STT 98: CHƯƠNG 98: PHÂN THẦN THUẬT
Tu sĩ Trúc Cơ kỳ đầu đội nón rộng vành màu đen này chính là Triệu Địa. Sau khi rời khỏi truyền tống trận trên đỉnh Vân Đài sơn, hắn đã đội vật này lên để đề phòng bất trắc. Đây là một món pháp khí rất tốt mà hắn mua được ở phường thị Tây Tinh đảo, công dụng tương tự như chiếc nón lá hắn từng dùng, đều có thể che giấu dung mạo và ngăn cản thần thức của tu sĩ khác dò xét.
Có điều, hiệu quả của chiếc nón rộng vành này mạnh hơn nhiều, ngay cả tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ cũng không thể nhìn thấu. Tu sĩ đội nón rộng vành màu đen giống như Triệu Địa không hề ít, tu vi mỗi người cũng khác nhau. Xem ra ở bất kỳ phường thị nào, dù tu vi ra sao, cũng có không ít tu sĩ không muốn để lộ bộ mặt thật của mình.
Triệu Địa không đi thẳng đến truyền tống trận của Tây Tinh đảo mà muốn giải quyết vài việc trong phường thị. Nhưng phường thị này rộng lớn như vậy, nếu hắn tự đi tìm từng cửa hàng, e rằng sẽ lãng phí mấy tháng trời vô ích. Nay đã có người dẫn đường thì tốt quá rồi.
Hắn nhìn lão nhân và đứa cháu gái đáng yêu đi theo sau lưng vài lần rồi mới nói:
- Tốt lắm, lão có biết cửa hàng nào trong phường thị bán con rối không?
- Bẩm tiền bối, ở khoảng giữa phường thị có một cửa hàng tên là Xảo Khí Các, chuyên bán con rối. Phía tây phường thị cũng có một cửa hàng khác nhưng quy mô nhỏ hơn. Vãn bối có thể đưa tiền bối đến đó, phí dẫn đường mỗi ngày chỉ cần ba khối hạ phẩm linh thạch.
Lão nhân nhanh nhẩu đáp.
- Nếu làm tốt, ta sẽ cho lão năm khối linh thạch. Lên đi!
Triệu Địa nói bằng giọng khàn khàn, đồng thời ném Đạp Phong Giao ra, ra hiệu cho hai người bước lên.
Lão nhân mừng rỡ, vội vàng kéo cháu gái lên Đạp Phong Giao.
Triệu Địa cũng nhẹ nhàng nhảy lên, đứng trên Đạp Phong Giao rồi bắt đầu bay đi. Mặc dù Triệu Địa đã cố ý giảm tốc độ, nhưng đối với hai ông cháu, luồng gió lướt qua vẫn khá mạnh, nên lão nhân phải thi triển một màn hào quang phòng ngự để bảo vệ mình và cháu gái.
Đứa bé ở trong màn hào quang nhưng vẫn nắm chặt vạt áo của ông, hai mắt nhắm nghiền không dám cử động. Sau khi Đạp Phong Giao bay lên đến một độ cao nhất định và ổn định lại, nó mới dám mở mắt ra nhìn quanh.
Chỉ thấy lầu các san sát bên dưới cùng vô số người nhỏ như con kiến đang di chuyển, những cụm mây lững lờ trôi bên cạnh, và những ngọn núi khổng lồ sừng sững ở phía xa, vẻ mặt nó vô cùng kinh ngạc, say sưa ngắm nhìn. Nó lén nhìn Triệu Địa một cái, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của hắn, sợ đến mức vội vàng cúi đầu.
- Đây là hậu nhân của lão à?
Triệu Địa hạ giọng hỏi lão nhân.
- Đây là đứa cháu duy nhất của vãn bối, cũng là người thân duy nhất trên đời này của vãn bối có Linh Căn. Tiêm Tiêm, mau ra mắt tiền bối!
Lão nhân bảo cháu gái.
- Tiêm Tiêm ra mắt tiền bối!
Đứa bé khéo léo thi lễ.
Triệu Địa gật đầu, nói:
- Tư chất Linh Căn của cháu lão tốt hơn lão nhiều, còn nhỏ vậy mà đã đạt tới Luyện Khí kỳ tầng hai.
