STT 3: CHƯƠNG 3: LUYỆN KHÍ KỲ
Về phần thọ mệnh của tu sĩ Kết Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ cũng cao hơn gấp nhiều lần. Có lời đồn tu sĩ Nguyên Anh kỳ có thể sống tới hơn một ngàn năm vẫn chưa chết, hơn nữa cũng có một vài vị đang ở tại Kim Diễm quốc.
Về phần lão đầu Giản Thạch này, tu vi của lão chính là Trúc Cơ sơ kỳ, đã sống hơn một trăm tám mươi tuổi.
Sống hơn một ngàn năm, thậm chí cùng trời đất trường thọ!
Nghe tới đây, Triệu Địa như muốn phát điên, hắn nóng lòng không thể chờ đợi, muốn bắt đầu con đường tu tiên ngay lập tức.
Lão đầu Giản Thạch cũng không để bọn nhỏ chờ lâu, sau khi giới thiệu sơ qua một ít điều cần chú ý và phương pháp cơ bản, lão liền lấy ra năm quyển pháp quyết khác nhau cho những đứa trẻ này lựa chọn.
Năm quyển sách này trông hết sức cổ xưa, bìa ngoài không phải lụa cũng không phải giấy, nhìn qua đã biết là vật bất phàm. Ngoài bìa viết năm cái tên: Duệ Kim Quyết, Trường Xuân Quyết, Trục Lãng Quyết, Liệt Diễm Quyết, Thổ Thạch Quyết, tương ứng với năm thuộc tính Linh Căn Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, tất cả đều là công pháp sơ cấp để tu luyện pháp thuật Ngũ Hành. Chỉ cần có Linh Căn tương ứng là có thể tu hành, ví như tu sĩ có Linh Căn ba thuộc tính Mộc, Hỏa, Thổ thì có thể tùy ý tu luyện bất cứ loại nào trong ba loại Trường Xuân Quyết, Liệt Diễm Quyết, Thổ Thạch Quyết.
Trên lý thuyết, tu sĩ có nhiều loại Linh Căn cũng có thể đồng thời tu hành nhiều loại công pháp, nhưng trên thực tế lại không có bất kỳ tu sĩ nào làm như vậy. Phải biết rằng, nghiệp quý ở tinh chứ không quý ở nhiều, cảnh giới tu luyện là xem tu vi của một loại công pháp cao nhất. Ví như tu luyện Trường Xuân Quyết đến tầng thứ mười ba chính là cảnh giới Luyện Khí kỳ tầng thứ mười ba, vượt qua một tầng nữa chính là tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Mà cho dù tu sĩ Tam Linh Căn này hao phí rất nhiều thời gian và tinh lực để tu luyện công pháp của cả ba thuộc tính Mộc, Hỏa, Thổ đều đạt tới tầng mười hai, tu vi của người đó cũng chỉ là Luyện Khí kỳ tầng thứ mười hai mà thôi. Bất kể linh lực bản thân nhiều hay ít, uy lực khi thi triển pháp thuật thế nào, cũng không bằng tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng mười ba.
Đương nhiên, công pháp có thuộc tính khác nhau thì đặc điểm cũng sẽ không giống nhau. Thông thường mà nói, công pháp thuộc tính Hỏa có uy lực công kích mạnh nhất, công pháp thuộc tính Thủy tu luyện dễ hơn một chút, còn công pháp thuộc tính Mộc thì chú trọng điều dưỡng bản thân hơn, tu sĩ tu hành công pháp này thường có thọ nguyên cao hơn một ít so với tu sĩ đồng cấp. Thuộc tính Kim và thuộc tính Thổ cũng có những đặc điểm riêng.
Bởi vì mỗi đứa trẻ đều đã biết thuộc tính Linh Căn của mình, nên chúng được tự do lựa chọn.
Triệu Địa là Ngũ Linh Căn, có đủ cả năm loại Linh Căn, cũng có thể tu luyện cả năm loại pháp quyết này. Sau khi nghe Giản Thạch giới thiệu đặc điểm của các loại công pháp, hắn không chút do dự lựa chọn Trục Lãng Quyết vốn tu hành nhanh nhất. Dù sao thuộc tính Linh Căn của hắn đã không tốt, chọn thứ dễ tu hành sẽ không bị tụt lại phía sau. Về phần công pháp thuộc tính Thủy có uy lực kém cỏi nhất, hắn cũng không quá bận tâm.
Những đứa trẻ còn lại thì khác với Triệu Địa, phàm là đứa có Hỏa Linh Căn đều lựa chọn Liệt Diễm Quyết, không biết có phải đã bị màn biểu diễn của Giản Thạch hấp dẫn hay không.
Chờ tất cả mọi người đều chọn xong pháp quyết, lập tức có mấy phàm nhân của Giản gia mang giấy bút đã chuẩn bị sẵn tới cho đám trẻ. Sau khi mỗi đứa trẻ đều có giấy bút, hai tay Giản Thạch bày ra từng tư thế kỳ lạ, sau đó lần lượt điểm vào không trung về phía từng quyển pháp quyết. Chỉ thấy năm quyển sách nhất thời phát ra linh quang đủ màu sắc, tạo thành năm luồng sáng khác nhau có đường kính chừng nửa thước, bao phủ cả năm quyển pháp quyết vào trong. Ngay sau đó, vô số chữ bằng ánh sáng từ trong luồng sáng nhanh chóng bay ra, lơ lửng bên trên. Luồng sáng ngũ sắc rực rỡ này còn hấp dẫn đám trẻ hơn cả Hỏa Cầu thuật trước đó.
