STT 1: CHƯƠNG 1: DIÊM VƯƠNG
Dãy núi Nam Hoa trải dài hơn hai ngàn dặm, với vô số ngọn núi cao hiểm trở, rắn độc mãnh thú thường xuyên xuất hiện. Hơn nữa, trong núi quanh năm mây mù bao phủ, rất khó phân biệt phương hướng. Vì vậy, ngoài những tiều phu và thợ săn thỉnh thoảng cư trú ở chân núi, sâu trong dãy núi rất hiếm thấy dấu chân người.
Sâu trong trung tâm dãy núi Nam Hoa, có vài ngọn núi cao hơn hai ngàn thước bao quanh, tạo thành một thung lũng vô cùng rộng lớn. Chỉ là thung lũng này quanh năm bị một lớp sương mù dày đặc bao phủ, xa hơn năm thước là không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Đã từng có vài người dân miền núi to gan thử vào thăm dò màn sương dày này. Nhưng chỉ cần đi vào trong làn sương khoảng vài chục thước, họ sẽ hoàn toàn mất phương hướng, thường phải mất mấy canh giờ mới thoát ra được, để rồi phát hiện mình đã quay lại đúng chỗ cũ. Sau nhiều lần thất bại như vậy, cuối cùng những người này cũng từ bỏ, không còn để ý đến thung lũng thần bí này nữa, đồng thời còn dặn dò hàng xóm láng giềng không được bước chân vào đây.
Hôm đó, một thanh niên áo trắng dung mạo tuấn tú, khí chất hiên ngang bất chợt xuất hiện. Y ôm trong lòng một đứa trẻ sơ sinh, lao nhanh về phía thung lũng. Tốc độ của y cực nhanh, tựa như đang dốc toàn lực lao đi, nhưng vẻ mặt lại vô cùng thong dong, như thể đang nhàn nhã dạo bước.
Không lâu sau, thanh niên áo trắng đã đến trước thung lũng lớn, dừng bước trước màn sương mù dày đặc. Y lấy từ trong ngực ra một viên ngọc màu đỏ rực, to bằng hạt đậu, rồi thì thầm vài câu vào đó. Sau đó, y vung tay ném viên ngọc vào trong sương mù. Viên ngọc vẽ nên một vệt sáng đỏ, nhanh chóng chui vào làn sương dày và biến mất.
Khoảng dăm ba phút sau, một luồng kình phong bất chợt từ sâu trong thung lũng gào thét thổi ra, bay tới trước mặt thanh niên. Sau đó, nó hóa thành một điểm sáng rồi tan biến.
Dường như thanh niên áo trắng đã quen với chuyện này nên không hề tỏ ra ngạc nhiên. Y vẫn ôm đứa trẻ trong lòng, men theo con đường rộng chừng hai ba thước vừa được luồng kình phong tạo ra, nhanh chóng tiến vào thung lũng.
Một lúc sau, sương mù sau lưng thanh niên áo trắng cuộn lên, nhanh chóng lấp đầy con đường, thung lũng lại trở về dáng vẻ như cũ.
Thanh niên áo trắng đi theo con đường được khoảng năm sáu trăm thước thì sương mù dày đặc trước mặt đột nhiên tan biến. Thay vào đó là vô số công trình kiến trúc san sát, cùng những con đường ngang dọc chằng chịt, thỉnh thoảng có nhiều người cả nam lẫn nữ ăn mặc giống y đi lại trên đó. Thì ra bên trong thung lũng bị sương mù bao phủ này lại là một thị trấn nhỏ.
“Ồ, đây không phải Giản Hàn huynh sao? Hoàn thành nhiệm vụ trở về rồi à? Huynh ôm đứa bé nào trong lòng thế, lẽ nào là con riêng huynh lén lút sinh ở bên ngoài?”
Một nam tử mặt đen trạc tuổi y thấy y ôm đứa trẻ về, ngạc nhiên hỏi.
“Hừ, nói nhảm gì thế, ta muốn sinh thì cứ sinh, cần gì phải lén lút? Đứa bé này ta cũng không biết là con nhà ai, ta nhặt được trên đường về đây.”
Thanh niên áo trắng nói.
“Nhặt được ư? Huynh nhặt một đứa trẻ phàm nhân về gia tộc làm gì?”
Nam tử mặt đen nửa tin nửa ngờ.
“Đứa bé này có Linh Căn, không tin ngươi cứ kiểm tra thử xem. Chẳng phải gia tộc đang tuyển một lứa đệ tử mới sao, nên ta tiện tay mang về luôn. Nhắc tới cũng lạ, ta thấy đứa bé này ở một nơi cực kỳ hoang vắng trên sườn núi, dù trần truồng nhưng không khóc không quấy. Ta đã tìm kiếm trong phạm vi mười mấy dặm xung quanh mà không thấy một bóng người. Thấy nó có Linh Căn nên ta không nỡ bỏ lại trên núi hoang, mới quyết định mang về gia tộc.”
