STT 25: CHƯƠNG 25: CỐ NHÂN
Thông thường, việc luyện chế phi hành pháp khí vô cùng khó khăn, trong phường thị rất hiếm khi được bán ra, hơn nữa giá cả lại cực kỳ đắt đỏ. Món phi hành pháp khí hình lông vũ này dù linh lực dao động chỉ ở mức hạ phẩm pháp khí, nhưng nếu xuất hiện ở Lưu Vân phường thị, giá của nó còn đắt hơn cả pháp khí trung phẩm thông thường.
Đối với tu sĩ Luyện Khí kỳ, trừ phi có phi hành pháp khí đặc biệt, nếu không sẽ không có đủ linh lực để giá ngự các loại pháp khí phi hành khác.
Kể từ khi có tiểu đỉnh Càn Khôn, linh thạch có thể xem như dùng mãi không hết, Triệu Địa cũng từng muốn sắm cho mình một món phi hành pháp khí để thỏa chí ngao du, hoàn thành giấc mộng bay lượn đã ấp ủ nhiều năm. Đáng tiếc, nếu không phải giá cả quá cao không dám xuống tay, thì cũng là vì căn bản không thấy loại pháp khí này được bán ra.
Hôm nay là ngày đầu tiên nhập môn, lại lập tức nhận được một món phi hành pháp khí vẫn hằng mơ ước, quả thực là một niềm vui quá lớn.
Về phần trường bào màu xám, đó là trang phục dành riêng cho đệ tử Luyện Khí kỳ của Thái Hư môn, còn tu sĩ Trúc Cơ kỳ thì mặc áo bào trắng.
Chiếc trường bào trông có vẻ mỏng manh bình thường này thực chất được làm từ da của yêu thú cấp một Hỏa Quang thú. Nó không chỉ vô cùng mềm mại và trơn láng, nước lửa bất xâm, mà còn có một đặc tính hết sức kỳ diệu: bất kể bị vấy bẩn thế nào, chỉ cần dùng một mồi lửa là có thể làm sạch như mới. Đối với người tu tiên, đây quả thực là một vật vô cùng tiện dụng.
Người dẫn đường cho Triệu Địa và ba ngoại môn đệ tử khác là một nam tử mặt chữ điền chưa đến ba mươi tuổi, tính tình có vẻ khá lạnh lùng, không thích nói nhiều. Bốn người Triệu Địa chỉ biết y họ Hoàng, bèn gọi một tiếng Hoàng sư huynh.
Bốn người Triệu Địa vừa mới nhập môn, tự nhiên cảm thấy mọi thứ trong tông môn đều mới lạ, khó tránh khỏi tò mò hỏi han, nhưng vị Hoàng sư huynh kia lại cực kỳ kiệm lời. Thường thì cả bốn người hỏi đến bảy tám câu, y mới miễn cưỡng đáp lại một câu “Phải”, “Không phải” lèo tèo vài chữ. Sau vài lần cụt hứng, bốn người đành ngoan ngoãn đi theo sau lưng Hoàng sư huynh, không dám hỏi thêm câu nào nữa.
Cũng may quãng đường không dài, cả bọn đi chừng nửa canh giờ đã đến một sơn cốc khá rộng rãi. Sơn cốc này có chu vi chưa đến mười dặm, nhưng có hàng trăm ngôi nhà đá với kiến trúc khác nhau, phân bố ngẫu nhiên trong cốc, khác hẳn với vẻ hùng vĩ của những nơi như Dưỡng Tâm điện hay Vấn Thế đường. Xem ra, thân phận của những người ở trong sơn cốc này không cao trong Thái Hư môn.
Quả nhiên, Hoàng sư huynh lên tiếng:
- Đây là nơi ở tạm thời dành cho ngoại môn đệ tử vừa mới nhập môn, các đệ cứ tự tìm một gian nhà đá trống để ở. Đây là một chiếc ngọc giản, bên trong ghi lại bản đồ cùng một vài quy định của bản môn, hầu hết thắc mắc đều có thể tìm được lời giải đáp trong đó.
Nói xong, vị Hoàng sư huynh này ném cho mỗi người một chiếc ngọc giản hình vuông màu xanh, sau đó liền cưỡi pháp khí hình lông vũ bay đi mất.
- Hoàng sư huynh, xin dừng bước…
Một đệ tử Luyện Khí kỳ tầng mười hai bên cạnh Triệu Địa còn muốn hỏi thêm điều gì đó, nhưng Hoàng sư huynh chỉ khoát tay ra hiệu, không hề quay đầu lại, trong nháy mắt đã bay đi rất xa.
- Ha, tính tình vị Hoàng sư huynh này của chúng ta thật đúng là đặc biệt.
Vị đệ tử này dường như không hề tức giận, cười ha hả nói:
- Tại hạ Tiết Vân Tuyết, xuất thân từ Tiết gia ở Ngọc Dương hồ, Thông châu. Chẳng hay các vị cao tính đại danh?
- Tại hạ Triệu Địa, là tán tu đã lâu, không cần nhắc đến xuất thân.
- Tại hạ Mã Cao, cũng là một tán tu.
- Tại hạ Đồ Cái.
- Huynh đài họ Đồ, phải chăng xuất thân từ Đồ gia, một trong tứ đại gia tộc tu tiên của Thái Hư môn?
Thanh niên cao gầy tên Mã Cao nghe đối phương họ Đồ liền cất tiếng hỏi.
- Ha ha, tuy tại hạ cũng họ Đồ, nhưng không phải xuất thân từ Đồ gia danh tiếng ở Hắc Thủy hồ, chỉ là một tiểu gia tộc vô danh mà thôi.
