Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 3: Mục 3

STT 2: CHƯƠNG 2: RỜI KHỎI GIẢN GIA

- Chuyện này thì Vân di cũng không rõ lắm. Có Linh Căn là có thể tu hành tiên pháp, sau đó sẽ sống được trăm tuổi, không còn bệnh tật. Sẽ thông thạo đủ loại pháp thuật, ai cũng có bản lĩnh cao cường khôn tả. Sau này Ngũ Căn lớn lên cũng sẽ lợi hại như vậy.

Vốn dĩ kiến thức của người phụ nữ này cũng chỉ có hạn, vài câu ngắn ngủi đã nói hết những gì mình biết, trong giọng nói còn mang theo vẻ vô cùng ngưỡng mộ.

- Ồ, vậy chúng ta đang ở đâu ạ?

Cậu bé đổi đề tài, không hỏi tiếp về chuyện Linh Căn tu tiên mà người phụ nữ rõ ràng không biết rõ, thay vào đó là một câu hỏi thông thường như bao đứa trẻ khác.

- Chúng ta là Giản gia ở Nam Hoa sơn mạch.

Người phụ nữ cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cậu bé cũng không hỏi những câu mà nàng khó trả lời.

- Nam Hoa sơn mạch ở đâu ạ?

Cậu bé dường như đã chuẩn bị sẵn một tràng câu hỏi, tuôn ra không ngớt.

- Nam Hoa sơn mạch ở phía nam của Kim Diễm quốc.

Người phụ nữ khẽ véo má cậu bé bụ bẫm đáng yêu rồi đáp.

- Vậy Kim Diễm quốc ở đâu ạ?

Cậu bé truy hỏi đến cùng.

- Kim Diễm quốc nằm trên Thiên Nguyên đại lục. Vân di nghe nói Thiên Nguyên đại lục lớn lắm. Kim Diễm quốc của chúng ta tuy rộng lớn nhưng cũng chỉ là một quốc gia nhỏ bé trên đại lục đó mà thôi.

Người phụ nữ vô cùng kiên nhẫn đáp lại, nhưng vừa nói xong, trong lòng lại thoáng hối hận. Lỡ như cậu bé này lại hỏi quốc gia là gì, đại lục là gì, thì nàng biết trả lời sao đây?

May mà cậu bé không hỏi như vậy, mà lại hỏi một vấn đề vô cùng kỳ quái:

- Vân di, người có biết Địa Cầu là gì không? Người có biết một quốc gia tên là Trung Quốc không?

--------------

Mười mấy năm sau.

Trong hẻm núi lớn Nam Hoa Sơn quanh năm mây mù giăng kín, một trận cuồng phong không biết từ đâu gào thét thổi qua, làm tan đi một phần sương mù dày đặc, hé lộ một con đường nhỏ rộng chừng hai ba thước dẫn từ sâu trong hẻm núi ra ngoài. Nếu đứng ở đây nhìn vào, có thể thấy hai bóng người một trước một sau đang từ bên trong đi ra.

- Chẳng phải chỉ là một gia tộc tu tiên nhỏ bé rách nát thôi sao, chẳng phải mỗi tháng chỉ có một viên Tụ Khí Tán thôi sao, có gì mà ghê gớm chứ! Lão tử đi rồi sẽ không bao giờ quay lại nữa!

Một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi đi phía trước, thân hình dong dỏng cao, hơi gầy, dung mạo miễn cưỡng xem như thanh tú. Trên người cậu khoác một bộ áo vải nhàu nhĩ đã ngả vàng, bên hông đeo một chiếc túi da nhỏ dường như được may từ da của một loài thú quý hiếm nào đó. Thiếu niên vừa đi vừa lẩm bẩm chửi rủa những kẻ đã đuổi hắn ra khỏi hẻm núi, có lẽ sợ người khác nghe thấy nên chỉ mình hắn nghe rõ.

Đi theo sau hắn là một thiếu nữ có gương mặt tròn xoe, xinh đẹp, làn da trắng như tuyết. Dù là những đóa hoa nhỏ cài trên hai bím tóc hay vẻ ngây thơ nơi khóe mắt, đều cho thấy tuổi tác của nàng. Lúc này, nàng đang bĩu đôi môi nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn đen láy đã hoe đỏ, ngấn lệ chực trào, bất cứ lúc nào cũng có thể tuôn dài trên gò má xinh đẹp.