“Đây chính là khẩu quyết năm tầng đầu tiên của năm loại công pháp, mau sao chép lại. Sau nửa canh giờ, những luồng sáng này sẽ biến mất.”
Tuy giọng của Giản lão đầu không lớn, nhưng lại như một gậy giáng vào đầu đám trẻ đang mê mẩn ngắm nhìn luồng sáng ngũ sắc, khiến chúng giật nảy mình, vội vàng cầm giấy bút lên bắt đầu ghi chép.
Triệu Địa ghi lại rất nhanh, hầu như không hề suy nghĩ, dù sao sau này cũng còn nhiều thời gian. Sau khi hắn chép xong năm tầng đầu của Trục Lãng Quyết, cảm thấy thời gian vẫn còn, bèn thuận tay chép luôn năm tầng khẩu quyết đầu tiên của Trường Xuân Quyết vốn có số chữ ít nhất.
Chưa tới nửa canh giờ, đám trẻ đều đã sao chép xong. Giản lão đầu thu hồi năm quyển sách, bỏ lại một câu:
“Hãy chuyên tâm tu luyện, chờ sau khi luyện thành tầng thứ nhất thì tới Nhụ Tử các tìm ta.”
Nói xong liền rời đi.
Nghe lão đầu nói như vậy, Triệu Địa còn tưởng rằng tầng thứ nhất rất dễ dàng tu luyện, không ngờ rằng hoàn toàn không phải như vậy.
Sau khi hắn cẩn thận học thuộc lòng khẩu quyết tầng thứ nhất, bèn bắt đầu dựa theo đó hít sâu một hơi, chậm rãi dẫn dắt thiên địa linh khí tiến vào cơ thể. Cùng lúc đó, hắn cũng khống chế linh khí này đi một vòng quanh cơ thể theo lộ tuyến tương ứng, cuối cùng tiến vào Đan Điền, hội tụ thành linh lực của bản thân, như vậy là hoàn thành một tiểu chu thiên. Kết quả dù rất dễ dàng làm được, nhưng linh khí mỗi lần tụ tập được thật sự ít đến đáng thương, thậm chí còn kém xa những đứa trẻ hay khóc nhè.
Mặc dù hàng ngày ngoại trừ bốn, năm canh giờ để ngủ, thời gian còn lại hắn đều không ngừng hấp thu linh lực, hơn nữa càng ngày càng thuần thục, thời gian hoàn thành một chu thiên cũng ngày càng ngắn, nhưng hắn đã hao tốn gần một năm mới tích tụ đủ linh lực trong Đan Điền. Hắn cũng khống chế những linh lực này xung kích thành công vài huyệt đạo quan trọng trong cơ thể, tu luyện viên mãn tầng thứ nhất, tiến vào Luyện Khí kỳ tầng hai. Phải biết rằng, có vài đứa trẻ năm sáu tuổi chỉ cần hai ba tháng đã hoàn thành tu luyện tầng thứ nhất, số còn lại cũng chỉ mất chừng nửa năm.
Mình khổ cực chuyên cần như vậy, nhưng lại kém cả những đứa trẻ năm sáu tuổi, Triệu Địa cũng không biết nói gì với Linh Căn kém cỏi của mình.
Sau khi Triệu Địa tu luyện hoàn thành Luyện Khí kỳ tầng thứ nhất, tiến vào cảnh giới Luyện Khí kỳ tầng hai, hắn lập tức đi đến Nhụ Tử các tìm lão đầu râu bạc Giản Thạch.
Sau khi lão đầu kiểm tra thấy Triệu Địa quả thật đã đạt tới tu vi tầng hai, bèn giao cho hắn một chiếc bình lưu ly nhỏ màu đen, đồng thời trên mặt lộ ra vẻ khinh bỉ và tiếc của: “Dù sao cũng là đan dược rất hữu ích cho người tu tiên cấp thấp, để cho tên phế vật Ngũ Linh Căn này dùng thật là lãng phí!” Giản Thạch thầm nghĩ trong lòng, nhưng lão cũng không nói thẳng những lời khó nghe như vậy trước mặt Triệu Địa, chỉ đơn giản thông báo công hiệu cùng phương pháp dùng Tụ Khí Tán, sau đó liền hạ lệnh đuổi khách, thậm chí không cho Triệu Địa có cơ hội hỏi han về kinh nghiệm tu luyện.
Triệu Địa cũng không dám dây dưa nhiều lời, sau khi nhận lấy bình nhỏ liền trở về tĩnh thất tu luyện của mình.
Hắn mở nắp bình bằng gỗ ra, dốc ngược bình vào lòng bàn tay. Một viên đan dược trong suốt có hai màu xanh vàng tròn trĩnh, đường kính chừng nửa tấc rơi vào lòng bàn tay. Nhất thời một mùi hương sực nức xông vào mũi, khiến cho Triệu Địa vừa ngửi thấy đã cảm thấy tinh thần và thể xác trở nên nhẹ nhàng khoan khoái.
“Đây chính là linh dược Tụ Khí Tán trong truyền thuyết sao? Ừm, quả thật bất phàm, mới ngửi thôi đã thấy vô cùng sảng khoái, không biết sau khi dùng sẽ có hiệu quả thế nào...”
Ngay sau đó, Triệu Địa bắt đầu tĩnh tọa, đầu tiên là há miệng thật to hít thở ba lần, sau khi bình tâm tĩnh khí bèn nuốt viên Tụ Khí Tán vào bụng.