Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 100: Mục 100

STT 99: CHƯƠNG 99: VÂN MỘNG LY

Lục Luân Tuyệt Linh trận do hắn khống chế vốn chuyên về che giấu, lại thêm Nặc Linh thuật huyền diệu cùng áo choàng có thể đánh lạc hướng thần thức đối phương, cho nên Triệu Địa có thể thoải mái hành động mà không sợ bị phát giác.

Hắn lặng lẽ không tiếng động tiềm hành được vài dặm, mới phát hiện ra hai tu sĩ Trúc Cơ kỳ mặc trường bào màu đen đang không ngừng công kích Thiên Phúc Lưỡng Cực trận của hắn. Hai người này đều là tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, sử dụng pháp khí loại trượng gỗ có hắc khí vây quanh, trên đầu khảm ba bốn đầu lâu màu đỏ máu, to chừng cánh tay.

Màn hào quang hai màu xanh đỏ do Thiên Phúc Lưỡng Cực trận tỏa ra đã có dấu hiệu yếu đi, hiển nhiên hai người này đã công kích trong thời gian không ngắn, khiến cho uy năng của trận pháp này suy giảm không ít.

- Lại là tu sĩ Ma môn, trang phục giống hệt bọn người mình từng gặp ở Ngoại Tinh Thần, chẳng lẽ chúng tìm tới cửa báo thù...

Triệu Địa cảm thấy tim mình như chìm xuống, nhưng hắn cũng nhận thấy khả năng này rất nhỏ. Hắn chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ vô danh tiểu tốt, đâu đáng để Ma môn phải hành động như vậy. Dù sao tốc độ của đối phương cũng không thể nào nhanh tới mức này, có thể tra được lai lịch của hắn, còn đến đây trước để đón đầu.

Hắn chưa từng để lộ thân phận và bí mật của mình ở Ngoại Tinh Thần, tu sĩ Ma môn không thể nào vì hắn mà tới. Chỉ có một khả năng, nhất định có liên quan tới tu sĩ thứ ba đã xông vào trong trận.

Tuy rằng mục tiêu của đối thủ không phải là mình, nhưng người ta đã đánh tới tận cửa động phủ, xem ra không có cách nào tránh được. Hoặc là dứt khoát bỏ động phủ rời đi, hoặc là lập tức ra tay tiêu diệt hai kẻ này, chỉ có hai con đường như vậy.

Động phủ thì không sao, cùng lắm thì tìm một chỗ khác tu luyện, nhưng hắn không nỡ bỏ mấy quả trứng giao long trong động.

Triệu Địa biết được từ trong điển tịch, trong tất cả các loài yêu thú, tiềm lực tiến hóa của giao long là lớn nhất, có thể tưởng tượng được trứng giao long trân quý đến mức nào.

Triệu Địa suy nghĩ một lúc, quyết định giết người diệt khẩu.

Dưới sự yểm hộ của vô số thủ đoạn ẩn mình, Triệu Địa lặng lẽ không tiếng động áp sát hai tên tu sĩ Ma môn mà không hề bị phát giác. Tới khi còn cách chúng chừng hai mươi trượng, hắn nắm mấy mũi phi châm trong tay, sau đó lại tiếp tục nhích lại gần hơn.

Một tên tu sĩ trong đó dường như cảm thấy có gì đó khác thường, quay đầu lại nhìn, phát hiện một tu sĩ thanh niên tướng mạo thanh tú chỉ còn cách mình chừng mười mấy trượng, nhất thời hoảng sợ biến sắc, lớn tiếng hô:

- Ngươi muốn làm gì?

Y còn chưa dứt lời, tám điểm sáng màu đỏ đã chia ra, cấp tốc đánh tới hai người. Trong đó, sáu điểm nhắm về phía tên tu sĩ đã xoay người, còn hai mũi công kích kẻ còn lại.

Phi châm pháp khí vốn nổi danh với tốc độ cực nhanh. Triệu Địa lại tập kích bất ngờ, chỉ trong nháy mắt đã lao đến trước mặt hai người.

Tên tu sĩ đã phát giác ra Triệu Địa chỉ kịp bung ra một màn hào quang phòng ngự, sau đó vung cây khô lâu trượng phủ đầy hắc khí ra trước người, hy vọng có thể ngăn được đòn tấn công. Thế nhưng, y chỉ chặn được hai mũi phi châm, bốn mũi còn lại đã xuyên phá màn hào quang, đâm thủng thân thể y thành bốn lỗ máu to bằng nắm tay, mất mạng tại chỗ.

Kẻ còn lại vừa nghe đồng bạn la lên, chưa kịp xoay người điều động pháp khí đã bị phi châm đâm xuyên ngực bụng, máu tươi chảy ròng ròng, tắt thở chết ngay tại chỗ.

Từ lúc Triệu Địa bị phát hiện đến khi hắn ra tay diệt sát hai người này, chỉ diễn ra trong một hơi thở.

Sau khi mọi chuyện kết thúc, từ trong Thiên Phúc Lưỡng Cực trận chợt có tiếng người kêu lên kinh ngạc:

- Ủa...

Giọng nói này khiến Triệu Địa cảm thấy hơi quen tai, hắn nhanh chóng nhớ ra một người.

- Đạo hữu hà cớ gì xâm nhập động phủ của tại hạ, lại còn lén lén lút lút như vậy?

