Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 97: Mục 97

STT 96: CHƯƠNG 96: DIỆT ĐỊCH

Đương nhiên, Triệu Địa không phải chỉ có mỗi thủ đoạn phi châm mà đã dám nghênh địch chính diện.

Hắn tạm thời thu hồi phi châm, lấy ra một tấm thuẫn hình thoi màu vàng sẫm, dài khoảng năm thước, rộng chừng ba thước chắn trước người. Bốn góc tấm thuẫn này được khảm bốn viên trung phẩm Thổ Linh Thạch.

Đây chính là Linh Cụ trung phẩm Hậu Thổ Thuẫn, do Triệu Địa dùng phần mai cứng rắn của yêu thú cấp bốn Liệt Thổ Giải luyện chế thành. Xét về năng lực phòng ngự, nó còn vượt trên cả Băng Hỏa thuẫn. Hơn nữa, vì cũng sử dụng trung phẩm Thổ Linh Thạch nên tấm thuẫn này trông vô cùng quý giá và xa xỉ.

Đồng thời, hắn lại lấy ra một chiếc gương màu xanh, chính là Ngưng Thần Kính. Chiếc gương bay lên không trung, hóa lớn chừng một thước, sau đó Triệu Địa đánh từng đạo pháp quyết vào đó.

Ngưng Thần Kính phun ra một luồng thanh quang to bằng miệng chén, chiếu rọi vào màn hắc khí. Quả nhiên sau khi bị thanh quang chiếu vào, hắc khí không còn cuồng động nữa mà trở nên mờ nhạt đi. Triệu Địa điều khiển Ngưng Thần Kính dùng thanh quang quét qua màn hắc khí, chẳng mấy chốc đã làm nó mờ đi rất nhiều, để lộ ra cảnh tượng bên trong.

Gã trung niên xấu xí được lá cờ tam giác bao bọc, đang nhắm mắt khoanh chân ngồi trong màn hắc khí, hai tay không ngừng biến hóa, miệng thầm niệm chú ngữ, dường như đang chuẩn bị một bí thuật quỷ dị nào đó.

Triệu Địa không cho đối phương thêm thời gian, lại đâm tới hai mũi phi châm. Nhưng một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện, phi châm rõ ràng đã đâm trúng lá cờ đen, nhưng lại như xuyên vào một không gian khác, không hề chạm tới vật gì, chẳng cách nào làm gã trung niên xấu xí bên trong bị thương.

Không biết lá cờ đen này là dị bảo loại nào mà lại có diệu dụng chuyển dời đòn tấn công của đối phương đi nơi khác. Nhưng Triệu Địa cũng phát hiện ra, lá cờ đen này không phải có thể chuyển dời công kích vô hạn, mỗi lần phi châm của hắn tấn công, hắc khí trên lá cờ lại mờ đi một chút.

Trong lúc Triệu Địa định xuất ra nhiều phi châm hơn nữa để tấn công, gã trung niên xấu xí cuối cùng đã hoàn thành việc thi pháp. Y mở bừng hai mắt, phun một ngụm máu tươi vào lá cờ đen, sau đó đánh mấy đạo pháp quyết vào đó.

Từ lá cờ, một làn sương đỏ to bằng miệng chén chậm rãi tỏa ra, kéo dài hơn một trượng, hình thành một con Huyết Ngô Công giương nanh múa vuốt xông về phía Triệu Địa.

Phi châm của Triệu Địa đâm về phía Huyết Ngô Công, dễ dàng xuyên thủng nó, để lại một lỗ thủng to chừng hai tấc. Nhưng làn sương đỏ kia khuếch tán rất nhanh, lại lấp đầy lỗ thủng.

Huyết Ngô Công của đối phương không phải thực thể, nhưng lại vừa khéo khắc chế phi châm của hắn, khiến hắn cảm thấy khó ra tay. Chuyện này làm Triệu Địa kinh ngạc một phen.

- Linh Cụ trung phẩm cấp bốn, trị giá mấy ngàn linh thạch, chiếc gương kia cũng là pháp khí cực phẩm. Không ngờ ngươi lại giàu có đến mức này, đủ sức liều mạng với cả những tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ có thực lực mạnh nhất. Xem ra trời cao đối đãi Dương mỗ không tệ, đưa tới nhiều bảo vật như vậy...

Gã trung niên xấu xí thấy mấy món bảo vật Triệu Địa xuất ra, mừng rỡ nói. Triệu Địa nghi ngờ hỏi:

- Thật kỳ quái, ngươi thấy ta có nhiều bảo vật như vậy, tại sao lại không sợ? Chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng ta không có năng lực giết chết ngươi, hay ngươi vẫn còn át chủ bài nào khác?

Gã trung niên xấu xí hừ lạnh một tiếng:

- Thủ đoạn tấn công của ngươi chỉ dựa vào phi châm, có lẽ dùng để đối phó với người khác thì vô cùng hữu dụng, nhưng gặp phải Dương mỗ ta, chỉ có thể trách ngươi mệnh bạc mà thôi.

Dứt lời, y lại phun ra một ngụm máu tươi vào lá cờ đen. Huyết Ngô Công lại phấn chấn tinh thần, bắt đầu ăn mòn màn hào quang màu vàng sẫm do Hậu Thổ Thuẫn phát ra.

