Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 32: Mục 32

STT 31: CHƯƠNG 31: KHẢO HẠCH

Sau vài canh giờ bay lượn, Triệu Địa đã đến gần Chiêu Ẩn phong, nơi bị mây mù dày đặc bao phủ. Hắn ngay lập tức bị Chiêu Ẩn tuyền, biểu tượng của ngọn núi này, thu hút.

Đây là một linh tuyền phun ra từ chân núi Chiêu Ẩn, được tạo thành từ vô số dòng suối trên vách đá hội tụ lại. Nó cũng là một trong ba đại linh tuyền của Khuông Lư Sơn mạch, nổi danh nhờ dòng nước trong như ngọc, tinh khiết và ngọt lịm. Xung quanh linh tuyền mọc mấy gốc trà xanh tươi sum suê, chính là loại linh trà lừng danh Vân Vụ Linh Mính.

Bên cạnh linh tuyền có một tiểu đình bốn góc thanh nhã. Thỉnh thoảng, những tu sĩ yêu thích trà đạo lại tụm năm tụm ba tại đây, dùng nước Chiêu Ẩn tuyền pha trà Vân Vụ Linh Mính, vừa thưởng trà vừa đàm đạo, cũng là một thú vui tao nhã.

Triệu Địa thấy trong tiểu đình đã có hai tu sĩ Luyện Khí kỳ đang chờ sẵn, đoán rằng họ cũng là ngoại môn đệ tử được phân đến đây làm luyện khí đệ tử.

Triệu Địa còn nhận ra một người trong đó, chính là tu sĩ tên Mã Cao, người ngày trước đã nhắc đến tứ đại gia tộc tu tiên của Thái Hư môn.

Mã Cao cũng nhận ra Triệu Địa, liền cất tiếng chào từ xa. Triệu Địa lập tức đáp xuống cạnh tiểu đình, thu hồi pháp khí Phi Vũ.

- Triệu huynh, huynh cũng được phân đến làm luyện khí đệ tử ư?

Mã Cao thi lễ rồi hỏi.

Triệu Địa cũng thi lễ với hai tu sĩ kia, đáp lại:

- Không sai, có lẽ hai vị đạo hữu cũng vậy...

- Chuyện này cho thấy duyên phận của chúng ta không cạn, sau này nhất định phải giúp đỡ lẫn nhau. Triệu huynh, vị này là Phương Phủ Phương đạo hữu. Phương huynh, vị này là Triệu Địa Triệu đạo hữu.

Mã Cao giới thiệu qua cho hai người. Triệu Địa và tu sĩ họ Phương kia cũng ôm quyền thi lễ, miệng nói hạnh ngộ. Mã Cao lại nói:

- Ta đến sớm hơn hai vị đạo hữu một chút, đã gửi đi truyền âm phù, chắc lát nữa sẽ có lối đi mở ra để chúng ta tiến vào Chiêu Ẩn phong. Chiêu Ẩn phong này không hổ là trọng địa luyện khí, luyện đan của bản môn, pháp trận cấm chế khổng lồ bao phủ toàn bộ ngọn núi được mở quanh năm, nghe nói dù là tu sĩ Kết Đan kỳ cũng không thể dễ dàng phá trận mà vào.

Ba người nhìn ngọn núi mịt mù mây phủ trước mặt, mỗi người đều mang tâm sự riêng, nhất thời im lặng.

Ba người Triệu Địa chỉ chờ một lát, mây mù dày đặc liền có biến hóa. Một trận linh quang lóe lên, giữa màn mây thình lình xuất hiện một chiếc thang mây rực rỡ dài gần trăm trượng, rộng hai ba trượng, nối thẳng từ tiểu đình vào sâu trong mây mù.

Ba người vội vàng bước lên thang mây, đi sâu vào trong núi.

Đi qua thang mây, mây mù bị bỏ lại phía sau, bọn Triệu Địa mới thấy được diện mạo thật của Chiêu Ẩn phong. Ngọn núi này quả thực khác hẳn những ngọn núi khác, không chỉ không có cây cỏ xanh tốt um tùm mà đá núi nơi đây lại có màu đỏ sẫm. Hơn nữa, ba người còn cảm nhận được rõ ràng nhiệt độ ở Chiêu Ẩn phong, nơi không một ngọn cỏ này, cao hơn bên ngoài rất nhiều.

Mặc dù tu vi của bọn Triệu Địa đã đạt tới cảnh giới nóng lạnh không thể xâm phạm, những biến đổi nhiệt độ thông thường tự nhiên sẽ không để ý. Nhưng nhiệt độ thấp nhất của Chiêu Ẩn phong cũng cao hơn bên ngoài không ít, nếu phàm nhân tiến vào, e rằng ở chưa được bao lâu đã không chịu nổi sức nóng.

Ba người im lặng đi một đoạn đường núi không dài thì tới trước một thạch điện. Trước điện có một tảng đá màu đỏ rất lớn, trên đó khắc ba chữ to “Bách Đoán đường” mạnh mẽ, uy lực.

Thạch điện này được xây bằng một loại ngọc thạch trắng muốt trong suốt, vô cùng nổi bật trên nền đá núi màu đỏ sẫm.

Ba người vừa bước qua cửa điện, lập tức cảm thấy nhiệt độ giảm xuống không ít, gần như bằng với nhiệt độ bên ngoài.

Triệu Địa lập tức nhớ ra tên của loại ngọc thạch trắng như tuyết dùng để xây thạch điện này: Hàn Ngọc.

