STT 26: CHƯƠNG 26: TRÚC CƠ ĐAN
- Hinh Nhi, là muội sao? Vì sao muội cũng tới Thái Hư môn?
Nữ tu vừa xông tới trước mặt Triệu Địa chính là Giản Hinh Nhi, người đối xử tốt nhất với hắn ở Giản gia. Lúc này nàng đã cao hơn nhiều, ngũ quan xinh xắn, bớt đi vẻ ngây thơ non nớt, trở thành một thiếu nữ duyên dáng.
Vì người tu tiên có thuật trú nhan, nên dù tuổi không kém Triệu Địa là bao, trông nàng vẫn như một thiếu nữ mười bảy, mười tám. Vì vậy, dù đã nhiều năm không gặp, Triệu Địa vẫn nhận ra nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Thiếu nữ nghe vậy mỉm cười, để lộ đôi má lúm đồng tiền đáng yêu, nét mặt tinh nghịch quen thuộc hiện ra, giọng nàng ngọt ngào, có chút làm nũng.
- Câu này phải để muội hỏi huynh mới đúng, sao huynh lại vào Thái Hư môn? Ủa, mới mấy năm không gặp mà Ngũ Căn ca đã lên Luyện Khí kỳ tầng mười một rồi, muội sắp bị huynh vượt mặt rồi...
Lúc này Giản Hinh Nhi mới để ý đến linh quang dao động trên người Triệu Địa, không ngờ tu vi của hắn lại tăng tiến nhiều đến vậy. Phải biết rằng trong hơn bảy năm qua, nàng đã tu luyện vô cùng vất vả mới từ tầng tám lên được tầng mười một như hôm nay.
Nhưng vị Ngũ Căn ca này tư chất rõ ràng rất kém, vậy mà cũng trong hơn bảy năm đã từ tầng bốn vọt lên tầng mười một, khiến nàng vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc.
Triệu Địa cười ha hả:
- Không ngờ muội vẫn nhớ lời ta nói lúc chia tay. Ta chỉ thuận miệng nói bừa thôi, không nghĩ sẽ có ngày chúng ta gặp lại. Ta đạt được tu vi hôm nay cũng là điều chính ta không ngờ tới. Thôi không nói chuyện này nữa, mau nói cho huynh biết, sao muội không ở Giản gia chuyên tâm tu luyện mà lại chạy tới Thái Hư môn làm gì?
Nghe vậy, niềm vui trên gương mặt thiếu nữ thoáng qua một nét bất đắc dĩ khó lòng nhận ra, nàng nói:
- Giữa không trung không phải là nơi tiện nói chuyện, Ngũ Căn ca đến bờ Cốc Liêm tuyền đợi muội nhé. Muội phải giúp sư bá làm chút việc, chưa đến nửa canh giờ sẽ tới, lúc đó chúng ta sẽ nói chuyện sau.
Triệu Địa gật đầu:
- Cũng được, Cốc Liêm tuyền nằm trên Cốc Liêm phong ở phía Tây, ta đến đó trước chờ muội.
Cốc Liêm phong không quá cao, chỉ vài trăm trượng, nhưng có một thác nước như dải lụa bạc buông từ sườn núi, đổ xuống một đầm nước trong vắt không thấy đáy.
Đây chính là Cốc Liêm tuyền, một trong ba đại linh tuyền nổi danh của Khuông Lư sơn mạch. Nước suối nơi đây tỏa ra linh khí nồng đậm, có thể sánh ngang với trung phẩm linh thạch.
Lúc này, Triệu Địa đang ngồi trên một tảng đá lớn nhô ra bên cạnh thác nước, lẳng lặng chờ Giản Hinh Nhi.
Gần nửa canh giờ sau, Giản Hinh Nhi đúng hẹn chạy tới. Hai người ngồi sóng vai như ngày trước, cùng nhau tâm sự về những chuyện đã qua.
Sau khi Triệu Địa rời Giản gia bảy năm trước, Giản Hinh Nhi vẫn dành phần lớn thời gian để chuyên tâm tu luyện. Bản thân tư chất của nàng vốn tốt, lại là một trong những đệ tử nòng cốt được gia tộc dốc sức bồi dưỡng, đan dược cung cấp cũng hơn xa con cháu bình thường. Nhờ vậy, cuối cùng nàng cũng thuận lợi tiến vào Luyện Khí kỳ tầng mười một vào hơn một năm trước.