Triệu Địa lắc đầu thầm nghĩ: “Tham niệm đúng là làm mờ mắt người ta, kẻ này một lòng chỉ muốn đoạt bảo, căn bản không chịu suy nghĩ rằng nếu ta có thể lấy ra nhiều bảo vật như vậy, ắt không phải là tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ bình thường, rất có khả năng sẽ lấy ra những bảo vật hùng mạnh hơn nữa để đưa y vào chỗ chết. Bị tham niệm nhất thời làm cho đầu óc mê muội, quả nhiên hết sức nguy hiểm, phải lấy đó làm gương răn đe bản thân mới được!”

Triệu Địa khẽ thở dài, thu hồi tất cả phi châm. Sau đó, tay trái hắn vỗ vào hông một cái, bạch quang lóe lên, trong tay lập tức xuất hiện một cây cung làm bằng xương thú.

- Trung phẩm Băng Linh Thạch!

Gã trung niên xấu xí lại thét lên kinh hãi, trung phẩm Băng Linh Thạch cũng tương đương với hai ba ngàn linh thạch, về phần giá trị của Linh Cụ trung phẩm Hàn Giao Cung thì càng không cần phải nói.

Triệu Địa tay trái cầm cung, tay phải nhẹ nhàng kéo căng dây. Nhất thời, một luồng khí băng hàn tụ lại trên thân cung, ngưng tụ thành bảy tám mũi băng trùy dài chừng một thước. Triệu Địa buông tay, bảy tám mũi băng trùy này lập tức bay về phía Huyết Ngô Công.

Dù Huyết Ngô Công đã cố hết sức né tránh, nó vẫn bị hai mũi băng trùy bắn trúng, xuyên thủng hai lỗ lớn bằng quả đấm. Làn sương đỏ lại cuồng động, lỗ thủng chuẩn bị khép lại.

Nhưng Triệu Địa không hề dừng tay, từng đợt băng trùy liên tiếp bắn tới, rất nhanh đã đánh cho Huyết Ngô Công thất điên bát đảo, gần như không thể hội tụ thành hình.

Gã trung niên xấu xí đành bất đắc dĩ, cắn răng phun ra thêm một ngụm máu tươi, làn sương đỏ lập tức tăng mạnh, Huyết Ngô Công lại sôi trào. Nhưng sau khi liên tiếp phun ra ba ngụm máu tươi, sắc mặt gã trung niên đã trở nên trắng bệch như tờ giấy.

Triệu Địa buông cung ngày càng nhanh, những mũi băng trùy dày đặc như mưa không ngớt bắn về phía Huyết Ngô Công và cả bản thân gã trung niên.

Gã trung niên xấu xí thấy mình lâm vào tình cảnh nguy hiểm, cuối cùng cũng sinh lòng sợ hãi. Y dốc toàn lực phun ra hai ngụm máu tươi về phía lá cờ đen, rồi nương theo sự che chở của lá cờ, hóa thành một luồng hắc khí bỏ chạy.

- Ngươi đã biết thủ đoạn của ta, tuyệt đối không thể để ngươi chạy thoát!

Triệu Địa ném ra hai xấp gồm mấy chục đạo Hỏa Xà phù, hóa thành mấy chục con hỏa xà, từ bốn phương tám hướng tấn công tu sĩ Ma môn. Đồng thời, bảy tám mũi phi châm cũng nối đuôi nhau bay ra, với tốc độ cực nhanh vòng ra phía trước, chặn đường lui của y.

Pháp khí lá cờ đen của gã trung niên này cũng vô cùng quỷ dị, dưới đòn tấn công mạnh mẽ như vậy mà vẫn có thể ngăn lại tất cả. Mặc dù hắc khí bị hỏa xà đốt trụi cùng phi châm đánh tan hết bảy tám phần, nhưng nó cũng đã bảo vệ rất tốt cho bản thân gã, hỏa xà cùng phi châm đều không thể trực tiếp công kích được y.

Nhờ lá cờ đen che chở, gã trung niên xấu xí lại bay xa thêm được hơn hai mươi trượng nữa, ra khỏi phạm vi tấn công bằng pháp khí của Triệu Địa. Lúc này, vẻ mặt y mới thả lỏng một chút, còn quay đầu lại hung hăng trừng mắt nhìn Triệu Địa, ánh mắt như muốn nói: Ngươi cứ chờ đấy, sẽ có ngày ta đến tính sổ món nợ hôm nay.

Triệu Địa không hoảng không vội, đạp lên Đạp Phong Giao, toàn lực rót linh lực vào trong. Nhất thời, Đạp Phong Giao mang theo tiếng rít chói tai, cấp tốc lao tới, tốc độ nhanh hơn gã trung niên xấu xí gấp rưỡi, chỉ trong thoáng chốc đã thu ngắn khoảng cách giữa hai người còn chưa đầy hai mươi trượng.

Gã trung niên xấu xí cả kinh thất sắc, liều mạng định thúc giục hắc khí bay nhanh hơn. Nhưng tinh huyết và linh lực của y đã hao tổn quá nhiều, nên cũng đành lực bất tòng tâm. Dưới ánh mắt tuyệt vọng của y, Triệu Địa giương Hàn Giao Cung lên, bắn ra một trận mưa tên băng.

Gã trung niên xấu xí kêu thảm một tiếng, thân thể bị băng trùy xuyên thủng mấy lỗ, sau đó rơi xuống biển.

Triệu Địa tranh thủ bay tới gần trước khi thi thể rơi xuống biển, vươn tay chộp lấy túi trữ vật trong ngực y, sau đó bắn ra một quả cầu lửa thiêu y thành tro bụi.

Về phần lá cờ đen hình tam giác quỷ dị kia, nó đã thu nhỏ lại chỉ còn chừng một tấc, lơ lửng giữa không trung. Đương nhiên Triệu Địa cũng tiện tay thu vào túi trữ vật.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!