- Tiền bối nói rất đúng, vãn bối tư chất vô cùng kém cỏi, cả đời cũng chỉ có chút tu vi này, vẫn chưa thể nhập môn. Nhưng đứa cháu này lại là niềm tự hào của vãn bối, chỉ mấy tháng đã tu luyện đến Luyện Khí kỳ tầng hai, tư chất Linh Căn cũng không tồi. Chỉ tiếc là vãn bối không quen biết vị tiền bối Trúc Cơ kỳ nào, nên không có cách nào xác định cụ thể thuộc tính Linh Căn của Tiêm Tiêm.
Lão nhân tỏ ra rất tự hào, nhưng nói đến nửa câu sau, giọng điệu lại đầy tiếc nuối.
- Vậy sao, để ta xem thử.
Triệu Địa lên tiếng, đồng thời vẫy tay với cô bé.
Lão nhân mừng rỡ, vội kéo con bé đến trước mặt Triệu Địa, khom người nói:
- Làm phiền tiền bối!
Lão nhân cầm tay đứa bé giơ ra trước mặt Triệu Địa. Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn đen láy, lộ vẻ vô cùng tò mò.
Triệu Địa đưa một ngón tay ra, nhẹ nhàng đặt lên cổ tay cô bé, khẽ truyền vào một tia linh lực để cảm nhận sự dao động linh lực trong cơ thể nó.
- Là Dị Linh Căn thuộc tính Băng, tư chất cực tốt!
Triệu Địa tỏ vẻ kinh ngạc, hắn chỉ nhìn ra tư chất cô bé không tệ, không ngờ lại là Dị Linh Căn vô cùng hiếm thấy.
- A… thật sao, tiền bối không nói đùa chứ?!
Lão nhân há hốc miệng, vừa mừng vừa sợ, vẻ mặt vô cùng căng thẳng hỏi lại.
Triệu Địa gật đầu nói:
- Ừ, không sai được. Chẳng qua với tư chất Dị Linh Căn của nó, tu luyện công pháp thuộc tính Thủy hiện tại không phải là thích hợp nhất, không bằng để nó tu luyện công pháp thuộc tính Băng.
Lão nhân mừng rỡ, gật đầu lia lịa:
- Đa tạ tiền bối chỉ điểm!
Lão nhân thầm nghĩ, công pháp thuộc tính Băng trong phường thị cũng có bán, nhưng giá ít nhất cũng hai ba trăm linh thạch, lão không mua nổi. Nhưng với tư chất Dị Linh Căn cực tốt của cháu gái, tìm một đại môn phái cho nó gia nhập, trở thành đệ tử nòng cốt được bồi dưỡng trọng điểm chắc chắn không thành vấn đề. Như vậy, tương lai của Tiêm Tiêm tự nhiên sẽ vô hạn, không cần lão phải bận tâm lo lắng nữa.
Tâm trạng lão nhân rất tốt, bắt đầu thao thao bất tuyệt về những chuyện thú vị ở Bồng Lai tiên đảo này. Mặc dù tu vi của lão rất thấp, nhưng dù sao cũng là tu sĩ đã sống mấy chục năm ở đây, kể ra rất nhiều chuyện Triệu Địa chưa từng nghe qua, khiến hắn cũng cảm thấy thú vị.
Nhất là khi lão nhân thỉnh thoảng chen vào mấy câu bình luận, càng làm hắn cảm nhận được nỗi cay đắng, bất đắc dĩ và vất vả cả đời của một tu sĩ cấp thấp.
Sau nửa canh giờ, lão nhân chỉ một tòa lầu các dưới chân nói với Triệu Địa:
- Tiền bối, nơi này chính là Xảo Khí Các. Cửa hàng này chuyên bán các loại con rối, cơ quan, là cửa hàng lớn nhất trong số những cửa hàng kinh doanh cùng mặt hàng ở phường thị này. Thật ra chất lượng cũng không hơn nơi khác bao nhiêu, nhưng hơn ở chỗ đa dạng và đầy đủ. Còn có một cửa hàng khác dù không tấp nập bằng, nhưng giá cả lại rẻ hơn một chút.