Vốn với tư chất và tốc độ tu luyện như vậy, nàng đáng lẽ được gia tộc xem là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm, thưởng cho một viên Trúc Cơ đan để chuẩn bị Trúc Cơ sau này.
Nhưng các trưởng lão trong gia tộc gần như đặt hết sự chú ý vào Giản Vân, người có Dị Linh Căn. Vị Giản Vân này quả thật ưu tú, dưới sự trợ giúp của hai viên Trúc Cơ đan đã Trúc Cơ thành công ở tuổi hai mươi, trở thành tu sĩ Trúc Cơ kỳ trẻ tuổi nhất trong gia tộc.
Hơn nữa, các trưởng lão Giản gia còn hao tổn tâm tư, sắp đặt một mối hôn sự cho y. Đối phương cũng là một nữ tu Dị Linh Căn, hơn nữa còn là Lôi Linh Căn, loại có sức tấn công mạnh nhất.
Thiếu nữ Lôi Linh Căn này xuất thân từ Hàn gia, một tiểu gia tộc vô danh, nghe nói trong nhà chỉ có hai tu sĩ trẻ là nàng và huynh trưởng. Nàng còn nhỏ hơn Giản Vân ba tuổi, tu vi cũng đạt tới Luyện Khí kỳ tầng mười. Nếu hai người kết thành đạo lữ song tu, sau này cùng nhau chống đỡ Giản gia, thì việc gia tộc hưng thịnh mấy trăm năm chỉ là vấn đề thời gian.
Mọi sắp đặt vốn dĩ đều thuận lợi, đôi bên cùng tình nguyện. Nhưng sau khi người Hàn gia đưa thiếu nữ đến Giản gia, huynh trưởng của nàng, cũng là tu sĩ trẻ còn lại của Hàn gia, lại bất ngờ mê mẩn trước nhan sắc của Giản Hinh Nhi. Y bèn cầu xin phụ thân, hy vọng có thể thành đôi với nàng.
Phụ thân y không lay chuyển được trước lời van nài của đứa con trai độc nhất, bèn đến Giản gia đề nghị liên hôn. Tức là gả thiếu nữ Lôi Linh Căn của Hàn gia cho Giản Vân, đổi lại con trai ông ta sẽ cưới Giản Hinh Nhi.
Chưa nói đến tư chất tầm thường của vị Hàn gia Đại công tử kia, tu vi chỉ vỏn vẹn Luyện Khí kỳ tầng bốn, tướng mạo lại xấu xí nhưng cứ tự cho mình là phong lưu, vốn hoàn toàn không xứng với Giản Hinh Nhi.
Thế nhưng các trưởng lão Giản gia, vì sự hưng thịnh của gia tộc, đã đồng ý chuyện này mà không hề hỏi qua ý kiến của Giản Hinh Nhi.
Giản Hinh Nhi biết chuyện vừa giận vừa sợ, vội vàng tìm đến Tam trưởng lão vốn yêu thương nàng nhất để cầu xin, nhưng đáng tiếc ông cũng bất lực.
Giản Hinh Nhi trong cơn tức giận đã thề độc trước mặt người của Hàn gia, rằng dù có chết cũng không gả vào Hàn gia. Nếu Hàn gia cưỡng ép cưới, nàng sẽ tự vẫn vào ngày đón dâu.
Nhất thời, vì chuyện của Giản Hinh Nhi và Hàn gia Đại công tử, hai gia tộc đã cãi vã một trận không vui, hôn sự giữa Giản Vân và thiếu nữ Hàn gia cũng vì thế mà đổ bể.
Cuối cùng, Giản gia đành phải gả một thiếu nữ khác kém sắc hơn Giản Hinh Nhi cho Hàn gia Đại công tử, mới cưới được thiếu nữ Lôi Linh Căn của Hàn gia về.
Hành động này của Giản Hinh Nhi xem như đã đắc tội với toàn bộ Giản gia. Trưởng Lão hội lấy cớ nàng không tuân theo sự sắp đặt của gia tộc, tuyên bố ngừng cung cấp tài nguyên tu luyện cho nàng vô thời hạn.
Bất đắc dĩ, Giản Hinh Nhi chỉ có thể chủ động xin ra ngoài lịch lãm, rời khỏi Giản gia.
Mặc dù chuyện đã xảy ra hơn một năm, nhưng giờ nhắc lại, Giản Hinh Nhi vẫn vô cùng căm phẫn. Nói đến đây, nàng không kìm được mà rơi lệ.
