STT 95: CHƯƠNG 95: TU SĨ MA MÔN
Tập Phong cười lạnh một tiếng:
- Hừ! Khẩu khí của các hạ thật lớn, không sợ gió thổi đứt đầu lưỡi à! Ngươi cũng chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, đâu phải cao nhân Kết Đan kỳ, dựa vào đâu mà thắng được năm người chúng ta?
Thanh niên cười ha hả:
- Nếu là tu sĩ Ma môn Trúc Cơ hậu kỳ bình thường, có lẽ không làm gì được các ngươi, nhưng đã gặp phải bản Thiếu chủ thì chỉ có thể tự trách mình xui xẻo mà thôi.
Dứt lời, thanh niên nói với đám tu sĩ đi cùng:
- Các ngươi đối phó bốn tên còn lại, tên có sát khí nặng nhất này cứ giao cho ta. Vừa hay ta sẽ dùng luồng sát khí của y để tế luyện bảo kiếm của ta, tăng thêm một phần uy lực cho nó.
- Dạ, Thiếu chủ!
Mấy tên áo đen khom người đáp lại, tỏ vẻ thuộc hạ hết mực trung thành.
Lúc dặn dò thuộc hạ, gã thanh niên này không dùng truyền âm nhập mật mà cố ý để cho bọn Triệu Địa nghe rõ mồn một.
- Chia nhau ra chạy mau!
Tập Phong truyền âm cho bốn người còn lại.
- Không, Đại ca, muốn chạy thì cùng chạy!
Tuần Tam nói.
- Tiểu muội nguyện cùng Đại ca vượt qua cửa ải này! – Hồng Trần tiên tử nghiêm nghị nói.
Triệu Địa nghe vậy lòng thoáng động, xem ra tình cảm của những người này thật sự sâu đậm, trong lúc nguy cấp thế này vẫn nguyện đồng sinh cộng tử. Nhưng hiển nhiên hắn không tán thành cách làm này, bèn truyền âm cho mọi người:
- Chúng ta chia nhau ra chạy, dụ những tu sĩ khác đuổi theo. Nếu để Tập đại ca một chọi một, dù không địch lại cũng có cơ hội trốn thoát. Nếu chúng ta cứ ở cùng nhau, sẽ rất dễ bị đối phương vây khốn.
Tập Phong nói:
- Không sai, thần thông của tu sĩ Ma môn rất quỷ dị, các ngươi thoát được người nào hay người đó. Nếu đối phương còn có viện binh, đến lúc đó muốn chạy cũng muộn. Lần này khác với việc săn giết yêu thú, không phải cứ đồng tâm hiệp lực là được. Các ngươi đi rồi, ta cũng dễ dàng thoát thân hơn. Yên tâm, tu vi của ta tương đương tên kia, nếu đánh không lại cũng có thể chạy thoát.
- Này, mấy người các ngươi bàn xong chưa, quyết định thế nào? Hôm nay bản Thiếu chủ đã xuất pháp khí, không uống máu tu sĩ thì tuyệt không thu về, các ngươi có cầu xin tha mạng cũng vô ích.
Thanh niên chắp hai tay sau lưng, thần thái vô cùng ung dung, một thanh tiểu kiếm màu đỏ máu dài chừng nửa thước bay lơ lửng trước mặt y, lóe lên huyết quang nhàn nhạt. Dù bọn Triệu Địa đứng cách xa hàng chục trượng cũng có thể ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc đến buồn nôn.
Triệu Địa chỉ nhìn thanh tiểu kiếm màu đỏ máu một lúc mà đã thấy tim đập thình thịch, một cảm giác sợ hãi khó hiểu dâng lên. Rõ ràng thanh tiểu kiếm này còn chưa được phóng ra nhưng đã gây cho hắn một áp lực cực lớn. Thanh tiểu kiếm này quả thật không hề đơn giản… Triệu Địa thầm nghĩ.
- Chạy!
Địch Nhị khẽ hô lên, rồi ngự trên một chiếc quạt bay vọt về bên trái. Một tên tu sĩ Ma môn Trúc Cơ hậu kỳ không nói nửa lời, ngự trên một luồng hắc khí lập tức đuổi theo. Mà gã thanh niên kia dường như không thấy Địch Nhị bỏ chạy, chỉ mỉm cười nhìn Tập Phong.
- Bảo trọng!
Triệu Địa cũng lấy ra một tấm thuẫn đen nhánh bảo vệ toàn thân, đồng thời nhảy lên Đạp Phong Giao, bay về bên phải. Cùng lúc đó, Tuần Tam và Hồng Trần tiên tử cũng nhanh chóng ngự trên pháp khí của mình, bay về hai hướng khác nhau.
Mỗi người đều bị một tên tu sĩ Ma môn áo đen đuổi theo. Gã thanh niên kia từ đầu đến cuối không hề nhúc nhích, chỉ lẳng lặng mỉm cười nhìn Tập Phong, tỏ vẻ không có hứng thú gì với bốn người Triệu Địa.
Tập Phong rút ra cây Lưu Tinh Chùy đã theo mình nhiều năm, thản nhiên nói:
- Nơi này chỉ còn lại hai ta, ta cũng muốn kiến thức một phen xem Thiếu chủ Huyết Ý Môn, một trong Thập Đại Tông Môn của Doanh Châu, có thật sự sâu không lường được như lời đồn không.
