Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 14: Mục 14

STT 13: CHƯƠNG 13: TÚI TRỮ VẬT

Sau khi phán đoán tình hình, gã thanh niên quyết định xử lý thiếu niên đột nhiên xuất hiện nhưng thực lực yếu nhất trước, sau đó sẽ từ từ đối phó với thiếu nữ xinh đẹp kia. Vì vậy, y điều khiển tiểu kiếm pháp khí màu đỏ lửa vờ tấn công thiếu nữ, rồi bất ngờ đánh lén Triệu Địa thành công. Dù không thể đâm thủng một lỗ lớn trên người Triệu Địa, nhưng nghĩ rằng đối phương cũng đã bị thương không nhẹ, nên y không mấy để tâm, tiếp tục điều khiển tiểu kiếm đâm về phía thiếu nữ.

Pháp khí hình lệnh bài mà thiếu nữ phóng ra tỏa một màn hào quang màu vàng sẫm, bao bọc toàn thân nàng. Tiểu kiếm màu đỏ lửa bị màn hào quang này chặn lại, không thể tiến thêm chút nào.

Gã thanh niên cũng không nóng vội, chỉ không ngừng rót linh lực vào tiểu kiếm, định tiêu hao dần linh lực của vòng bảo vệ.

Y thầm tính, điều khiển pháp khí tấn công chắc chắn sẽ không tốn nhiều linh lực bằng pháp khí phòng ngự, bởi pháp khí phòng ngự phải bảo vệ toàn thân. Hơn nữa tu vi của mình cao hơn thiếu nữ mấy tầng, đương nhiên không sợ so đấu tiêu hao linh lực.

Dù tạm thời tạo thành thế giằng co, cả hai bên đều không ngừng rót linh lực vào pháp khí, nhưng nếu nhìn kỹ, màn hào quang màu vàng sẫm đang dần yếu đi, rõ ràng không thể duy trì được bao lâu.

Tin rằng chưa đầy một khắc sau, màn hào quang sẽ sụp đổ, thiếu nữ sẽ trở thành cá nằm trên thớt, mặc cho y định đoạt.

Biến số duy nhất mà gã thanh niên bỏ sót lúc này là Triệu Địa đang lồm cồm ngồi dậy, khóe miệng còn vương vết máu. Hiển nhiên cú tấn công vừa rồi của tiểu kiếm đã khiến hắn bị thương, nhưng không đến nỗi nguy hiểm.

Vậy mà gã thanh niên vẫn chẳng thèm để ý, chỉ dựng lên một vòng bảo vệ quanh thân rồi tiếp tục dồn linh lực vào tiểu kiếm màu đỏ lửa.

Triệu Địa thấy tình thế trước mắt, lập tức hai tay bấm quyết, miệng lẩm nhẩm thần chú, một Hỏa Cầu thuật tức thì phóng về phía gã thanh niên.

Một tiếng “bùng” vang lên, gã thanh niên không hề né tránh, vòng bảo hộ trên người cũng chỉ lóe lên vài cái rồi trở lại bình thường.

Hỏa Cầu thuật do một tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng bốn thi triển, tự nhiên không thể uy hiếp được vòng bảo vệ của một tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng tám như y.

Dường như Triệu Địa vẫn chưa bỏ cuộc, miệng không ngừng niệm chú, lòng bàn tay lại ngưng tụ một quả cầu lửa khác.

Nếu cứ để Triệu Địa không ngừng dùng Hỏa Cầu thuật công kích, vòng bảo vệ của y sớm muộn gì cũng sẽ vỡ tan. Gã thanh niên dứt khoát rót thêm linh lực vào tiểu kiếm, định tốc chiến tốc thắng.

Quả nhiên, màn hào quang màu vàng sẫm trên người thiếu nữ ngày càng yếu đi, đã đến bờ vực sụp đổ. Sắc mặt nàng lúc này trắng bệch, mồ hôi lớn như hạt đậu lăn dài trên trán, hiển nhiên đã dốc hết sức.

Chợt nghe một tiếng nổ lớn vang lên, ngay tại vị trí của gã thanh niên, một quả cầu lửa khổng lồ có đường kính chừng nửa thước đột ngột bùng nổ. Sau một trận khói mù mịt, chỉ thấy y phục trên người gã thanh niên đã cháy rụi, da thịt nám đen, hơi thở tắt hẳn, gương mặt đã biến dạng. Chỉ có thể lờ mờ thấy đôi mắt y trợn trừng, tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Gã thanh niên đã bị hỏa cầu nổ tan xác mà chết, tiểu kiếm màu đỏ lửa không còn ai điều khiển cũng rơi “bộp” xuống đất.

Thiếu nữ vốn đang chật vật chống đỡ cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc. Sắc mặt nàng lúc này trắng như tờ giấy, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng, rồi ngồi phệt xuống đất, vừa mừng vừa sợ nhìn Triệu Địa.

Thì ra Triệu Địa đã thừa dịp gã thanh niên chuyên tâm đối phó thiếu nữ, không rảnh để ý đến mình, nhân lúc Hỏa Cầu thuật che mắt, hắn đã bất ngờ phóng ra cùng lúc hơn mười tấm Hỏa Cầu phù, nổ chết gã thanh niên kia.

