STT 97: CHƯƠNG 97: HÀ LÃO ĐẦU
Tuy nhiên, hắn đoán tám phần là lá cờ đen này cần có công pháp Ma môn mới điều khiển được, hơn nữa hắn cũng không dám lấy ra trao đổi vật phẩm. Nếu bị người khác nhận ra lai lịch, chuyện hắn từng giết tu sĩ Ma môn sẽ khó lòng chối cãi.
Triệu Địa giết tên tu sĩ Ma môn này cũng không mất nhiều thời gian, trước sau chỉ khoảng nửa nén nhang, hắn cho rằng viện binh của đối phương không thể nào đến nhanh như vậy được.
Sau khi xác định phương hướng, hắn nhanh chóng bay về đảo số Năm. Còn chuyện có nên quay lại xem tình hình của Tập Phong hay không, Triệu Địa chỉ suy nghĩ một chút rồi gạt đi.
Nếu Tập Phong không đối phó được kẻ địch, hắn quay lại cũng vô ích. Huống chi làm vậy rất mạo hiểm, dễ dàng để lộ bí mật về tài sản kếch xù của mình, hắn không muốn vì thế mà rơi vào nguy hiểm.
Hơn nữa, thời gian đã trôi qua, e rằng trận đấu đã phân thắng bại, hắn có đến hay không cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Đổi lại là Địch Nhị, Tuần Tam hoặc Hồng Trần tiên tử, liệu họ có quay lại trong tình huống này không, Triệu Địa cũng không dám chắc. Dù sao trong ba năm chung sống, hắn cảm nhận được giữa họ quả thật có vài phần tình nghĩa huynh đệ.
Chưa kể trong quá trình săn giết yêu thú, họ đã nhiều lần ra tay cứu giúp nhau lúc nguy nan, chỉ riêng việc mọi người dành lại yêu đan cấp năm cho Tập Phong cũng đủ thấy họ không phải hạng người giả dối.
Hơn nữa, mấy người này đối xử với Triệu Địa cũng rất tốt. Dù Triệu Địa đã giúp họ không ít, nhưng họ không vì tu vi của hắn thấp mà chia phần ít đi, ngược lại còn cố ý để hắn chọn nhiều tài liệu yêu thú hơn một chút.
Những điều này khiến Triệu Địa có hảo cảm sâu sắc với họ, nếu không phải gặp đối thủ vượt quá khả năng, có lẽ hắn cũng sẽ không bỏ mặc Tập Phong và những người khác. Nghĩ đến đây, Triệu Địa thầm thở dài, ở nơi chỉ coi trọng thực lực như Tu Tiên Giới, với kẻ tu vi thấp kém, có thể tự bảo vệ mình đã là may mắn, hai chữ “tình nghĩa” quả thật quá xa xỉ.
Triệu Địa dốc toàn lực điều khiển pháp khí Đạp Phong Giao, bay với tốc độ cực nhanh, hơn nửa tháng sau đã tới đảo số Năm.
Dọc đường, hắn cũng gặp hai đội tu sĩ Trúc Cơ kỳ gồm ba, bốn người, dù có cả tu sĩ Trúc Cơ trung và hậu kỳ, nhưng thấy tốc độ của Triệu Địa cực nhanh mà tu vi chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ, nên họ cũng không ra tay cướp giết.
Một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ thì có thể có bao nhiêu bảo bối, huống chi tốc độ của đối phương nhanh như vậy, rất khó đuổi giết. Thay vì đuổi theo hắn, chi bằng đi tìm một con yêu thú cấp bốn, giá trị còn hơn cả tài sản của một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ.
Sau khi tới đảo số Năm, Triệu Địa yên tâm hơn nhiều. An ninh trật tự trên đảo do Ngoại Hải Thương Minh phụ trách, hàng năm có hai vị cao nhân Kết Đan kỳ trấn giữ, đương nhiên sẽ không để cho đám tu sĩ Ma môn Trúc Cơ kỳ kia gây loạn.
Mặc dù đảo số Năm có diện tích rất lớn, nhưng chỉ khu vực nằm trong phạm vi trận pháp bao phủ mới có bóng dáng tu sĩ. Ngoài phường thị ra cũng chỉ có một ít phủ đệ do Ngoại Hải Thương Minh xây dựng để cho tu sĩ thuê. Hắn đi một vòng trong phường thị, không thấy bóng dáng bọn Tập Phong, cũng không thấy đám tu sĩ Ma môn kia.
Hắn ở lại đảo số Năm hai tháng, ngoài việc thỉnh thoảng bỏ ra ít linh thạch mua vài viên yêu đan cấp ba cùng một ít tài liệu yêu thú giá rẻ, vẫn không có tin tức gì của bọn Tập Phong. Ngay cả mấy tên tu sĩ Ma môn kia cũng không xuất hiện trên đảo. Vì vậy, hắn bèn thông qua truyền tống trận trở về Bồng Lai tiên đảo.
