Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 30: Mục 30

STT 29: CHƯƠNG 29: ĐỆ TỬ LUYỆN KHÍ

Giản Hinh Nhi chú ý tới cử chỉ của Triệu Địa, bèn lên tiếng giải thích:

- Đây là linh hương do Mã sư bá đặc biệt lấy từ Ô Lân quốc về, gọi là Tỉnh Thần hương. Nghe nói hương này có tác dụng tốt cho thần thức, nếu thường xuyên sử dụng có thể giúp gia tăng thần thức của tu sĩ.

Đã tiến vào Tri Sự quan, dĩ nhiên nàng không dám gọi là Mã lão đầu nữa.

- Ha ha, Giản sư điệt nói không sai. Loại hương này chỉ có ở Thái Hư môn chúng ta mà thôi, hai vị sư điệt có muốn mua một ít về dùng thử không?

Một giọng nam sang sảng từ sau tấm bình phong truyền ra, cùng lúc đó, một lão nhân đầu trọc chừng năm sáu mươi tuổi cũng bước ra. Lão nhân có bộ râu dài chừng ba tấc, nửa trắng nửa đen, đôi mắt tam giác ti hí nhưng lại vô cùng có thần, tạo cho người ta ấn tượng về một lão đạo sĩ dày dạn kinh nghiệm.

Triệu Địa quan sát dao động linh lực trên người đối phương, quả thực vô cùng mạnh mẽ, khiến hắn không tài nào nhìn thấu tu vi cụ thể, chỉ có thể đoán được người này ít nhất cũng từ Trúc Cơ sơ kỳ trở lên. Triệu Địa biết đây là do tu vi hai bên chênh lệch quá lớn.

Không cần đoán nhiều, người này hẳn là Mã lão đầu mà Giản Hinh Nhi đã nhắc tới.

- Vãn bối Triệu Địa, bái kiến Mã sư bá.

- Hinh Nhi ra mắt Mã sư bá.

Hai người thấy lão nhân lộ diện, vội vàng thi lễ.

Lão nhân vung tay, ra hiệu hai người không cần đa lễ. Sau đó, lão đối mặt với Triệu Địa, hắng giọng nói:

- Giản sư điệt vừa mới truyền âm nói, ngươi là đệ tử mới đến, muốn nhận một phần việc, có đúng không?

- Vâng ạ, kính xin sư bá chỉ điểm cho.

Triệu Địa vội vàng đáp lời.

Lão nhân cau mày, sắc mặt trầm xuống, ra vẻ chính khí lẫm liệt nói:

- Tạp vụ phân cho ngoại môn đệ tử đều do tông môn căn cứ vào tư chất và sở trường của từng người mà phân chia. Sư điệt chỉ cần chờ một tháng, tự nhiên sẽ có việc được giao. Không cần phải đặc biệt đến đây một chuyến, nếu ai cũng đến đây tranh giành như vậy, chẳng phải sẽ gây ra rối loạn hay sao?

Triệu Địa nghe vậy thì sững sờ, hắn nhìn sang Giản Hinh Nhi, thấy nàng đưa mắt ra hiệu, bèn lấy trong ngực áo ra một khối linh thạch màu xanh biếc đặt lên bàn, rồi khom người nói:

- Sư bá nói rất phải, chỉ là vãn bối tư chất ngu độn, sợ công việc tông môn phân phó không gánh vác nổi, sẽ làm hỏng việc. Vì vậy muốn xin sư bá chỉ điểm, để có thể nhận được một công việc phù hợp với bản thân…

Lão nhân và Giản Hinh Nhi thấy Triệu Địa lấy ra một khối trung phẩm linh thạch thì cả hai đều ngẩn người.

Giản Hinh Nhi thầm nghĩ: “Vị Ngũ Căn ca này cũng quá hào phóng rồi, chỉ cần đưa mười mấy khối hạ phẩm linh thạch là được, không ngờ lại dùng đến cả trung phẩm linh thạch.”

Lão nhân thì vô cùng vui mừng, không những sắc mặt trở nên hòa hoãn hơn nhiều mà giọng nói cũng cao lên một chút:

- Sư điệt nói cũng có lý, việc phân công cũng phải phù hợp với đặc điểm của mỗi người thì mới có thể làm tốt sự vụ của tông môn. Chẳng hay sư điệt có hứng thú với công việc nào?

Triệu Địa đã sớm nghĩ xong, chỉ chờ lão nhân nói câu này, hắn liền vội vàng đáp:

- Sư điệt muốn một công việc không tốn quá nhiều thời gian, lại có một tĩnh thất riêng để tu luyện. Tư chất của sư điệt quá kém, chỉ có thể dựa vào khổ tu chăm chỉ mới mong tăng tiến tu vi. Theo ý sư điệt, tốt nhất là có thể vào phòng luyện đan, phụ giúp luyện đan, cũng có thể học hỏi đạo luyện đan, không biết tông môn có công việc như vậy không?

- Vào phòng luyện đan ư? Ừm, chuyện này thì làm khó lão phu rồi. Phải biết rằng toàn bộ Thái Hư môn cũng chỉ có một phòng luyện đan chuyên dụng, chủ yếu đều do mấy vị trưởng lão trong môn sử dụng. Nhân thủ ở đó đều là tâm phúc của các vị trưởng lão, căn bản không có vị trí nào thích hợp cho sư điệt.

