STT 32: CHƯƠNG 32: ÍCH CỐC HOÀN
- Rất tốt!
Tu sĩ trung niên gật đầu, tán thưởng:
- Thậm chí ngay cả dùng Yêu Hỏa luyện khí cũng biết, xem ra đã nghiên cứu các điển tịch liên quan đến luyện khí.
Ngoại trừ Triệu Địa, hai tu sĩ Luyện Khí kỳ còn lại ngơ ngác nhìn nhau, đều thấy vẻ hâm mộ trong mắt đối phương, hiển nhiên lần này Triệu Địa đã vượt qua khảo hạch. Ngay sau đó, tu sĩ trung niên lại chỉ vào Phương Phủ, hỏi:
- Ngươi nói xem, bình thường luyện chế một món pháp khí cần dùng những nguyên liệu và thủ đoạn nào?
Phương Phủ trầm mặc một lát, dường như đang sắp xếp lại suy nghĩ, sau đó mới không nhanh không chậm đáp:
- Bẩm Khuông sư thúc, thông thường mà nói, luyện khí ngoại trừ cần có tài liệu chính là quặng và vài loại tài liệu phụ trợ như nước linh tuyền, Kim Cương sa… còn cần có linh thạch với số lượng và đẳng cấp nhất định. Ngoài việc am hiểu công nghệ tinh luyện tài liệu, còn phải nắm giữ kiến thức trận pháp nhất định, bởi vì luyện chế pháp khí cần dùng tới vài loại trận pháp cỡ nhỏ thường thấy. Ngoài ra, lúc luyện chế vài loại pháp khí còn cần tới một ít phù văn.
- Ừ, không tệ.
Tu sĩ trung niên gật đầu, cũng rất hài lòng với câu trả lời của Phương Phủ. Kế tiếp đến phiên Mã Cao, y bị hỏi:
- Ngươi biết những phương pháp nào để tinh luyện quặng dùng trong luyện khí?
Vấn đề này hiển nhiên là khó nhất trong ba vấn đề. Triệu Địa đứng bên cạnh thầm thấy may mắn, nếu hắn gặp phải câu hỏi này, thật sự không biết trả lời thế nào.
Quả nhiên, Mã Cao cũng không biết nhiều. Trán y rịn ra những giọt mồ hôi lớn như hạt đậu, ấp úng đáp:
- Việc tinh luyện này… cái này, sư điệt chỉ biết là có thể dùng Chân Hỏa hòa tan quặng, sau đó, tạp chất sẽ bị thiêu hủy hoặc tan đi hết, như vậy có thể đạt được hiệu quả tinh chế.
Tu sĩ trung niên gật đầu, nói tiếp:
- Ừ, dùng lửa đốt quả thật là phương pháp thường dùng nhất, nhưng cần dùng thần thức tinh vi để điều khiển, nếu không nguyên liệu rất dễ bị Chân Hỏa hủy đi một phần uy năng. Ngoài ra, đúng là có không ít phương pháp tinh luyện khác. Một năm sau, nếu các ngươi chăm chỉ học hỏi, tự nhiên có thể nắm vững một sở trường.
Ba người hết sức vui mừng, lời của vị Khuông sư thúc này đã rất rõ ràng, cả ba đều đã vượt qua khảo hạch.
- Tốt lắm…
Tu sĩ trung niên đứng dậy nói:
- Ở đây có một chiếc ngọc giản, ghi chép mấy loại thủ pháp tinh luyện. Sau khi các ngươi xem kỹ, có thể thử một chút.
Vừa dứt lời, tay phải y nhẹ nhàng vung lên, ba đạo thanh quang chậm rãi bay đến trước mặt ba người rồi dừng lại, là ba chiếc ngọc giản màu xanh giống hệt nhau.
Thấy bọn Triệu Địa đã cất ngọc giản đi, tu sĩ trung niên lại nói:
- Sau nửa canh giờ, sẽ có một vị sư huynh dẫn các ngươi tới phòng luyện khí, đồng thời cho mỗi người một phần quặng Tinh Đồng. Các ngươi hãy thử luyện chế Tinh Đồng xem, một tháng sau ta sẽ kiểm tra tiến độ và hiệu quả của mỗi người.
Nói xong, tu sĩ trung niên vung tay áo, rời khỏi thạch điện Hàn Ngọc này.
Không lâu sau, một tu sĩ thanh niên Luyện Khí kỳ tầng mười ba, chỉ thiếu chút nữa là có thể tiến vào Trúc Cơ kỳ, họ Lục tên Văn, dẫn ba người rời khỏi Bách Đoán đường để đến phòng luyện khí. Đoàn người đi trong lòng núi hơn nửa canh giờ. Mã Cao không nhịn được hỏi:
- Lục sư huynh, rốt cuộc phòng luyện khí này sâu dưới đất bao nhiêu vậy? Chúng ta đi đã hơn nửa canh giờ, e rằng đã xuống sâu mấy trăm thước rồi…
Lục Văn lạnh lùng nói:
- Gấp cái gì, sắp tới rồi. Phòng luyện khí dùng Địa Phế Chi Hỏa, không ở sâu dưới đất sao được!
