Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 29: Mục 29

STT 28: CHƯƠNG 28: CHƯỞNG MÔN

Hai người bay đi được một lúc, Giản Hinh Nhi thấy Bạch sư huynh không đuổi theo nên giảm tốc độ lại.

Triệu Địa cười hì hì nói:

- Chắc chắn Bạch sư huynh này không phải đến thăm đệ tử mới chúng ta rồi, không hiểu sao ta có cảm giác y rất có ý với muội.

Giản Hinh Nhi hừ một tiếng, vẻ mặt không vui:

- Ai thèm để ý đến y! Tên này vô cùng đáng ghét, bề ngoài thì nho nhã lễ phép, nhưng bên trong lại ác độc đến tận xương tủy. Ngũ Căn ca, lần này muội mượn huynh thoát thân, không chừng y sẽ ghi hận trong lòng, sau này huynh gặp y phải cẩn thận một chút.

Triệu Địa gật đầu nói:

- Ừ, ta cũng thấy tên này chẳng ra gì, ít nhất là không xứng với Hinh Nhi nhà chúng ta. Hinh Nhi, muội định tìm phu quân thế nào?

Giản Hinh Nhi đỏ mặt, im lặng một hồi rồi nhẹ giọng đáp:

- Muội vẫn chưa nghĩ tới chuyện này, hiện tại tu hành một mình cũng tốt. Thôi không nói chuyện này nữa. Mã lão đầu đã trở lại Hương Lô phong, muội dẫn huynh đi tìm lão để lão sắp xếp công việc cho huynh.

- Ừ! Bay qua đoạn đường này phải mất hơn hai canh giờ, hay là muội kể cho ta nghe một chút về tình hình cơ bản của Thái Hư Môn đi, để ta mới đến không đến nỗi phải mò mẫm trong mờ mịt.

- Được thôi, nhưng chuyện muội biết cũng không nhiều lắm. Trước hết hãy nói về các quản sự trong môn...

Trong tiếng giải thích êm tai của Giản Hinh Nhi, Triệu Địa lại hiểu thêm về Thái Hư Môn.

Dưới chưởng môn, Thái Hư Môn có hơn hai mươi vị quản sự, tất cả sự vụ thường ngày trong và ngoài môn đều do họ phụ trách. Mã lão đầu mà hai người sắp đến gặp là một trong số đó, chuyên phụ trách phân công công việc và phát linh thạch cho ngoại môn đệ tử.

Quản sự trong Thái Hư Môn đều là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, đa phần là những lão nhân ở Trúc Cơ sơ kỳ và trung kỳ, cảm thấy đời này vô vọng đột phá lên Kết Đan kỳ nên dứt khoát từ bỏ khổ tu, chuyên tâm xử lý sự vụ trong môn.

Lão nhân râu tóc bạc trắng ở Vấn Thế đường chính là chưởng môn Thái Hư Môn, Hùng Nhạc, tu vi Trúc Cơ trung kỳ, đã làm chưởng môn hơn ba mươi năm. Nói một cách nghiêm túc, chức chưởng môn của lão cũng chỉ là một quản sự, nhưng là người đứng đầu của tất cả các quản sự mà thôi.

- Lão đầu râu bạc kia chính là Hùng chưởng môn ư?

Triệu Địa nghe vậy thì sững sờ.

- Hừ, tuy vẻ ngoài của lão có vẻ lười biếng, nhưng muội nghe sư bá nói lão vô cùng khôn khéo. Lão đã cai quản Thái Hư Môn hơn ba mươi năm, mà môn phái vẫn luôn vững vàng ở vị trí đệ nhất đại phái của Kim Diễm quốc.

Giản Hinh Nhi đáp.

Nàng lại nhắc nhở Triệu Địa, người thực sự ảnh hưởng đến sự hưng suy của tông môn và đưa ra những quyết định trọng đại lại là hơn hai mươi vị trưởng lão Kết Đan kỳ đang ẩn cư. Nhưng đừng nói là ngoại môn đệ tử như Triệu Địa, ngay cả những quản sự Trúc Cơ kỳ kia bình thường cũng rất khó gặp được một vị trưởng lão.

Về phần trong môn còn có hai vị Thái Thượng trưởng lão Nguyên Anh kỳ, đó lại càng là chuyện họ không dám tưởng tượng. Theo Tôn sư bá của Giản Hinh Nhi, có lời đồn hai vị Thái Thượng trưởng lão của bản môn đã không ở trong môn phái hai ba trăm năm nay. Thậm chí họ đang ở Kim Diễm quốc hay đã đi chu du tứ phương, cũng không ai biết.

Về phần đệ tử Luyện Khí kỳ, tầng lớp dưới cùng của Thái Hư Môn, có thể chia làm bốn loại.