- Ngươi nhận ra ta ư? Xem ra ngươi cố ý đuổi bốn tên kia đi, không ngờ ngươi cũng là kẻ có tình có nghĩa, không muốn bọn chúng chết chung với mình. Đáng tiếc, bản Thiếu chủ bình sinh ghét nhất là thứ tình nghĩa vớ vẩn. Đạo tu tiên vốn là cá lớn nuốt cá bé, cường giả vi tôn. Lũ tu sĩ Chính đạo các ngươi toàn một đám ngụy quân tử giả nhân giả nghĩa, khiến người ta chán ghét vô cùng. Cho nên hôm nay, bất kể thế nào, ngươi cũng phải ngã xuống tại đây.
Thanh niên hừ lạnh một tiếng, thanh tiểu kiếm màu đỏ máu trước mặt y thình lình phình to ra hơn một trượng, mang theo huyết quang mờ ảo chém về phía Tập Phong.
Tập Phong cũng không hề yếu thế. Lưu Tinh Chùy mang theo một mảng kim quang rực rỡ nghênh đón thanh tiểu kiếm màu đỏ máu.
Có lẽ vì cảm thấy tu vi của Triệu Địa chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ, thấp nhất trong mấy người, nên kẻ đuổi theo hắn cũng là một tên tu sĩ Ma môn Trúc Cơ trung kỳ có tu vi thấp nhất.
Triệu Địa thấy hắc khí phi hành của đối phương cực nhanh, nhưng vẫn không thể nào sánh bằng Đạp Phong Giao của hắn khi dốc toàn lực. Nếu không phải Triệu Địa cố ý giảm tốc độ, e rằng đã bỏ xa đối phương từ sớm.
Hắn muốn nhân cơ hội này thử xem thần thông của tu sĩ Tà đạo rốt cuộc quỷ dị đến mức nào. Sau này nếu gặp phải tình huống tương tự, sẽ nắm chắc hơn vài phần.
Nếu muốn đứng vững trong Tu Tiên Giới đầy mưa máu gió tanh này, kinh nghiệm chiến đấu là vô cùng quan trọng. Bằng không, dù có một thân bảo vật và tu vi cao thâm nhưng không biết cách vận dụng linh hoạt thì thực lực cũng sẽ giảm đi rất nhiều.
Tên tu sĩ Ma môn Trúc Cơ trung kỳ trước mắt này chính là một cơ hội rất tốt. Tu vi không cao lắm lại đơn độc một mình, cho dù đánh không lại cũng có thể dốc toàn lực ngự Đạp Phong Giao bỏ chạy.
Nghĩ đến đây, sau khi bay được khoảng một canh giờ, Triệu Địa quyết định đáp xuống một bãi đá bên dưới. Ngay sau hắn, tên tu sĩ Ma môn kia cũng đã đuổi tới.
- Các hạ nhất định phải chém tận giết tuyệt sao? Đuổi theo lâu như vậy, không bằng quay lại phục mệnh với chủ nhân của mình đi. Cứ nói rằng tại hạ đã bị một con yêu thú cấp năm nuốt chửng, nên các hạ đành phải quay về tay không. Như vậy hai ta sẽ không cần phải quyết đấu sinh tử, đối với cả hai đều là chuyện tốt.
Triệu Địa nhìn gã trung niên tướng mạo xấu xí, toàn thân phủ đầy hắc khí đang bay tới, mỉm cười khuyên nhủ.
- Hừ, giết ngươi hay không không liên quan gì đến việc giao nộp. Túi trữ vật của ngươi có vẻ khá nặng, chắc chắn có không ít tài liệu yêu thú trong đó.
Gã trung niên xấu xí hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm vào hông của Triệu Địa.
- Ha ha, ta cũng biết khuyên ngươi vô ích. Thật ra ta chỉ muốn thử xem, lỗ mũi của ngươi trông còn lớn hơn cả miệng, không biết có thể nói ra lời hay ý đẹp gì không…
Trong tay Triệu Địa đã thủ sẵn mấy mũi phi châm và tấm thuẫn, cười nói.
Gã trung niên xấu xí đùng đùng nổi giận, quát lớn:
- Muốn chết!
Ngay sau đó, y rút ra một lá cờ nhỏ hình tam giác màu đen, lớn chừng một tấc, đón gió hóa lớn đến vài thước. Hắc khí nồng đậm từ trong lá cờ cuồn cuộn tỏa ra, bao bọc quanh thân y từng luồng, dần dần che khuất cả thân thể.
Triệu Địa không biết hắc khí kia có lai lịch thế nào mà lại có thể làm bình phong hộ thể cho đối phương, không cần dùng đến các loại pháp thuật phòng ngự như màn hào quang. Thấy vậy, Triệu Địa không chút khách sáo phóng ra bốn mũi phi châm, đâm loạn xạ vào luồng hắc khí kia.
Phi châm dễ dàng xuyên qua hắc khí, nhưng dường như không đâm trúng thứ gì. Triệu Địa lại đâm loạn xạ một trận nữa, vẫn không có chút hiệu quả nào.
Lần này Triệu Địa có chút kinh hãi, hắc khí kia xem ra tuyệt không đơn giản, lại có thể khiến đối phương che giấu thân hình lúc ẩn lúc hiện. Bất kể phi châm đâm tới từ hướng nào cũng không trúng mục tiêu.
- Phi châm pháp khí! Món này không tệ, có thể bán được giá cao đấy!
Từ trong hắc khí vang lên giọng nói đầy hưng phấn của gã trung niên xấu xí.