- Đến là tốt rồi, chỗ này càng lúc càng nóng, nếu không dùng linh lực hộ thể, chỉ sợ sẽ nóng đến toát mồ hôi.
Mã Cao thấp giọng lẩm bẩm.
Đi thêm khoảng một nén nhang, cuối cùng Lục Văn cũng nói:
- Đến cửa vào rồi!
Triệu Địa chỉ thấy hai tu sĩ Luyện Khí kỳ đang canh giữ trước một pháp trận cỡ nhỏ có đường kính chừng hai ba trượng, hoàn toàn không thấy cái gọi là cửa vào đâu cả.
“Chẳng lẽ pháp trận này là…” Triệu Địa vừa nghĩ thầm, Mã Cao đã hưng phấn thốt lên:
- Truyền tống pháp trận!
Lục Văn liếc Mã Cao một cái, nhẹ giọng nói:
- Coi như có chút kiến thức, quả thật là truyền tống pháp trận, chuyên dùng để ra vào phòng luyện khí.
Y lại móc ra một lệnh bài màu đỏ, hắng giọng nói với hai vị tu sĩ canh giữ trước pháp trận:
- Hai vị sư đệ, ba người này là đệ tử luyện khí mới tới, xin hãy phát cho họ ba gian phòng luyện khí hạ phẩm và truyền tống chúng ta vào.
Hai tu sĩ này xem xét lệnh bài kỹ lưỡng, xác nhận không phải là giả. Một người trong đó liền móc từ túi trữ vật ra ba miếng ngọc màu xanh nhạt óng ánh giao cho ba người bọn Triệu Địa.
Triệu Địa nhìn kỹ miếng ngọc trong tay, một mặt có khắc ba số 125, mặt kia có rất nhiều chữ nhỏ chi chít, có lẽ là phương pháp và khẩu quyết sử dụng miếng ngọc này.
Miếng ngọc của hai người kia cũng có khắc số 126 và 127.
- Truyền tống trận này một lần chỉ có thể truyền tống một người, ta vào trước, các ngươi vào ngay sau!
Lục Văn căn dặn ba người. Nói xong, y liền đi vào truyền tống pháp trận, đứng ở chính giữa.
Hai tu sĩ phụ trách trông chừng truyền tống trận đặt từng khối linh thạch hạ phẩm vào mắt trận, sau đó đánh một đạo pháp quyết lên truyền tống trận.
Bốn phía pháp trận lập tức dâng lên một luồng bạch quang chói mắt. Một lát sau, bạch quang biến mất, Lục Văn trong trận cũng biến mất không thấy.
- Ngươi vào đi!
Một tu sĩ trông chừng nói với Triệu Địa.
Triệu Địa theo lời tiến vào truyền tống pháp trận, cũng đứng ở chính giữa. Một trận bạch quang lóe lên, thần thức của Triệu Địa thoáng chốc trống rỗng, hắn vội vàng nhắm chặt hai mắt. Lúc mở mắt ra, hắn phát hiện mình đã đứng trong một hành lang bằng đá dài vô tận. Mà Lục Văn cùng hai tu sĩ Luyện Khí kỳ kia đang ở cách hắn không xa.
- Mau ra đây đi.
Lục Văn nói với Triệu Địa. Triệu Địa vội vàng đi về phía trước mấy bước, mới nhận ra mình vừa đứng trong một truyền tống pháp trận khác.
Một lát sau, Mã Cao và Phương Phủ cũng lần lượt được truyền tống tới.
- Hai truyền tống pháp trận này là loại hai chiều, nếu muốn từ trong ra ngoài cũng phải thông qua truyền tống trận này.
Lục Văn giải thích, sau đó y lấy ra ba túi trữ vật ném cho ba người Triệu Địa, lại nói:
- Miếng ngọc vừa rồi của các ngươi chính là pháp khí dùng để tiến vào phòng luyện khí. Mặt trước khắc số phòng tương ứng, mặt sau khắc khẩu quyết sử dụng, vô cùng đơn giản, các ngươi hãy tự tìm hiểu đi. Vào phòng luyện khí rồi, sẽ không có ai quấy rầy các ngươi. Tất cả phòng luyện khí đều được cấm chế pháp trận cỡ lớn bao phủ, ngoại trừ miếng ngọc pháp khí trong tay các ngươi, cho dù là tu sĩ Kết Đan kỳ cũng khó phá cửa mà vào. Trong túi trữ vật này là hai mươi cân quặng Tinh Đồng, một tháng sau, Khuông sư thúc sẽ đích thân tới kiểm tra thành quả luyện chế của các ngươi, các ngươi tự lo liệu đi.
Nói xong những lời này, Lục Văn bèn gật đầu với hai vị tu sĩ phụ trách truyền tống pháp trận rồi bước vào truyền tống trận. Một đạo bạch quang lóe lên, y đã biến mất.