- Rất tốt…
Triệu Địa cất giọng khàn khàn:
- Phàm là cửa hàng bán con rối, lão cứ dẫn ta đi xem một lượt, ta muốn dạo qua khoảng ba cửa hàng.
Sau đó hắn điều khiển Đạp Phong Giao chậm rãi đáp xuống.
- Vâng, tiền bối.
Lão nhân lên tiếng đáp.
Triệu Địa đến trước Xảo Khí Các, khoát tay dặn dò hai ông cháu:
- Hai người không cần vào, cứ ở đây chờ ta là được.
Dứt lời, không đợi hai người đáp lại, hắn đi thẳng vào trong cửa hàng. Lão nhân chỉ có thể vâng dạ, cùng cháu gái chờ ở bên ngoài.
- Tiêm Tiêm, gia gia đưa con vào Chính Đạo Minh có được không? Với tư chất Linh Căn của con, chắc chắn sẽ được xem là trọng điểm bồi dưỡng.
Lão nhân đưa bàn tay to bè vuốt ve mái tóc đen nhánh của cháu gái, trìu mến nói.
- Vậy gia gia có đi với con không?
Đứa bé ngẩng đầu lên, chớp chớp đôi mắt to tròn đen láy, dùng giọng ngây thơ hỏi.
- Gia gia đã từng này tuổi rồi, tu vi thấp kém, tư chất không có, Chính Đạo Minh sẽ không thu nhận người như ta…
Lão nhân lắc đầu, khẽ thở dài.
- Vậy con cũng không đi Chính Đạo Minh, con chỉ muốn ở với gia gia thôi…
Đứa bé bĩu môi nói.
- Tiêm Tiêm ngoan nào, sau khi con vào Chính Đạo Minh, sẽ có thể trở thành tu sĩ có đại thần thông giống như vị tiền bối vừa rồi, chẳng những thọ mệnh kéo dài mà pháp lực cũng hùng mạnh. Đừng nói là bay lượn trên trời, cho dù là yêu thú hùng mạnh dưới biển cũng có thể đối phó được.
Lão nhân tha thiết khuyên răn cháu gái, lấy Triệu Địa ra làm ví dụ, cùng một viễn cảnh tương lai tươi đẹp để dụ dỗ nó.
- Không không, Tiêm Tiêm chỉ muốn ở cùng gia gia thôi! Gia gia không thương Tiêm Tiêm, không cần Tiêm Tiêm nữa sao?
Đứa bé càng bĩu môi, vừa kéo tay lão nhân lắc không ngừng. Dáng vẻ làm nũng của nó càng khiến lão nhân thêm yêu thương.
Sau khoảng một nén nhang, Triệu Địa từ Xảo Khí Các đi ra, cũng không nói là có mua được vật phẩm vừa ý hay không, chỉ ra hiệu cho lão nhân tiếp tục dẫn đường. Ba người họ lại tiếp tục đi đến một cửa hàng khác.
Cứ như vậy, Triệu Địa đi qua ba cửa hàng bán con rối thành phẩm và tài liệu luyện chế, một cửa hàng chuyên bán đan dược, hai cửa hàng trận pháp, hai cửa hàng điển tịch, ba cửa hàng tài liệu, mất hơn nửa ngày.
Triệu Địa cảm thấy vô cùng hài lòng, lúc này mới kết thúc chuyến mua sắm. Trước khi đi, hắn còn đặc biệt tặng cho cháu gái lão nhân một món phi hành pháp khí hình chiếc lá, khiến hai ông cháu vô cùng vui mừng.
Phi hành pháp khí hình chiếc lá này là do hắn luyện chế để thử tay nghề khi làm Đạp Phong Giao. Một món phi hành pháp khí cấp thấp như vậy, hắn đã không cần đến. Hắn thấy dáng vẻ đáng yêu của cô bé, không khỏi nhớ tới Giản Hinh Nhi lúc còn nhỏ, nên mới tặng cho nó.
Sau đó, Triệu Địa bay thẳng đến một truyền tống trận trong phường thị để trở lại Tây Tinh đảo.