Thanh niên áo trắng thấy đối phương không tin, bèn kể sơ qua lai lịch của đứa trẻ.
Nam tử mặt đen nghe vậy liền sờ lên cổ tay nhỏ nhắn của đứa trẻ đang ngủ say, một lúc lâu sau mới nói:
“Quả nhiên là có Linh Căn, có điều dường như rất hỗn tạp, tư chất cũng không tốt lắm...”
“Hừ, ngươi tưởng chỉ bằng tu vi Trúc Cơ kỳ của mình mà có thể phán đoán được thuộc tính Linh Căn sao? Không đôi co với ngươi nữa, ta đi tìm Tam trưởng lão báo cáo nhiệm vụ, tiện thể xin ý kiến xem nên xử trí đứa bé này thế nào.”
Thanh niên áo trắng dứt lời, vẫy tay từ biệt đối phương rồi tiếp tục đi về phía một tòa lầu ba tầng tinh xảo...
Một năm sau, tại thị trấn thần bí trong thung lũng, một đứa trẻ vừa tròn một tuổi đang lẫm chẫm bước đi, vui vẻ trò chuyện với một phụ nữ khoảng ba bốn mươi tuổi, dáng người hơi đậm, gương mặt hiền hậu.
“Vân di, người nói con là do Giản Hàn thúc thúc nhặt về ạ?”
Đứa trẻ ngẩng đầu, kéo tay áo người phụ nữ đang ngồi nghỉ trên ghế, nói từng chữ một bằng giọng non nớt. So với những đứa trẻ cùng tuổi, nó nói năng hết sức lưu loát.
“Đúng vậy. Tên của con là Ngũ Căn, cũng là do thúc ấy đặt.”
Người phụ nữ trung niên vuốt tóc đứa trẻ, nhẹ nhàng nói.
Từ khi sinh ra, nàng đã luôn ở trong thung lũng này. Vì không có thứ gọi là Linh Căn, là một trong số ít phàm nhân ở thị trấn, nên nàng chưa từng rời khỏi đây. Bắt đầu từ bảy tám năm trước, nhiệm vụ chính của nàng là chăm sóc một đám trẻ sơ sinh cho đến khi chúng được hai ba tuổi. Tới khi chúng lên năm, sẽ có người đến đưa chúng đi nơi khác.
Vì vậy, nàng đã sớm quen với việc chăm sóc những đứa trẻ khóc lóc suốt ngày, tay nghề cũng ngày càng thuần thục. Trưa hôm nay, hơn hai mươi đứa trẻ đang ngủ say, nàng cũng nhân cơ hội tựa vào một chiếc ghế Thái Sư nghỉ ngơi một lát. Không ngờ Ngũ Căn, đứa trẻ bình thường không khóc không nghịch, vô cùng lanh lợi, lại chạy tới hỏi chuyện.
“Vân di, tại sao lại gọi con là Ngũ Căn ạ? Trước kia con nghe người ta nói cái gì mà Ngũ Linh Căn, nghĩa là gì vậy ạ?”
Đứa trẻ ngẩng đầu, tò mò hỏi.
Xem ra hôm nay nàng không được ngủ trưa rồi, dù sao nàng cũng không có thói quen này. Người phụ nữ trung niên quyết định ôm đứa trẻ vào lòng, nhẹ giọng trò chuyện với nó.
“Vân di cũng không biết nữa. Vân di nghe người ta nói, Linh Căn là do trời sinh. Người có Linh Căn mới có thể tu hành tiên pháp gì đó, nếu không có Linh Căn thì chỉ có thể làm phàm nhân. Ngũ Căn con thật may mắn, trời sinh đã có Linh Căn, chờ đến khi con lên năm tuổi, Giản gia sẽ có người dẫn con đi tu hành tiên pháp. Vân di không có Linh Căn, chỉ có thể vất vả cả đời.”
Người phụ nữ trung niên kiên nhẫn giải thích, nói đến câu cuối, nàng khẽ thở dài.
“Ngũ Linh Căn là gì ạ? Chẳng phải Vân di nói con là Ngũ Linh Căn, nên mới tên là Ngũ Căn sao?”
Trẻ con là vậy, cứ hỏi hết câu này đến câu khác.
“Đúng vậy, Vân di nghe Giản Hàn thúc thúc của con nói thế. Linh Căn của con là Ngũ Linh Căn, hình như không tốt lắm, nên thúc ấy mới đặt tên con là Ngũ Căn. Cụ thể là thế nào, Vân di cũng chỉ biết sơ sơ, sau này lớn lên con sẽ tự khắc hiểu rõ.”
Người phụ nữ trung niên luôn nói bằng giọng nhẹ nhàng, vô cùng kiên nhẫn. Nhưng khi gặp phải vấn đề không giải thích được, nàng lại dùng đến câu trả lời muôn thuở: “Sau này lớn lên con sẽ biết.”
“Vân di, tu luyện tiên pháp là làm thế nào ạ?”
Đứa trẻ lại hỏi một vấn đề hóc búa.