Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 994: Chương 994: Tiếng La Hét Vô Vọng

Trần Lạc kéo Ngưng Sương đi:

“Bây giờ đang có một cơ duyên siêu siêu lớn đợi ngươi đó.”

Trần Lạc kéo Ngưng Sương ra, tới bên ngoài tinh cầu, hắn chỉ vào đó rồi nói:

"Ngươi tự nhảy xuống đó đi.”

Ở đây cách nơi đó rất cao, Trần Lạc không dám tới gần tinh cầu này quá. Ngưng Sương hoa mắt chóng mặt:

“Chẳng nhẽ ngươi bán ta đi rồi à. Nếu như ngươi dám bắt nạt ta thì ta sẽ đi mách với chị của ta đó.”

Trần Lạc giải thích:

"Ngươi yên tâm đi, không ngã chết ngươi đâu. Ít nhiều gì thì ngươi cũng là đỉnh phong cấp đế rồi, Mễ Phạn nói ở đây đang có cơ duyên lớn chờ ngươi đấy. Với kiểu cá muối như ngươi thì chỉ dựa vào ngươi thôi là không thể được, ngươi chỉ có thể sống được 3000 năm. Mỗi người chúng ta đều có ít nhất 10 vạn năm rồi đó. Ngưng Sương à, ngươi cũng không muốn phải sinh ly tử biệt với chúng ta có đúng không?”

Ngưng Sương nuốt nuốt nước miếng 1 cách khó khăn:

“Nhưng mà cao lắm ấy.”

Trần Lạc suy nghĩ một chút, chắc chắn trong khoảng thời gian ngắn sắp tới Ngưng Sương sẽ không thể quay về, hắn có nên gọi Mễ Lạp ra tạm biệt với cô ấy hay không nhỉ? Ngưng Sương nói:

"Không cần đâu, ta rất ghét không khí ly biệt.”

Mễ Phạn đi tới nói:

“Ngươi nhất định không được nói ngươi có quen biết với Trần Lạc. Người khác hỏi ngươi vào đây bằng cách nào, ngươi cứ nói ngươi bị người xấu ném vào là được.”

Đối với Ngưng Sương mà nói, mọi chuyện sảy ra quá đột ngột. Chẳng nhẽ đây là lý do mà khi nãy Mễ Phạn nói là bữa cơm cuối cùng ư? Liệu có khi nào là do Trần Lạc chê bai cô ăn quá nhiều, cố ý không cần cô nữa, thế nên mới lừa rồi ném cô xuống đây không? Trần Lạc thúc giục:

“Mau đi xuống đi, nếu như bị ai đó phát hiện ra thì không hay đâu.”

Ngưng Sương khóc lóc nói:

“Nhưng mà khoảng cách này thật sự rất cao mà.”

Trần Lạc cười hi hi nói:

“Không sao đâu, để ta giúp ngươi.”

Nói xong, Trần Lạc đạp một cái vào mông của Ngưng Sương, đá Ngưng Sương bay thẳng xuống dưới. Ngưng Sương quên mất việc bản thân biết bay, tiếng la hét của vô vọng về bên tai Trần Lạc. Quả nhiên là cô bị người xấu ném vào trong đó thật.

Băng Phách tinh. Đây chính là hành tinh của tổ tông nhân ngư. Có một số lượng lớn nhân ngư ở đây sinh sôi nảy nở, thời gian trôi qua lâu, đây cũng coi như là một chủng tộc cổ xưa. Nhân ngư cũng không phải là 1 chủng tộc cổ hủ, không chịu giao lưu với người khác, cũng có rất nhiều nhân ngư thành niên hoặc là có thực lực không tồi đều đi ra ngoài lịch luyện. Có những nhân ngư sẽ định cư luôn ở nơi khác, ở những tinh cầu xa xôi khác. Vũ trụ bao la như vậy, muốn trở về cũng không phải là việc dễ dàng gì. Ở trong vũ trụ, có rất nhiều hành tinh có thể có nhân ngư tồn tại.

Lúc này, ở trên Băng Phách tinh, bao trùm nơi đây là một bầu không khí đau buồn, tất cả nhân ngư đều mang nét mặt bi thương. Bởi vì nữ hoàng Olivia của bọn họ sắp có đại nạn tới. Từ trước tới nay, Olivia luôn là niềm tự hào của nhân ngư, là cây Định Hải Thần Châm, cũng là thần bảo hộ nơi đây của bọn họ. Vị nữ hoàng mỹ nhân ngư này cũng tại vị tính tới nay là 160 vạn năm rồi, thọ mệnh của cô đạt tới gần 180 vạn năm. Bây giờ không thể làm gì thêm được nữa cả, bọn họ đã dùng tất cả những phương pháp để có thể kéo dài thọ mệnh ra rồi. Lúc nào nữ hoàng cũng đều có thể ra đi.

Trên mặt biển xanh ngát rộng rãi, ở trung tâm của nó có một tòa cung điện bằng ngọc trai tráng lệ lơ lửng trên mặt biển. Có một cô gái mặc bộ quần áo sặc sỡ, trong tay cầm 1 pháp trượng băng lam, đang đứng trên hành lang bên ngoài tòa cung điện. Nhìn vẻ mặt của cô ấy thì có lẽ đại khái khoảng hơn 50 tuổi. Có thể nhìn ra khi cô ấy còn trẻ thì cũng tính là một cô gái xinh đẹp. Cô chính là Olivia, một người sở hữu 8 đạo pháp tắc hệ băng và 2 đạo pháp tắc hệ lôi, tổng cộng là 10 đạo pháp tắc, là một cường giả tuyệt thế. Đáng tiếc là dù cô có 10 đạo pháp tắc thì cô cũng không có cách nào để có thể sống trường tồn với thời gian.

Bên cạnh Olivia có 3 nhân ngư, 2 nữ 1 nam. Ba người này đều là những thiên tài do Olivia đã tốn công tốn sức tìm được trong những tộc nhân, là những thần tộc được cô bồi dưỡng. Nhưng mà bọn họ mới chỉ là những cấp thần bình thường mà thôi, người mạnh nhất thì cũng mới chỉ có 3 đạo pháp tắc, hoàn toàn không có khả năng so sánh với Olivia. Trong tay Olivia cầm pháp trượng, vẻ mặt cô bình tĩnh nói:

"Ta đi rồi, các ngươi cũng không cần hoảng hốt, ta đã chuẩn bị rất nhiều thứ. Ta có vài người bạn, giao tình giữa chúng ta rất tốt, bọn họ sẽ thay ta quan tâm tới tộc nhân ngư. Đại đế Lôi Tát Đức cũng nợ ta 1 phần nhân tình, khi nào rơi vào tình thế nguy hiểm thì các ngươi cũng có thể tới đế quốc Volsey xin cầu cứu.”

Trong lòng Olivia thầm thở dài một hơi, Lôi Tát Đức cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa. Không lâu nữa thì hắn ta cũng phải lìa đời mà thôi. Lôi Tát Đức không đợi được tới lúc hoa bỉ ngạn nở thì hắn ta sẽ không thể nào sử dụng được năng lực gia tăng tuổi thọ của hoa bỉ ngạn. Một nhân ngue giới tính nữ lau nước mắt, cô ấy đưa một chu quả qua rồi nói:

“Nữ hoàng đại nhân, người ăn cái này đi, có lẽ nó sẽ giúp người có thể đợi thêm chút thời gian. Biết đâu trong lúc đó chúng ta có thể tìm thấy 1 tộc nhân có huyết mạch nồng đậm thì sao.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!