Không biết Triệu Địa đã đọc trong cuốn sách nào, chỉ biết Hàn Ngọc cũng là một loại tài liệu luyện khí thường gặp, nhưng Hàn Ngọc khác nhau thì linh lực ẩn chứa cũng khác nhau rất lớn. Thông thường, dựa theo linh lực từ ít đến nhiều, có thể chia thành Hàn Ngọc trăm năm và Hàn Ngọc ngàn năm. Nếu lấy Hàn Ngọc trăm năm làm tài liệu chính, có thể chế ra pháp khí trung phẩm, thậm chí là thượng phẩm. Nếu dùng Hàn Ngọc ngàn năm, sẽ có cơ hội luyện chế ra pháp khí cực phẩm.

Hàn Ngọc xây nên thạch điện này, theo mức độ linh lực phát tán mạnh yếu có thể thấy chỉ là Hàn Ngọc mười năm hoặc vài chục năm mà thôi. Nhưng cả một đại điện lớn được xây toàn bằng tài liệu này, quả thực cũng là một khoản chi không nhỏ.

Trong thạch điện, một tu sĩ trung niên thân hình hơi mập, khoảng bốn mươi tuổi, đang ngồi trên chiếc ghế Thái Sư duy nhất trong điện, nhắm mắt dưỡng thần.

Từ dao động linh lực phát ra trên người này, Triệu Địa có thể phán đoán tu vi của ông ta hơi thấp hơn Mã lão đầu, hẳn là một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ. Bất kể là tu vi hay dáng vẻ đều vô cùng phù hợp với vị Khuông sư thúc mà ba người họ muốn tìm. Ba người nhìn nhau, không ai dám lên tiếng, chỉ lẳng lặng đứng thẳng. Nghĩ đến việc sau này mình sẽ phải làm việc một thời gian rất dài dưới trướng tu sĩ Trúc Cơ kỳ này, không ai trong ba người dám đường đột lên tiếng quấy rầy, chỉ có thể đứng yên không nhúc nhích, thậm chí không dám thở mạnh. Ba người cứ đứng như vậy suốt bảy tám canh giờ.

Cho dù là thể chất của người tu tiên, đứng yên một tư thế trong thời gian dài như vậy, ba người cũng cảm thấy hơi tê chân. Nhưng tu sĩ trung niên kia vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.

Mã Cao là người nhỏ tuổi nhất, cũng là kẻ không nhịn được trước tiên. Khi y đang định lên tiếng đánh thức tu sĩ trung niên, đối phương chợt ngáp một cái rồi mở mắt ra.

Không đợi ba người mở miệng, tu sĩ trung niên đã chủ động nói:

- Ba người các ngươi là ngoại môn đệ tử mới nhập môn năm nay phải không? Không tệ, đứng lâu như vậy xem như có nghị lực.

Tu sĩ họ Khuông lại nói tiếp:

- Ta chính là Khuông sư thúc mà các ngươi muốn tìm, nhưng nếu các ngươi muốn trở thành một luyện khí đệ tử, ta còn phải khảo hạch một phen. Không phải ai cũng có thể nắm giữ Luyện Khí thuật. Ngoài nghị lực ra, kỹ thuật và kiến thức cần thiết cũng không thể thiếu.

“Khảo hạch ư? Vì sao Mã lão đầu kia lại không đề cập tới chuyện này? Lão chỉ nói qua loa một câu, bảo ta về xem các điển tịch liên quan đến luyện khí mà thôi...”

Triệu Địa thầm nghĩ, trong lòng đã mắng tu sĩ họ Mã kia không biết bao nhiêu lần.

Nhưng vị Khuông sư thúc kia hoàn toàn không cho ba người thời gian chuẩn bị, vừa nói muốn khảo hạch đã lập tức chỉ vào Triệu Địa hỏi:

- Trước tiên ta hỏi ngươi, ngươi có biết lửa dùng trong luyện khí cần chú ý những gì không?

Triệu Địa đáp:

- Luyện khí thông thường cần dùng đến Tiên Thiên Chân Hỏa. Cái gọi là Tiên Thiên Chân Hỏa chỉ có ở tu sĩ Trúc Cơ kỳ trở lên, là do linh lực từ Đan điền hóa thành một luồng Tiên Thiên hỏa diễm. Loại Tiên Thiên Chân Hỏa này không cần tu luyện, chỉ cần tu vi đạt tới Trúc Cơ kỳ là sẽ có. Trừ Tiên Thiên Chân Hỏa, người ta còn thường dùng Địa Hỏa, tức Địa Phế Chi Hỏa, để thay thế. Địa Phế Chi Hỏa xuất phát từ những nơi sâu dưới lòng đất có địa chất đặc thù, uy lực còn cao hơn Tiên Thiên Chân Hỏa thông thường vài phần. Nếu điều khiển và tận dụng Địa Phế Chi Hỏa một cách thích hợp, dùng để luyện khí còn hiệu quả hơn cả Tiên Thiên Chân Hỏa. Bởi vì Tiên Thiên Chân Hỏa cần hao phí rất nhiều linh lực, không thích hợp sử dụng trong thời gian dài.

Triệu Địa dừng một chút, lại tiếp tục nói:

- Nghe nói còn có một phương pháp là lợi dụng Yêu Hỏa do một số yêu thú thuộc tính Hỏa từ cấp hai trở lên phun ra để luyện khí. Tình hình cụ thể, sư điệt không rõ lắm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!