- Ngũ Căn ca, huynh thật sự muốn đi sao? Hay là để muội đi cầu xin Đại trưởng lão, chấp thuận cho huynh ở lại. Huynh có thiên phú chế phù như vậy, gia tộc nhất định sẽ cần huynh.

Thiếu nữ chậm rãi bước theo sau lưng thiếu niên, cuối cùng cũng lấy hết can đảm lên tiếng.

Không cần đâu, Hinh nhi. Ta ở lại Giản gia, tu vi cũng khó mà tiến triển, chi bằng ra ngoài xông pha một phen, biết đâu lại tìm được linh dược tuyệt thế giúp công pháp đại tiến. Đợi ngày tu vi đại thành, ta nhất định sẽ quay về. Muội cũng đừng lười biếng, kẻo đến lúc đó tu vi lại thua kém ta đấy.

Thiếu niên nhếch môi, nở một nụ cười trêu chọc với thiếu nữ.

- Ai thèm thua huynh chứ, đáng ghét...

Thiếu nữ dẩu đôi môi xinh xắn của mình lên.

- Mau về đi, sắp ra đến cửa rồi, ta đi đây!

Thiếu niên chợt tăng tốc, vọt ra khỏi cửa hẻm núi, bỏ lại thiếu nữ ngơ ngác đứng một mình.

Thiếu nữ nhìn theo bóng lưng thiếu niên xa dần một lúc lâu mới cúi đầu thở dài, xoay người đi vào sâu trong làn sương mù dày đặc.

- Ngũ Căn ca, huynh nhất định phải về sớm...

Thiếu niên này chính là Triệu Địa, hay còn gọi là Ngũ Căn.

Triệu Địa là tên của hắn trên Địa Cầu. Hắn vốn là một sinh viên đại học khoảng hai mươi tuổi sắp tốt nghiệp. Ban ngày hắn chạy đôn chạy đáo khắp nơi nộp hồ sơ xin việc, tối đến thì vào phòng thí nghiệm làm luận văn tốt nghiệp. Đêm đó, khi hắn rời phòng thí nghiệm đã là hơn hai giờ sáng, đang trên đường đạp chiếc xe cũ nát đến mức có khả năng tự chống trộm về ký túc xá, thì bất thình lình bị một luồng sáng như sao băng khó hiểu đâm trúng.

Đó là ký ức cuối cùng của hắn về Địa Cầu, hắn chỉ nhớ lúc ấy trước mắt chợt lóe lên, sau đó liền mất đi ý thức.

Không biết đã qua bao lâu, có lẽ là mấy thập kỷ, có lẽ chỉ là một giấc mộng trưa, cũng có lẽ là mấy kiếp luân hồi, ý thức của hắn cuối cùng cũng tỉnh lại. Nhưng lần này, hắn phát hiện mình đã biến thành một đứa trẻ sơ sinh, tệ hơn nữa là hắn chẳng biết mình đang ở đâu, xung quanh không một bóng người.

Khi Triệu Địa còn chưa biết “cha mẹ” mình là ai, hắn đã được một tu sĩ cấp thấp của Giản gia tên là Giản Hàn đưa vào hẻm núi của Nam Hoa sơn mạch, được một gia tộc tu tiên gọi là Nam Hoa Giản gia nuôi dưỡng. Trong quá trình đó, Triệu Địa dần dần học được ngôn ngữ ở đây, đồng thời không ngừng hỏi han và cũng đã có chút hiểu biết về thế giới mới này.

Đây là một nơi gọi là Thiên Nguyên đại lục, hoàn toàn không nằm trên Địa Cầu, thậm chí không thuộc Thái Dương hệ. Chỉ biết Thiên Nguyên đại lục này vô cùng rộng lớn, cụ thể lớn đến đâu thì không một ai trong Giản gia biết, thậm chí không ai có thể hình dung rõ ràng. Nếu dùng một câu để miêu tả đại lục này, đó chính là đất rộng người thưa, dĩ nhiên là thưa so với Địa Cầu, bởi vì Thiên Nguyên đại lục thực sự quá lớn, dù mật độ dân số không cao nhưng tổng dân số vẫn vượt xa Địa Cầu.