Lão nhân nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu trả lời. Sau khi liếc nhìn viên linh thạch trên bàn, lão lại nói:

- Nhưng nếu sư điệt cần một tĩnh thất độc lập để tu luyện, thì có một công việc phù hợp với điều kiện này. Không biết sư điệt có nghiên cứu về đạo luyện khí không?

- Luyện khí ư?

Triệu Địa ngẩn ra.

- Không sai, trong môn đang thiếu vài đệ tử luyện khí. Nếu sư điệt tham gia, không những có cơ hội được một vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ chuyên về luyện khí của bản môn chỉ điểm đạo luyện khí, mà mỗi người còn được cấp một phòng luyện khí độc lập. Chỉ cần sư điệt hoàn thành nhiệm vụ luyện khí đúng hạn, thời gian còn lại có thể tự do tĩnh tọa tu luyện trong phòng.

Lão nhân thấy dường như Triệu Địa có hứng thú, bèn giải thích cặn kẽ.

- Phòng luyện khí có kèm theo cấm chế pháp trận không ạ? Sư điệt tính hay lo, sợ nhất là bị người khác quấy rầy lúc tu luyện.

Triệu Địa lại hỏi. Hắn quan tâm nhất chính là điểm này, lúc tu luyện hắn thường dùng đến thượng phẩm linh thạch, nếu pháp trận đơn giản như ở nhà đá tại Tân Nhân cốc, nói không chừng có vị tu sĩ cao cấp nào đó đi ngang qua sẽ phát hiện trong phòng có linh khí cực lớn của thượng phẩm linh thạch tỏa ra, đến lúc đó chắc chắn hắn không tránh khỏi bị tra hỏi.

- Ha ha, điểm này sư điệt không cần lo lắng, cấm chế pháp trận ở phòng luyện khí là do bản môn đặc biệt thiết lập. Luyện khí và luyện đan đều cần rất nhiều thời gian, trong quá trình này cũng rất kỵ những sự cố bất ngờ. Vì vậy, một khi cửa lớn phòng luyện khí đóng lại, đồng nghĩa với việc đoạn tuyệt liên lạc với bên ngoài. Chỉ có vài vị trưởng lão Kết Đan kỳ liên thủ mới có thể xông vào từ bên ngoài được.

Lão nhân vuốt râu, mỉm cười nói.

Triệu Địa nghe nói cấm chế của phòng luyện khí lợi hại đến thế, ngay cả tu sĩ Kết Đan kỳ cũng có thể ngăn cản, trong lòng vô cùng phấn khích, lập tức có quyết định. Hắn bèn nói với lão nhân:

- Nếu đã như vậy, sư điệt muốn nhận công việc của một đệ tử luyện khí, không biết sư bá có thể sắp xếp được không?

- Chuyện này dễ thôi, sau khi sư điệt trở về hãy nghiên cứu một ít điển tịch liên quan đến luyện khí, trong vòng một tháng sẽ nhận được sự sắp xếp thỏa đáng.

Lão nhân thấy dễ dàng thỏa mãn yêu cầu của đối phương, lại kiếm được một khối trung phẩm linh thạch, tâm trạng cũng vô cùng vui vẻ.

- Đa tạ sư bá, bây giờ chúng con xin phép rời đi. Tôn sư bá có nhờ Hinh Nhi thay mặt người vấn an sư bá.

Giản Hinh Nhi thấy chuyện đã xong, liền chuẩn bị rời đi. Mùi hương nơi này quả thật có công hiệu làm tinh thần sảng khoái, nhưng ngửi lâu lại có cảm giác uể oải, nàng cũng không muốn ở lại lâu.

- Hừ, Tôn lão đầu làm gì có lòng nhớ đến vấn an ta, chắc là chủ ý của ngươi thôi!

Lão nhân chỉ mải mân mê khối linh thạch xanh biếc trong tay, không ngẩng đầu lên trả lời.

Giản Hinh Nhi cười ngượng ngùng, sau khi cùng Triệu Địa thi lễ bèn sóng vai rời khỏi Tri Sự quan.

Giản Hinh Nhi nói:

- Ngũ Căn ca, Bạch Lộc phong ở phía Nam chính là nơi bản môn cất giữ điển tịch, gọi là Bạch Lộc các. Ngũ Căn ca có thể đến đó mượn xem một ít điển tịch, chỉ cần dùng lệnh bài màu đen mà trong môn phát cho là có thể tiến vào. Muội phải về giúp Tôn sư bá trông coi vườn thuốc, nếu bị họ Bạch kia tố cáo, chắc chắn sẽ bị Tôn sư bá trách phạt.

- À, Hinh Nhi, muội có biết trong Thái Hư môn có nơi nào bán đan dược không? Ta có để dành được một ít linh thạch, muốn đổi thành đan dược có ích cho tu vi, không biết có thể đổi ở đâu?

Triệu Địa hỏi, đan dược trong tay hắn đã không còn lại bao nhiêu.

- Thì ra Ngũ Căn ca cũng rủng rỉnh quá nhỉ. Cứ mỗi nửa năm, các đệ tử trong môn sẽ chọn một nơi để tiến hành trao đổi vật phẩm quy mô nhỏ. Lần trao đổi trước mới qua không lâu, Ngũ Căn ca kiên nhẫn đợi thêm một thời gian nữa, đến lúc đó muội sẽ rủ huynh cùng đi.

Giản Hinh Nhi cười nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!