Hơn mười tấm Hỏa Cầu phù được tung ra cùng lúc, tương đương với việc có hơn mười người như Triệu Địa đồng thời dùng Hỏa Cầu thuật tấn công. Với tu vi Luyện Khí kỳ tầng tám của gã thanh niên, cho dù không né tránh mà dùng vòng bảo vệ chống đỡ chính diện cũng không có vấn đề gì lớn. Nhưng y lại dồn phần lớn linh lực để điều khiển tiểu kiếm, không rót nhiều linh lực vào vòng bảo vệ, nên mới bị Triệu Địa đánh lén thành công.

Lúc này Triệu Địa cũng kinh hãi không thôi, chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng tiểu kiếm pháp khí màu đỏ lửa của đối phương, hắn đã không thể đỡ nổi. Nếu lúc trước không nhờ có tiểu đỉnh trong túi da thú chặn lại một kiếm kia, hắn đã sớm mất mạng. Hắn thầm hạ quyết tâm, sau này sẽ không nhúng tay vào chuyện “thấy việc bất bình rút đao tương trợ” này nữa. Chỉ biết ỷ mạnh mà không nắm chắc phần thắng tuyệt đối, quả thật là không biết quý trọng tính mạng mình.

Thiếu nữ không hề biết suy nghĩ của Triệu Địa, sau khi điều tức một lát, nàng gắng gượng đứng dậy, lục soát thi thể gã thanh niên một hồi rồi tháo chiếc túi da bên hông y ném cho Triệu Địa. Sau đó, nàng tiện tay phóng một Hỏa Cầu thuật, thiêu thi thể thành tro bụi.

- Đây là cái gì?

Triệu Địa quan sát chiếc túi da thiếu nữ ném cho mình, bên trong hơi nặng, trông khá giống túi da thú trên người hắn, nhưng lại không thấy miệng túi.

Thiếu nữ liếc hắn một cái với ánh mắt kinh ngạc, hỏi ngược lại:

- Chẳng lẽ ngươi chưa từng thấy túi trữ vật bao giờ sao?

- Túi trữ vật? Thì ra đây chính là túi trữ vật...

Triệu Địa mừng rỡ trong lòng. Hắn từng nghe nói về túi trữ vật, đây là một loại pháp khí không gian đặc biệt, có thể nói là vật phẩm bắt buộc phải có của tu sĩ. Chỉ cần là tu sĩ có chút linh lực là có thể sử dụng, thường có thể chứa những vật phẩm có thể tích lớn hơn chính nó gấp mười, thậm chí gấp trăm lần. Hơn nữa, bên trong túi trữ vật hình thành một không gian riêng, nên các tu sĩ khác không thể dùng thần thức từ bên ngoài dò xét, quan sát được bên trong có những vật gì. Triệu Địa vô cùng khao khát có được một cái túi trữ vật, nhưng giá của nó không hề rẻ, ở Giản gia cũng chỉ có tu sĩ Luyện Khí kỳ cao cấp thường xuyên ra ngoài mới được trang bị.

- Ngươi rót linh lực vào trong túi là có thể sử dụng, xem thử bên trong có thứ gì đi.

Thiếu nữ tỉ mỉ chỉ dạy Triệu Địa cách sử dụng.

- Ta biết cách dùng, chỉ là vừa rồi không nhận ra thôi.

Triệu Địa có chút ngượng ngùng, vội tìm cớ giải thích. Hắn vẫn còn nhớ rõ những điều liên quan đến túi trữ vật được ghi trong điển tịch.

Thứ nhất, túi trữ vật không thể chứa sinh vật sống. Bất kỳ sinh vật nào sau khi vào túi trữ vật đều sẽ bị ngăn cách với thế giới bên ngoài và mất đi sinh mạng.

Thứ hai, dung lượng của túi trữ vật có hạn. Tùy theo dung lượng lớn nhỏ mà có loại gấp mười lần, trăm lần, thậm chí là ngàn lần. Đương nhiên, dung lượng càng lớn thì giá trị càng cao.

Thứ ba, cũng là điểm quan trọng nhất, sách đã nhiều lần nhấn mạnh, túi trữ vật là pháp khí cấp thấp, không có công năng nhận chủ. Nói cách khác, tu sĩ khác lấy được túi trữ vật của mình cũng có thể dễ dàng mở ra lấy đồ bên trong. Vì vậy, người tu tiên đều phải đặc biệt giữ gìn cẩn thận túi trữ vật, bình thường cũng không nên để lộ ra ngoài, tránh rước họa sát thân.

- Nếu ngươi vẫn chưa có túi trữ vật, vậy cái này thuộc về ngươi. Còn thanh tiểu kiếm màu đỏ lửa này sẽ thuộc về ta.

Thiếu nữ nhặt thanh tiểu kiếm dưới đất lên, ngắm nghía vài lần rồi vui vẻ thu lấy, cũng không cần biết Triệu Địa có đồng ý hay không.

Nàng thấy thanh tiểu kiếm là một món trung phẩm pháp khí tốt, giá trị hơn xa túi trữ vật, bèn không chút khách khí chiếm làm của riêng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!