Trên đại lục này, nhân loại có thể chia làm hai loại: một là phàm nhân bình thường, hai là người tu tiên có Linh Căn, còn gọi là tu sĩ. Tỷ lệ tu sĩ cực thấp, chưa đến một phần ngàn, hơn nữa đa số họ thường ẩn cư ở các thánh địa tu hành, ít khi đặt chân vào thế giới phàm nhân, lại càng không tham gia vào chiến tranh và tranh đoạt quyền lực. Vì vậy, đại đa số phàm nhân hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của người tu tiên.

Sự khác biệt căn bản giữa phàm nhân và người tu tiên có Linh Căn là gì, không ai trong Giản gia có thể nói rõ. Họ chỉ biết Linh Căn là do trời sinh, chỉ người có Linh Căn mới có thể cảm ứng được linh khí tồn tại trong trời đất, hấp thu vào cơ thể để tu luyện. Tương truyền, tu hành đến cảnh giới tối cao có thể đắc đạo thành tiên, pháp lực vô biên, trường sinh bất lão.

Phàm nhân không có Linh Căn thì không thể nào cảm ứng được thiên địa linh khí, đừng nói đến tu tiên, hơn nữa xác suất để hậu duệ của phàm nhân có được Linh Căn chưa đến một phần vạn. Nhưng nếu cha mẹ có một người là tu sĩ, xác suất con cái có Linh Căn sẽ tăng lên đáng kể. Nếu cả cha và mẹ đều là tu sĩ, xác suất con cái có Linh Căn thậm chí có thể đạt từ một phần tư đến một nửa. Vì vậy, các tu sĩ thường kết thông gia với nhau, tạo thành những gia tộc tu tiên, môn phái tu tiên lớn nhỏ khác nhau.

Nam Hoa Giản gia chính là một gia tộc tu tiên không lớn, nằm ở Kim Diễm quốc, phía đông nam của Thiên Nguyên đại lục. Phạm vi thế lực của Giản gia bao trùm hơn ngàn cây số quanh Nam Hoa sơn mạch, cũng là một thế lực tu tiên ở Cổn châu, một trong mười ba châu quận của Kim Diễm quốc.

Theo lời Giản Hàn, trong một lần y hoàn thành nhiệm vụ gia tộc trở về, khi đi ngang qua một vùng hoang vu không dấu chân người trong Nam Hoa sơn mạch, đột nhiên phát hiện một đứa trẻ đang ngủ say. Y cảm thấy kỳ lạ, bèn tìm kiếm xung quanh một lúc lâu nhưng trong phạm vi mười mấy dặm không thấy một bóng người, đành phải thuận tay ôm đứa trẻ này về Giản gia.

Đứa trẻ đó chính là Triệu Địa. Lúc hắn được đưa vào Giản gia cũng là lúc gia tộc đang tìm kiếm khắp nơi những đứa trẻ có Linh Căn để mở rộng huyết mạch. Cuối cùng, hắn được Giản gia nuôi lớn, trở thành một thành viên của gia tộc, không ai đặt cho hắn một cái tên chính thức, chỉ được gọi bằng nhũ danh là Ngũ Căn.

Đó là bởi vì Linh Căn của Triệu Địa chính là Ngũ Linh Căn tạp nham gồm cả năm thuộc tính Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, là loại có tư chất kém nhất trong tất cả các loại Linh Căn.

Linh Căn thông thường có thể chia thành năm loại thuộc tính Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, gọi là Ngũ Hành. Linh Căn của đại đa số người tu tiên đều là một hoặc nhiều thuộc tính này pha trộn với nhau. Thông thường, thuộc tính Linh Căn càng ít, Linh Căn càng tinh thuần, càng dễ cảm ứng được thiên địa linh khí tương ứng, tốc độ hấp thu và tu luyện cũng càng nhanh. Linh Căn pha trộn bốn hoặc năm loại thuộc tính thì tu luyện vô cùng gian nan, còn được gọi là Tạp Linh Căn hay Ngụy Linh Căn, thuộc loại kém cỏi nhất.