Đồ Cái cười đáp, hiển nhiên y không phải là người đầu tiên hỏi câu này.
Triệu Địa lại rất hứng thú với tứ đại gia tộc tu tiên của Thái Hư môn, định bụng sau này sẽ tìm cơ hội hỏi Mã Cao cho rõ.
Bốn người hàn huyên vài câu, sau đó tự đi tìm nhà đá cho mình.
Triệu Địa chọn một gian nhà đá gần một khu rừng trúc vắng vẻ làm nơi ở. Hắn phát hiện tuy ngôi nhà đơn sơ, đồ đạc trong phòng đa phần cũng được chế tác đơn giản từ đá, nhưng lại được bố trí một pháp trận cấm chế nhỏ. Xem ra, đối với sự riêng tư, tu sĩ ở đâu cũng đều rất coi trọng. Sau khi sắp xếp qua loa nhà đá, Triệu Địa bắt đầu nghiên cứu chiếc ngọc giản màu xanh mà Hoàng sư huynh đưa cho.
Triệu Địa đã từng biết đến loại ngọc giản này, chúng được người tu tiên dùng mỹ ngọc chứa linh khí để luyện chế, chuyên dùng để ghi lại thông tin dưới dạng văn tự hoặc hình ảnh. Khi sử dụng, chỉ cần rót thần thức vào là được.
Triệu Địa áp chiếc ngọc giản màu xanh lên trán, từ từ rót thần thức vào trong. Chỉ trong thoáng chốc, từng hàng chữ lớn bằng nắm tay cùng một bản đồ khổng lồ hiện lên trong đầu hắn.
- Không ngờ lại là bản đồ của toàn bộ Thái Hư môn, hơn nữa còn ghi chú cặn kẽ những địa điểm trọng yếu, đúng là một vật quý!
Triệu Địa thầm cảm thán, thông tin trong ngọc giản này cực kỳ phong phú, không chỉ có bản đồ của vô số ngọn núi, hồ nước bên trong Thái Hư môn, mà còn ghi chú chi tiết tên gọi, công dụng của từng nơi, và chúng thuộc về vị trưởng lão nào. Những nơi cấm địa mà Thái Hư môn quy định cũng được đánh dấu phạm vi hết sức rõ ràng.
Xem ra vị Hoàng sư huynh này là một người ngoài lạnh trong nóng, tuy không nói nhiều nhưng lại rất nhiệt tình. Để luyện chế một ngọc giản như thế này, ít nhất cũng phải mất của y hơn mười ngày công sức.
Sau khi thầm cảm tạ vị Hoàng sư huynh kia, Triệu Địa không kìm được mà lấy phi hành pháp khí hình lông vũ sặc sỡ kia ra, đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía cẩn thận. Màu sắc hoa mỹ, linh quang mờ ảo, trông cũng không có gì đặc biệt. Tuy nhiên, ở đuôi lông vũ có khắc mấy chữ nhỏ như hạt gạo: Phi Vũ, Thái Hư môn.
- Ra là nó tên Phi Vũ, hay là mình thử một chút xem sao.
Tuy đã sống hơn bốn mươi năm qua hai thế giới, nhưng Triệu Địa vẫn còn chút tính trẻ con. Đột nhiên có được một bảo bối như vậy, khó tránh khỏi nảy sinh ý muốn thử một lần.
Triệu Địa đi ra khỏi nhà đá, xuyên qua rừng trúc, đến một sườn núi trống trải. Sườn núi này không rộng lắm, nhưng là một nơi lý tưởng để luyện tập điều khiển Phi Vũ.
Triệu Địa ném Phi Vũ ra trước mặt, hai tay bắt pháp quyết, chậm rãi rót từng luồng linh lực vào trong. Phi Vũ phồng lên ngày một lớn, một lát sau đã biến thành một chiếc lông vũ khổng lồ dài chừng hai ba thước, rộng khoảng một thước.
Triệu Địa cẩn thận bước lên, sau khi đứng vững bèn dùng thần thức từ từ điều khiển Phi Vũ bay lên, hạ xuống. Sau khi tập luyện như vậy chừng mười lần, hắn mới bắt đầu thử điều khiển Phi Vũ bay chậm ở độ cao bốn năm thước.
Cảm giác bay lượn giữa không trung này có chút giống với lần đầu tiên hắn chơi trượt ván trên Địa Cầu, chỉ cần tăng giảm tốc độ để giữ thăng bằng là được.
Sau khi luyện tập hơn một canh giờ, cuối cùng Triệu Địa cũng dám cưỡi Phi Vũ bay lượn trên không trung ở độ cao mấy trăm thước. Mặc dù tốc độ của Phi Vũ không quá nhanh, tối đa cũng chỉ khoảng mười mấy thước mỗi giây, nhưng hắn đã thực sự có thể tự do ngự khí phi hành.
Triệu Địa nhất thời cao hứng, bèn cưỡi Phi Vũ bay vòng quanh Khuông Lư Sơn mạch, lướt qua hết ngọn núi này đến ngọn núi khác.
Dọc đường đi, hắn thấy rất nhiều tu sĩ Thái Hư môn cũng đang cưỡi các loại pháp khí bay lượn như mình, qua lại không ngừng giữa các ngọn núi. Có tu sĩ Luyện Khí kỳ mặc trường bào màu xám, cũng có các tiền bối Trúc Cơ kỳ mặc áo bào trắng.
Bất chợt, một tu sĩ Luyện Khí kỳ bay đến từ phía đối diện. Triệu Địa chỉ thờ ơ liếc mắt qua, rồi bỗng sững người.
Hiển nhiên đối phương cũng lập tức nhận ra hắn, một tiếng kêu kinh ngạc vang lên:
- Ngũ Căn ca