Hắn cũng mua sắm một phen ở phường thị của Tây Tinh đảo. Kể từ khi có được linh thạch dùng mãi không hết, hắn đã hình thành thói quen này. Mỗi lần đi ngang qua phường thị đều mua một ít vật phẩm cần dùng, mỗi lần tiêu không quá nhiều linh thạch nên sẽ không gây chú ý, nhưng nhiều lần gộp lại thì tổng số vô cùng kinh người.
Điểm tiếc nuối duy nhất là Huyền Dịch Các ở phường thị Tây Tinh đảo không hiểu vì sao lại đóng cửa từ một tháng trước, đến giờ vẫn chưa mở lại, khiến kế hoạch mua thêm vài loại pháp trận của hắn tan thành mây khói.
Có điều chuyện này không quan trọng, pháp trận không phải thứ hắn cần gấp, hơn nữa hắn cũng đã mua hai ba bộ ở Bồng Lai tiên đảo, lần sau đi ngang qua Tây Tinh đảo mua thêm là được.
Vì vậy, Triệu Địa không ở lại Tây Tinh đảo quá lâu mà điều khiển Đạp Phong Giao bay về Lạc Già đảo.
Trong lúc đang ngự khí phi hành, Triệu Địa mân mê bảy tám con rối trong túi trữ vật của mình, nở một nụ cười bí ẩn.
Phải nói rằng con rối cấp Luyện Khí kỳ quả thật không đắt, mỗi con có thể sử dụng pháp khí, tương đương với tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng năm sáu, giá chưa đến một trăm năm mươi linh thạch.
Loại con rối hình thú đơn giản hơn như của Địch Nhị chỉ cần một trăm linh thạch. Cho nên Triệu Địa đã vào ba cửa hàng mua bốn năm con rối hình người cùng rất nhiều tài liệu luyện chế.
Hơn nữa, hắn còn mua một ngọc giản tên là "Sơ Cấp Khôi Lỗi Yếu Giải", trong đó ghi lại tỉ mỉ phương pháp, quá trình cùng nguyên liệu luyện chế con rối Luyện Khí kỳ. Triệu Địa đọc lướt qua một lần, cảm thấy bằng vào tài nghệ luyện khí hiện tại của mình, luyện chế con rối Luyện Khí kỳ tuyệt đối không thành vấn đề.
Nguyên liệu chủ yếu để luyện chế con rối chỉ là một ít quặng kim loại cứng rắn, có độ dẻo dai không tệ, hoặc một ít thiết mộc vô cùng cứng rắn có tuổi đời trên mười năm. Ngoài ra cần một số lượng không ít hạ phẩm linh thạch và một thứ vô cùng đặc biệt khác, chính là yêu hồn.
Trong điển tịch nói rằng, xét từ một góc độ nào đó, con rối cũng là một loại sinh linh có linh hồn, có điều không có ý thức và linh trí của riêng mình, hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân. Nhưng trong lúc luyện chế, nhất định phải gia nhập hồn phách thích hợp vào, mới có thể làm cho con rối có linh hồn, chứ không phải một món đồ chơi máy móc không chút sinh khí.
Vì vậy, điều khiển con rối không giống như pháp khí, không thể lúc nào cũng dùng thần thức thao túng. Điều khiển con rối cần một loại pháp thuật đặc biệt, gọi là Phân Thần thuật.
Trong ngọc giản cũng có ghi tỉ mỉ pháp quyết của Phân Thần thuật này, nội dung chỉ cách tu sĩ làm thế nào để tách một phần nhỏ thần niệm ra, trở thành một cỗ thần niệm độc lập. Sau đó ký thác cỗ thần niệm này lên con rối, thông qua nó để điều khiển. Như vậy, lúc sử dụng con rối sẽ không cần hao phí quá nhiều thần thức giống như điều khiển pháp khí.
Phân Thần thuật này có yêu cầu về thần thức rất cao, là bí thuật mà tu sĩ Trúc Cơ kỳ mới có thể nắm giữ. Thần thức càng cao, sau khi phân tách sẽ phục hồi càng nhanh, có thể tiếp tục thi triển Phân Thần thuật, đồng thời cũng có thể thao túng nhiều con rối hơn. Tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ thông thường có thể đồng thời điều khiển hai ba mươi con rối.