Mà Linh Căn chỉ có một thuộc tính duy nhất thì thiên phú tu luyện cực cao, tốc độ tu hành cực nhanh, thường có thể tu luyện tới cảnh giới rất cao, được xưng là Thiên Linh Căn, nghĩa là con cưng của trời. Nhưng loại Thiên Linh Căn này vô cùng hiếm có, đừng nói là gia tộc tu tiên nhỏ như Giản gia, ngay cả ở Kim Diễm quốc với hàng ngàn gia tộc và môn phái tu tiên, chuyện Thiên Linh Căn xuất hiện cũng là mấy trăm năm mới có một lần.

Hơn nữa, một khi Thiên Linh Căn xuất hiện, lập tức trở thành đối tượng tranh giành của các thế lực tu tiên. Có được một tu sĩ Thiên Linh Căn đồng nghĩa với việc tông môn sẽ có một cao thủ với tiền đồ vô lượng, giúp thực lực tông môn vững mạnh trong một thời gian dài. Tương truyền, ở Kim Diễm quốc trong mấy ngàn năm qua, ngoại trừ vài tu sĩ Thiên Linh Căn bị kẻ thù ám toán mà chết, số còn lại đều tu luyện đạt tới cảnh giới mà tu sĩ bình thường khó có thể tưởng tượng.

Ngoài những Linh Căn thuộc tính Ngũ Hành này, còn có một số Linh Căn biến dị, ví như Lôi Linh Căn được sinh ra từ sự biến dị thăng hoa của hai thuộc tính Kim và Thủy, Phong Linh Căn được sinh ra từ sự biến dị của hai thuộc tính Hỏa và Thổ, còn có Băng Linh Căn, Huyễn Linh Căn... đều được gọi chung là Dị Linh Căn. Xác suất xuất hiện của những loại Linh Căn này cao hơn Thiên Linh Căn một chút. Tu sĩ có Dị Linh Căn dù tu luyện không nhanh bằng Thiên Linh Căn, nhưng vẫn vượt xa các tu sĩ khác. Đặc biệt khi tu hành công pháp đặc thù tương ứng, thực lực của họ sẽ cao hơn rất nhiều so với tu sĩ đồng cấp.

Mặc dù Triệu Địa cũng có Linh Căn, nhưng lại là loại kém nhất, nên từ nhỏ đã không được người trong Giản gia coi trọng. Họ thậm chí còn lười đặt tên cho hắn, thường chỉ gọi hắn là Ngũ Căn. Trong đám trẻ cùng lứa, còn có một đứa khác có thuộc tính Linh Căn cũng cực kém, cũng là Ngũ Linh Căn, tuổi nhỏ hơn Triệu Địa chưa đầy một tháng, nhũ danh của nó lại còn khó nghe hơn: Tiểu Ngũ Căn.

Sau khi biết thuộc tính Linh Căn của mình, Triệu Địa ban đầu buồn bực một thời gian dài, nhưng sau đó lại càng thêm quyết tâm bước trên con đường tu luyện. Hắn tin rằng chuyên cần có thể bù đắp, cũng không tin với trí tuệ của một người hơn hai mươi tuổi mà thành tựu lại kém những đứa trẻ mới vài tuổi xung quanh. Còn một lý do nữa, hắn luôn cho rằng việc mình sống lại thành một đứa trẻ dường như có liên quan đến luồng sáng như sao băng kia. Bất kể đó có phải là ngẫu nhiên hay không, hắn cũng muốn làm rõ ngọn ngành và tìm đường trở về Địa Cầu. Nếu có một ngày hắn trở thành người tu tiên trong truyền thuyết, có được thần thông xoay chuyển càn khôn, vượt qua không gian, có lẽ sẽ tìm được câu trả lời.

Năm năm tuổi, Triệu Địa bắt đầu cùng những đứa trẻ khác nhận sự chỉ dạy của một vị trưởng bối Giản gia, bắt đầu con đường tu tiên của riêng mình.