Loại thứ nhất là nội môn đệ tử. Những đệ tử này là con cưng của trời, lớn lên trong nhung lụa. Nếu không phải có tư chất Linh Căn cực tốt thì cũng mang trong mình linh thể thiên phú hiếm thấy nào đó, hoặc là hậu duệ trực hệ của một vị trưởng lão trong môn. Loại đệ tử này thường ngày không cần làm bất kỳ tạp vụ gì, chỉ cần chăm chỉ tu luyện, mỗi tháng sẽ được môn phái cung cấp đan dược phù hợp và một ít linh thạch. Thậm chí công pháp cơ bản tu luyện đến sau tầng mười hai, ngay cả Trúc Cơ đan cũng có thể nhận được. Loại người này thường rất ít đi lại trong môn, nếu thỉnh thoảng có ra ngoài hoạt động thì cũng luôn vênh váo tự đắc, tự cho mình hơn người, căn bản không phải hạng mà ngoại môn đệ tử như họ có thể trêu chọc.

Loại thứ hai là những ngoại môn đệ tử đã dùng Trúc Cơ đan nhưng thất bại. Những tu sĩ này gần như ai cũng đã tu luyện công pháp cơ bản đến tầng cuối cùng, chỉ cách Trúc Cơ một bước chân, là thủ lĩnh và tinh anh trong số các ngoại môn đệ tử. Nếu họ vượt qua Trúc Cơ tỷ thí một lần nữa để nhận thêm một viên Trúc Cơ đan, xác suất thành công sẽ rất lớn.

Loại thứ ba chính là những ngoại môn đệ tử trẻ tuổi thông thường như Triệu Địa, còn chưa nhận được Trúc Cơ đan. Loại này có số lượng đông nhất, khát vọng có được Trúc Cơ đan cũng mãnh liệt nhất, đồng thời sự cạnh tranh cũng khốc liệt nhất. Loại đệ tử này ai cũng phải gánh vác một chức trách nhất định, mỗi tháng môn phái cũng sẽ phát thưởng linh thạch tương ứng. Tùy vào chức trách khác nhau, phần thưởng thường từ năm đến hai mươi khối hạ phẩm linh thạch.

Loại cuối cùng là những tu sĩ không đủ điều kiện tham gia Trúc Cơ tỷ thí, hoặc là tu vi chưa đủ tầng mười một, hoặc là tuổi tác đã quá bốn mươi. Cũng có một số đệ tử đã nhận Trúc Cơ đan hai lần nhưng đều thất bại, không được phép tham gia tỷ thí lần thứ ba. Những người này đã mất tư cách tham gia Trúc Cơ tỷ thí, phần lớn đã nguội lòng với chuyện tu luyện, ở lại Thái Hư Môn phụ trách một số việc vặt, sống cho qua ngày.

Triệu Địa nghe xong những lời này thì im lặng, nếu không phải hắn tình cờ phát hiện ra công dụng nghịch thiên của chiếc tiểu đỉnh thần bí, chỉ sợ cả đời này cũng chỉ là một tu sĩ tầm thường.

Giản Hinh Nhi không biết suy nghĩ của Triệu Địa lúc này, ngược lại có vẻ hưng phấn nói:

- Nhưng nếu lên được Trúc Cơ kỳ thì sẽ không còn phân biệt nội môn hay ngoại môn nữa. Phàm là tu sĩ Trúc Cơ kỳ trong môn đều có thể tự do chọn một động phủ độc lập cho mình, không những thường ngày không cần làm việc vặt, mà hàng năm còn được cung cấp rất nhiều linh thạch và nguyên liệu quý hiếm. Chỉ là khi môn phái gặp đại nạn, họ bắt buộc phải đứng ra bảo vệ tông môn, không được kháng lệnh. Nhưng Thái Hư Môn hơn ngàn năm qua chưa từng gặp nguy cơ gì quá lớn, cho nên tu sĩ Trúc Cơ kỳ có thể nói là được tông môn chu cấp. Nếu có một ngày chúng ta cũng có thể bước vào Trúc Cơ kỳ thì tốt quá. Tu sĩ Trúc Cơ kỳ có thọ nguyên gấp đôi tu sĩ Luyện Khí kỳ, chỉ khi tiến vào Trúc Cơ kỳ mới thực sự thoát khỏi phạm trù phàm nhân, mới được coi là thực sự bước vào hàng ngũ tu tiên giả. So với họ, tu sĩ Luyện Khí kỳ chẳng qua chỉ là kẻ học việc mà thôi.

- Hinh Nhi nói không sai chút nào, chỉ có tiến vào Trúc Cơ kỳ, đời này chúng ta mới không uổng công tu luyện một phen.

Triệu Địa hết sức tán thành lời của Giản Hinh Nhi, cũng lên tiếng khích lệ nàng:

- Tư chất của muội không tệ, hai năm tới phải nỗ lực gấp đôi, tranh thủ trong hai năm tiến vào Trúc Cơ kỳ. Ta tin với tư chất của muội, chỉ cần có Trúc Cơ đan trợ giúp, nhất định có thể thành công.

- Tư chất là quan trọng, nhưng cơ duyên cũng không thể thiếu. Những sư huynh sư tỷ có tư chất tốt hơn muội rất nhiều nhưng lại không thể Trúc Cơ nhiều không đếm xuể. Muội cũng chỉ có thể làm hết sức mình, nghe theo thiên mệnh.