Tu sĩ cai quản truyền tống trận vẫn là hai vị cao nhân Kết Đan kỳ kia, sau khi một lão nhân trong đó thấy Triệu Địa, chợt lẩm bẩm:
- Trúc Cơ hậu kỳ không về, mà Trúc Cơ sơ kỳ lại về, thật kỳ lạ!
Trí nhớ của lão nhân này hết sức kinh người, dù tháng nào cũng có không ít tu sĩ sử dụng truyền tống trận, nhưng lão vừa liếc qua đã nhận ra Triệu Địa, nhớ rằng hắn từng đi cùng mấy tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ và hậu kỳ đến hòn đảo này.
Triệu Địa ra khỏi đại điện số Năm trên đỉnh Vân Đài sơn, ngự pháp khí Đạp Phong Giao đứng trên đỉnh núi nhìn về phía Bồng Lai tiên đảo xa xa. Hắn vẫn bị khí thế nguy nga tráng lệ của nó hấp dẫn, lồng ngực chợt dâng lên hào khí ngút trời.
Trong khoảnh khắc đó, hắn chợt mong có một ngày mình sẽ trở thành chủ nhân của Bồng Lai tiên đảo, đứng trên đỉnh Bồng Lai phong nhìn xuống chúng sinh. Đương nhiên, ý nghĩ viển vông này cũng giống như kỳ vọng trở thành tu sĩ Nguyên Anh kỳ, rất nhanh đã bị hắn gạt sang một bên.
Hà lão đầu là một tu sĩ Luyện Khí kỳ hết sức bình thường trên một đảo nhỏ gần Bồng Lai tiên đảo. Vì tư chất linh căn tầm thường, nên dù khổ tu hơn nửa đời người, lão cũng chỉ đạt tới tu vi Luyện Khí kỳ tầng bốn.
Hiện tại lão đã hơn bảy mươi tuổi, râu tóc bạc trắng, tóc rụng gần hết, nhưng nhờ là người tu tiên nên thân thể vẫn còn cường tráng. Với tình trạng của lão, Trúc Cơ là chuyện không thể, đa số tu sĩ rơi vào hoàn cảnh này thường sẽ chọn một nơi yên tĩnh sống nốt những ngày còn lại.
Nhưng Hà lão đầu có một đứa cháu gái mà lão hết mực thương yêu, cô bé cũng có linh căn. Vì muốn thu thập một ít tài liệu như đan dược cho cháu tu luyện, lão đành phải đến Bồng Lai phường thị tiếp tục bôn ba, làm hướng đạo cho những tu sĩ mới tới để kiếm vài đồng linh thạch ít ỏi.
Tu sĩ làm hướng đạo không ít, không phải tháng nào lão cũng có việc. Vì vậy, thỉnh thoảng lão còn nhận thêm việc vặt cho các cửa hàng, cũng kiếm thêm được vài khối linh thạch.
Hôm ấy không có việc gì làm, lão bèn dẫn theo đứa cháu gái cưng chừng bảy tám tuổi đi dạo một vòng phường thị, xem có tu sĩ nào cần hướng đạo không.
Mỗi khi có một tu sĩ từ trên trời đáp xuống phường thị, lão lập tức lại gần hỏi thăm đối phương có cần hướng đạo không. Đa số đều từ chối với vẻ mặt lạnh như băng, thỉnh thoảng cũng có người khách sáo từ chối. Nhưng cũng có tu sĩ không đợi lão tới gần đã khẽ phất tay áo, một luồng uy áp ập tới khiến lão phải lùi lại vài bước, đành thức thời tránh xa.
Lúc này, một tu sĩ đầu đội nón rộng vành màu đen, không thấy rõ mặt mũi, đi vào phường thị. Hà lão đầu thấy trên người nọ toát ra dao động linh lực sâu không lường được, chắc chắn là tu sĩ từ Trúc Cơ kỳ trở lên, bèn tiến lên vài bước, khom người hỏi:
- Phải chăng tiền bối vừa tới Bồng Lai phường thị, có cần vãn bối ra sức không ạ?
Tu Tiên Giới luôn lấy tu vi luận bối phận, mặc dù lão đã có một đống tuổi, nhưng đối phương cao hơn mình một cảnh giới, tự nhiên lão phải xưng là vãn bối.
- Lão là hướng đạo à?
Một thanh âm khàn khàn từ trong nón rộng vành vang lên, hỏi lại.
- Vãn bối Hà Đại, chính là một hướng đạo ở đây. Vãn bối vô cùng quen thuộc phường thị trên Bồng Lai tiên đảo này, nhất định sẽ giúp tiền bối tiết kiệm không ít thời gian.
Hà lão đầu thấy đối phương không từ chối thẳng thừng, nhất thời vui mừng nói.