Người phụ trách dạy công pháp nhập môn cho đám trẻ này là một lão nhân đầu trọc râu bạc của Giản gia tên là Giản Thạch. Mặc dù tuổi đã cao nhưng tu vi không quá xuất chúng, địa vị trong gia tộc cũng rất bình thường.

Triệu Địa vẫn còn nhớ như in cảm giác kích động khi lần đầu tiên thấy lão nhân Giản Thạch biểu diễn tiên pháp, đến nỗi nửa tháng sau vẫn thường mơ thấy cảnh tượng đó.

Lão nhân Giản Thạch chỉ lẩm nhẩm vài câu thần chú, sau đó giơ ngang bàn tay phải lên, hai ngón trỏ và giữa của tay trái khép lại, điểm nhẹ vào lòng bàn tay phải. Bất thình lình, giữa không trung cách lòng bàn tay phải của lão vài phân hiện ra một quả cầu lửa đường kính khoảng sáu bảy phân, to như quả đấm, khiến đám trẻ con reo hò ầm ĩ.

Chú ngữ trong miệng lão vẫn không ngừng vang lên, tay trái cũng liên tục biến hóa thủ ấn, điểm từng chỉ vào quả cầu lửa đang lơ lửng trên bàn tay phải. Quả cầu lửa cũng theo đó mà lớn dần, cuối cùng đạt tới đường kính chừng nửa thước, to cỡ đầu người. Triệu Địa đứng hơi gần nên cảm nhận được một luồng khí nóng hừng hực không ngừng tỏa ra từ quả cầu lửa, hiển nhiên nhiệt độ của nó cực cao. Lúc này, lão mới quát lớn một tiếng “Đi”, quả cầu lửa nhanh chóng bay vút đi, nện mạnh xuống nền đá cứng rắn cách đó hơn mười thước. Sau một tiếng nổ lớn, nền đá cứng rắn kia đã bị quả cầu lửa làm cho nổ tung, tạo thành một cái hố sâu hơn một thước, rộng hơn hai thước.

“Không ngờ uy lực quả cầu lửa của lão già này lại chẳng khác gì đạn pháo...”

Triệu Địa thầm so sánh với những kiến thức vật lý đã học, cảm thấy dù thế nào chúng cũng không thể giải thích được những gì đang xảy ra trước mắt, điều này càng khiến hắn thêm hứng thú với con đường tu tiên.

Sau khi Giản Thạch biểu diễn xong, nhìn vẻ kinh ngạc trên mặt đám trẻ, lão hài lòng gật đầu, rồi mới bắt đầu dạy chúng những kiến thức nhập môn tu tiên. Quả nhiên, đám trẻ đã bị màn biểu diễn vừa rồi chinh phục, đứa nào đứa nấy đều chăm chú lắng nghe. Triệu Địa cố gắng ghi nhớ từng câu từng chữ của lão, không dám bỏ sót.

Thì ra con đường tu tiên căn cứ vào cảnh giới tu luyện khác nhau có thể chia làm chín tầng, từ thấp đến cao lần lượt là Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ, Kết Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ, Hóa Thần kỳ, Luyện Hư kỳ, Hợp Thể kỳ, Đại Thừa kỳ và Độ Kiếp kỳ. Trong đó, Luyện Khí kỳ có thể chia làm mười ba tầng, còn từ Trúc Cơ kỳ trở đi chỉ có ba tầng nhỏ là sơ kỳ, trung kỳ và hậu kỳ. Về phần Độ Kiếp kỳ, tương truyền chỉ có một tầng, chính là phải vượt qua Tiên Kiếp, nếu thành công là có thể đắc đạo thành tiên, sống lâu cùng trời đất.

Người tu tiên không ngừng tu luyện, mục đích chính là để nâng cao cảnh giới của mình. Cảnh giới càng cao, không chỉ pháp lực thần thông tăng lên gấp bội, mà tuổi thọ cũng sẽ tăng lên gấp nhiều lần. Thông thường, tuổi thọ của tu sĩ Luyện Khí kỳ không khác mấy so với phàm nhân, khoảng trăm tuổi, nhưng tu sĩ Trúc Cơ kỳ có thể sống đến hơn hai trăm tuổi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!