Triệu Địa thành thạo thu hồi hai túi trữ vật cùng các loại pháp khí trên hai thi thể, sau đó bắn ra hai quả cầu lửa thiêu rụi chúng, rồi mới quay đầu nói với tu sĩ trong Thiên Phúc Lưỡng Cực trận. Đồng thời, hắn cũng thông qua pháp bàn đóng cửa đại trận lại.

Khi màn hào quang hai màu xanh đỏ biến mất, trước mặt Triệu Địa cách chừng trăm trượng xuất hiện một thiếu nữ sắc nước hương trời. Thiếu nữ này chỉ độ mười sáu, mười bảy tuổi, răng như ngọc vụn, mày liễu khẽ cong, trên gương mặt trắng như mỡ đông ửng lên hai vầng mây hồng, tựa như ráng chiều soi trên tuyết trắng.

Nhất là đôi mắt trong veo như nước hồ thu, dường như có khả năng nhiếp hồn đoạt phách, khiến Triệu Địa vừa nhìn thấy đã lập tức bị dung mạo tuyệt trần của nàng thu hút, ngơ ngác sững sờ một lúc lâu.

Từ khi Triệu Địa tiến vào Tu Tiên Giới đến nay, đã gặp không biết bao nhiêu nữ tu sĩ xinh đẹp. Nhưng rõ ràng nếu nói về khí chất, không ai có thể sánh bằng thiếu nữ trước mặt hắn lúc này.

Thậm chí ngay cả sát ý bừng bừng của hắn cũng bị nét đẹp của thiếu nữ này làm cho tan biến hết bảy tám phần.

Triệu Địa âm thầm tự giễu, mình hễ thấy cô nương xinh đẹp là lại không nhúc nhích nổi, nếu sau này còn như vậy làm sao có thể thành tựu Đại Đạo tu tiên?

Nhớ tới Đại Đạo tu tiên, Triệu Địa như bị ai nện cho một gậy vào đầu, thần sắc nháy mắt biến đổi, cất giọng lạnh lùng nói:

- Đạo hữu không mời mà tới, tự tiện xông vào phạm vi động phủ của tại hạ như vậy, e rằng không thỏa đáng chút nào. Cho dù hiện tại tại hạ có xuống tay hạ sát đạo hữu, cũng không hề trái với quy định của Tây Tinh đảo...

Thiếu nữ kia thấy thanh niên trước mắt mình với khí thế sấm sét, trong nháy mắt giết chết hai tên tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, trong lòng đã vô cùng chấn động, tỏ ra hết sức căng thẳng. Lúc nhìn thấy ánh mắt thất hồn lạc phách của đối phương khi nhìn mình, nàng cảm thấy hơi nhẹ nhõm, nhưng cũng có chút tức giận vì hành động vô lễ của Triệu Địa.

Nhưng đến khi thấy thần sắc đối phương trở nên lạnh như băng, cất giọng uy hiếp cũng lạnh lẽo không kém, lòng nàng lập tức căng thẳng trở lại.

Nàng khẽ nhún mình thi lễ với Triệu Địa, cất giọng dịu dàng nói:

- Thì ra nơi đây là động phủ của Triệu đạo hữu, tiểu nữ cũng vì bị hai tên ác nhân Ma môn kia đuổi giết, trong lúc bất đắc dĩ mới mượn tạm trận pháp của đạo hữu để lánh nạn. Tiểu nữ là Vân Mộng Ly, đa tạ ơn cứu mạng của Triệu đạo hữu, xin đạo hữu lượng thứ cho. Tiểu nữ bằng lòng bồi thường cho đạo hữu để tỏ lòng cảm tạ và áy náy!

Nghe tiếng thiếu nữ thỏ thẻ như oanh vàng, mấy phần sát ý còn sót lại trong lòng Triệu Địa cũng tiêu tan đi ít nhiều. Hắn thấy đối phương nhận ra mình, càng thêm xác nhận thân phận của thiếu nữ, trong lòng dịu đi không ít, nhưng vẻ mặt vẫn còn hơi tức giận, lạnh lùng.

- Thì ra là Vân tiên tử của Huyền Dịch các, chẳng trách nào có thể xem thường hai trận pháp này, tiến vào phạm vi động phủ của tại hạ. Tại hạ và tiên tử đúng là có duyên gặp mặt một lần, khó cho tiên tử còn nhớ tới tại hạ. Nhưng tại hạ thấy mình và tiên tử chẳng có giao tình gì, nếu tiên tử không thể cho tại hạ một cái giá hợp lý, chỉ sợ tại hạ dưới cơn nóng giận, cũng sẽ làm ra chuyện dập liễu vùi hoa.

- Chuyện này...

Thiếu nữ nghe vậy vô cùng khẩn trương. Mặc dù tu sĩ trước mắt này cũng có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ như mình, nhưng hắn chiếm hết ưu thế địa lợi và trận pháp. Hơn nữa, vừa rồi hắn ra tay giết chết hai tu sĩ Ma môn Trúc Cơ trung kỳ đã cho thấy thực lực sâu không lường được, tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ thông thường còn kém xa hắn.

Vì vậy, nàng đã hoàn toàn dập tắt ý định giao đấu trong lòng, chỉ thầm tính toán xem mình có bảo bối gì có thể khiến đối phương hài lòng, không nổi sát ý với mình nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!