Đôi mắt linh hoạt của Giản Hinh Nhi lúc này lại ngơ ngác nhìn ra xa xăm, có vẻ không đủ tự tin.

Triệu Địa lại cười nói:

- Chúng ta tu tiên để theo đuổi Đại Đạo vĩnh sinh, vốn là nghịch thiên hành sự, sao có thể giao phó vận mệnh của mình cho ông trời an bài? Chỉ cần có một tia hy vọng, cũng phải dốc toàn lực tranh đấu. Chỉ cần có một đường sinh cơ, cho dù là thập tử nhất sinh, cũng phải dũng cảm xông lên.

- Ngũ Căn ca nói không sai. Mọi người đều nói tư chất huynh rất kém, nhưng muội cảm thấy trong số các đệ tử của Giản gia, lòng hướng đạo của huynh là kiên định nhất, khó trách huynh có được tu vi như hôm nay. Sau này Hinh Nhi cũng sẽ ghi nhớ lời dạy của Ngũ Căn ca, cố gắng gấp bội.

Giản Hinh Nhi chợt mỉm cười, hai gò má ửng hồng. Gương mặt nàng vốn đã vô cùng xinh đẹp, nay lại càng thêm vẻ quyến rũ, giống như một đóa hoa tỏa hương thơm ngát, khiến ngay cả Triệu Địa cũng phải ngẩn ngơ một lúc.

Hắn thầm nghĩ: “Tiểu nha đầu này càng lớn càng họa quốc ương dân, khó trách ở Giản gia hay ở Thái Hư Môn này đều gây ra họa đào hoa như vậy. Hy vọng chuyện này sẽ không trở thành chướng ngại trên con đường tu tiên của nàng...”

Giản Hinh Nhi thấy Triệu Địa cứ nhìn mình chằm chằm, gương mặt trắng trẻo thoáng đỏ ửng, bèn quay đầu nhìn sang nơi khác.

Hai người cứ trò chuyện như vậy, hơn hai canh giờ sau, cuối cùng cũng bay đến Hương Lô phong.

Trong Hương Lô phong có mấy đạo quán, cả ngày dùng đàn hương cúng tế, khiến cho cả ngọn núi lúc nào cũng thoang thoảng một mùi hương đặc trưng.

Tri Sự quan chính là một trong những đạo quán đó, hiện được quản sự họ Mã dùng làm nơi xử lý sự vụ cho ngoại môn đệ tử của Thái Hư Môn.

Hai người Triệu Địa đáp xuống một tảng đá bằng phẳng ở phía tây Hương Lô phong. Trước mặt họ là một vườn hoa rực rỡ ngũ sắc, hương thơm ngào ngạt, thỉnh thoảng có vài cụm mây trôi ngang qua, khiến cảnh sắc như ẩn như hiện.

Giản Hinh Nhi nhẹ giọng nói:

- Đây là ảo trận do Mã lão đầu bố trí, nếu huynh cứ thế đi vào, sẽ bị ảo trận này vây khốn.

- Ừ, chúng ta truyền âm vào đi.

Triệu Địa gật đầu, hắn cũng nhìn ra cảnh sắc vườn hoa này không phải là thật.

Giản Hinh Nhi lấy ra một lá truyền âm phù, thấp giọng nói mấy câu rồi ném vào vườn hoa. Truyền âm phù hóa thành một vệt sáng đỏ, bay vào trong vườn hoa rồi biến mất.

Chỉ trong thoáng chốc, vườn hoa lóe lên linh quang, cảnh sắc nhanh chóng biến đổi, không còn hoa tươi chim hót. Trước mắt hai người là một cửa đá khổng lồ cao mười trượng, trên có khắc ba chữ lớn “Tri Sự quan”. Thân hình hai người lóe lên, tiến vào trong cửa đá.

Hai người đi tới một đại điện, ngoài những vật dụng thường thấy như bàn, ghế, quầy… trong đại điện còn có một tấm bình phong cao bảy tám thước vẽ đầy hoa văn tinh xảo, nhưng không thấy bóng người nào.

Triệu Địa cẩn thận quan sát xung quanh, lúc này mới phát hiện cả tòa Tri Sự quan đều được xây dựng trong lòng núi, dường như người ta đã khoét rỗng một hang động lớn cao chừng hai mươi trượng. Bên trong sơn động không thấy ánh mặt trời, nhưng trên nóc lại được khảm bảy tám viên Nguyệt Quang thạch lớn bằng nắm tay, chiếu sáng cả Tri Sự quan.

Nguyệt Quang thạch là một loại đá mà các tu sĩ chuyên dùng để chiếu sáng, chỉ cần rót một ít linh lực vào là có thể thắp sáng trong thời gian rất dài. Triệu Địa cũng có mấy khối Nguyệt Quang thạch, nhưng chỉ to bằng hạt đậu, loại lớn như vậy là lần đầu tiên hắn thấy, chắc chắn giá của nó không hề rẻ.

Ngoài Nguyệt Quang thạch ra, Triệu Địa còn chú ý đến một luồng dị hương thoang thoảng trong không khí. Sau khi hít vài hơi, hắn lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn nhiều, mùi thơm này dường như không phải là đàn hương bình thường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!