Triệu Địa im lặng. Chuyện trưởng bối trong gia tộc không màng đến cảm nhận của vãn bối, toàn quyền sắp đặt hôn sự là điều hết sức bình thường ở Tu Tiên Giới. Mỗi năm không biết có bao nhiêu tu sĩ phải ôm lòng bất cam vì chuyện này. Để đổi chủ đề, Triệu Địa hỏi:
- Sau đó thì sao? Sao muội lại nghĩ đến việc gia nhập Thái Hư môn?
Giản Hinh Nhi lau nước mắt, nói:
- Đương nhiên là vì Trúc Cơ đan của Thái Hư môn rồi. Ngũ Căn ca cũng biết đấy, trong mắt tu sĩ cấp thấp chúng ta, Trúc Cơ đan chẳng khác nào tiên đan. Đối với bất kỳ tu sĩ nào muốn Trúc Cơ, đây đều là vật bắt buộc phải có.
- Nếu không có Trúc Cơ đan, xác suất chúng ta đột phá Trúc Cơ kỳ thành công chưa đến một phần trăm. Nhưng nghe nói chỉ cần một viên Trúc Cơ đan, xác suất thành công có thể tăng hơn mười lần. Vì vậy, Trúc Cơ đan trực tiếp quyết định liệu tu sĩ Luyện Khí kỳ cao giai chúng ta có thể tiến thêm một bước hay không.
- Đáng tiếc, mấy loại nguyên liệu chính để luyện chế Trúc Cơ đan đều cực kỳ hiếm có, trên phường thị gần như không bao giờ có bán. Chỉ có bảy đại phái, tức Tam Tông Tứ Môn bao gồm cả Thái Hư môn, là sở hữu những dược cốc không lớn có thể trồng được một ít. Ngay cả Trúc Cơ đan của Giản gia chúng ta cũng phải dùng bảo vật có giá trị không nhỏ để đổi lấy từ bảy đại phái.
- Trong bảy đại phái, dược cốc của Thái Hư môn là lớn nhất, sản lượng linh dược cũng nhiều nhất, vì vậy số lượng Trúc Cơ đan luyện chế được cũng nhiều hơn, nhờ đó mới độc chiếm vị thế đứng đầu như ngày nay.
- Muội vì cơ hội Trúc Cơ thành công sau này nên mới không quản ngàn dặm xa xôi đến Thái Hư môn. Từ năm ngoái, muội đã trở thành đệ tử của Thái Hư môn. Đúng rồi, còn huynh thì sao, Ngũ Căn ca? Huynh vẫn chưa nói làm thế nào huynh tu luyện nhanh như vậy, và vì sao lại tới Thái Hư môn?
Triệu Địa khẽ mỉm cười, nói:
- Ta có chút thành tựu về Chế Phù thuật, có thể luyện chế thành thạo phù lục sơ cấp và trung cấp, nhờ vậy kiếm được một ít linh thạch để đến phường thị đổi lấy đan dược. Dựa vào số đan dược không nhỏ đó, tu vi của ta mới tăng lên. Ta cũng không rõ vì sao, nhưng gần đây tốc độ tu luyện của ta nhanh hơn trước kia rất nhiều, có lẽ tư chất của ta cũng không tệ lắm.
Triệu Địa kể lại sơ lược những trải nghiệm của mình trong mấy năm qua.
- Về phần ta gia nhập Thái Hư môn, mục đích cũng giống hệt Hinh Nhi muội, chính là để có được một viên Trúc Cơ đan. Nhưng ta nghe nói Thái Hư môn cứ năm năm mới luyện chế một lô Trúc Cơ đan, số lượng lại rất có hạn, không đủ chia cho các đệ tử Luyện Khí kỳ cao giai. Vì vậy, muốn có được Trúc Cơ đan thì phải tham gia đại hội tỷ thí trong môn, đúng không?
- Đúng vậy, ngoại môn đệ tử đều phải tham gia đại hội tỷ thí này. Chỉ những người đứng đầu mới được thưởng một viên Trúc Cơ đan.
- Còn nội môn đệ tử thì khác. Bọn họ không những không phải làm tạp vụ, chỉ cần chuyên tâm tu luyện, mà còn được phát mỗi người một viên Trúc Cơ đan, không cần phải lo lắng về chuyện này. Ngoại môn đệ tử chúng ta trông có vẻ bình thường, nhưng thực tế ai cũng đang ngấm ngầm chuẩn bị cho đại hội tỷ thí năm năm một lần.
Giản Hinh Nhi cau mày, giọng điệu vừa như giải thích, vừa như tâm sự.