Mà những tu sĩ Trúc Cơ kỳ chuyên tu Khôi Lỗi thuật có thể thao túng số lượng con rối nhiều hơn xa tu sĩ bình thường. Hơn nữa, quá nửa những người này cũng tu tập một ít công pháp đặc thù để gia tăng cường độ thần thức, nghe nói thậm chí có thể đồng thời điều khiển trên trăm con rối.
Tu sĩ biến thái như vậy khó gặp đối thủ trong hàng ngũ Trúc Cơ kỳ. Cho dù là con rối chỉ tương đương tu sĩ Luyện Khí kỳ trung cấp, nếu có mấy trăm con cùng xông lên, ngay cả tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ bình thường cũng khó lòng chống đỡ.
Triệu Địa định luyện chế một ít con rối Luyện Khí kỳ sơ cấp trong động phủ, đề thăng thực lực của chúng lên một mức kinh khủng. Hắn tin rằng nếu mọi việc thuận lợi, trong quá trình luyện chế không xảy ra sai lầm gì quá lớn, vài năm sau, số con rối này có thể giúp hắn dễ dàng giết chết tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ. Thậm chí nếu đối mặt với cao nhân Kết Đan kỳ, hắn cũng có năng lực tự vệ nhất định.
Luyện chế con rối cần yêu hồn, Triệu Địa cũng đã mua đủ số lượng trong phường thị. Loại con rối Luyện Khí kỳ chỉ cần hồn phách của yêu thú cấp một là đủ. Yêu hồn cấp một ở phường thị chỉ bán với giá vài khối hạ phẩm linh thạch, Triệu Địa đã mua trên trăm con.
Về phần tài liệu, mặc dù không quá quý giá nhưng vì số lượng quá nhiều nên cũng hao tổn không ít. Triệu Địa đã ghé vài chỗ khác nhau để mua tổng cộng số tài liệu có thể chế tạo được cả trăm con rối Luyện Khí kỳ.
Ngoài tài liệu con rối ra, hắn còn mua không ít các loại tài liệu luyện khí phụ trợ, thậm chí một số trong đó không hề rẻ. Tổng số linh thạch mà hắn đã chi ra trong phường thị là một con số khổng lồ, quá nhiều so với một tu sĩ Trúc Cơ kỳ bình thường. Đây cũng là lý do vì sao khi đi mua sắm, hắn cố tình tách khỏi hai ông cháu lão nhân.
Tuy tổng số rất nhiều, nhưng hắn đã tách ra mua lẻ tẻ nhiều lần. Hơn nữa, sau khi mua xong hắn lập tức truyền tống đi xa vạn dặm, nên sẽ không khiến ai chú ý.
Tuy có chút mạo hiểm, nhưng với Triệu Địa đang ấp ủ kế hoạch lớn, sự mạo hiểm này hoàn toàn xứng đáng.
Mấy ngày sau, Triệu Địa trở lại Lạc Già đảo, móc ra một khối bạch ngọc pháp bàn, bay thẳng tới động phủ của mình.
Nhưng hắn vừa tiến vào phạm vi Lạc Già sơn, pháp bàn trong tay chợt lóe lên ba điểm sáng nhỏ.
Đây là bạch ngọc pháp bàn khống chế Lục Luân Tuyệt Linh trận, những điểm sáng trong đó chứng tỏ có ba tu sĩ không rõ lai lịch đã mặc kệ cấm chế pháp trận, xông thẳng vào trong.
Triệu Địa vội vàng móc ra một pháp bàn khác có hai màu xanh đỏ để xem thử. May là pháp bàn này không có dấu hiệu hư hại gì, chứng tỏ Thiên Phúc Lưỡng Cực trận vẫn còn nguyên vẹn, chưa bị đối phương phá vỡ.
Xem ra, chẳng qua là có người phát hiện Lục Luân Tuyệt Linh trận hết sức bí ẩn này nên xông vào, nhưng động phủ của hắn vẫn còn an toàn.
Triệu Địa lấy ra một chiếc áo choàng nửa trong suốt, chớp động hào quang như có như không khoác lên người, sau đó thi triển Nặc Linh thuật đến tột độ, rồi mới chậm rãi tiến vào trong Lục Luân Tuyệt Linh trận.