
“Ta cũng đang nỗ lực mà, nhưng mà Pháp Tắc khó quá đi, mà ta lại không phải là kiểu quái vật như ngươi, làm sao mà học được ngay được?”