Mã Cao nói:
- Triệu huynh, Phương huynh, chúng ta từ biệt ở đây.
Sau đó y đi sâu vào trong hành lang, thỉnh thoảng tò mò nhìn sang hai bên.
Sau khi Triệu Địa và Phương Phủ nói lời từ giã, mỗi người cũng đi sâu vào trong hành lang đá.
Hai bên hành lang này toàn là nhà đá, không biết dùng loại đá gì xây thành mà trong hoàn cảnh nóng như vậy vẫn toát ra chút khí tức lạnh lẽo.
Triệu Địa ngẩng đầu nhìn dãy số trên gian nhà đá thứ nhất, 45, đối diện là số 10. Hắn đi về phía trước thêm mấy bước, dãy số hai bên là 62 và 28, có thể nói là không có quy luật gì. Triệu Địa thầm nghĩ, xem ra chỉ có thể đi tìm từng gian một.
Đi qua bảy tám chục gian nhà đá, cuối cùng Triệu Địa cũng tìm được gian số 125.
Triệu Địa nhìn kỹ mặt miếng ngọc có khắc pháp quyết, quả nhiên rất đơn giản, hắn xem qua hai lần đã cảm thấy có thể nắm vững.
Hắn bỏ miếng ngọc vào một chỗ lõm hình tròn trên cửa đá, quả nhiên vừa khít, sau đó miệng niệm thầm mấy tiếng chú ngữ, tay phải chỉ một cái, một đạo pháp quyết đánh vào miếng ngọc.
Trên miếng ngọc dâng lên một trận lam quang, một lát sau, một trận âm thanh ken két vang lên, cửa đá tự động mở ra một lối vào rộng chừng nửa trượng. Triệu Địa thu hồi miếng ngọc, nhanh chóng đi vào rồi lại đánh một đạo pháp quyết vào miếng ngọc. Sau một tràng tiếng vang ken két, cửa đá lại đóng chặt như cũ.
Lúc này, Triệu Địa mới cẩn thận quan sát bên trong phòng luyện khí.
Nhà đá không lớn, chỉ rộng chừng mười mấy trượng, bốn vách tường và mặt đất đều được xây bằng loại đá không tên này. Trên hai vách đá phía Nam và Bắc có hai bức tượng đầu rồng há to miệng, phía trên khắc mấy chữ “Địa Phế Chi Hỏa”. Ở phía Tây nhà đá cũng có một bức tượng đầu rồng như vậy, trên viết mấy chữ “nước linh tuyền”, bên dưới đầu rồng này là một ao nước được xây bằng đá xanh. Xem ra Địa Hỏa và linh tuyền đều từ trong mấy cái đầu rồng này phun ra. Ngoài ra trong phòng luyện khí không còn thứ gì khác.
Triệu Địa buông ra toàn bộ thần thức, cẩn thận kiểm tra mọi thứ trong nhà đá, sau khi xác định không có cơ quan gì mới ngồi xếp bằng xuống đất. Hắn không vội tìm hiểu ngọc giản Khuông sư thúc giao cho, mà lấy ra tiểu đỉnh nhiều ngày không thấy, lấy một viên Tẩy Tủy đan bỏ vào trong đó, đồng thời hai tay cầm một khối Thủy Linh Thạch xanh biếc, bắt đầu tĩnh tọa tại chỗ.
Cứ như vậy, suốt một tháng Triệu Địa cũng không rời khỏi phòng luyện khí này.
Dù sao hắn vẫn chỉ là một tu sĩ Luyện Khí kỳ, chưa đạt tới cảnh giới ích cốc mà tu sĩ Trúc Cơ kỳ mới có, vẫn phải ăn uống như thường. Nhưng ngay từ lúc còn ở Lưu Vân phường thị, hắn đã mua không ít Ích Cốc hoàn để giải quyết vấn đề này.
Ích Cốc hoàn có giá năm khối linh thạch hạ phẩm một viên, dùng một viên có thể không cần ăn uống trong vòng một tháng. Đối với tu sĩ Luyện Khí kỳ mà nói, đây là thứ tương đối xa xỉ. Nếu không phải đến lúc khẩn yếu, bắt buộc phải tĩnh tọa thời gian dài mà không thể gián đoạn, thường sẽ không nỡ dùng. Thà rằng cứ cách năm ba ngày ăn một lần, chứ không lãng phí năm khối linh thạch mỗi tháng để mua Ích Cốc hoàn.
Triệu Địa không có gì cả, nhưng lại không thiếu linh thạch. Vì vậy sau mấy lần lặng lẽ mua Ích Cốc hoàn, hắn cũng đã tích trữ đủ dùng trong vài năm.
Một tháng này, Triệu Địa thật sự vô cùng bận rộn.
Nửa tháng đầu, hắn dùng tiểu đỉnh thăng cấp một ít đan dược, sau đó tĩnh tọa tu luyện. Nơi này không hổ là trọng địa luyện khí, không hề bị bên ngoài quấy rầy, hoàn cảnh yên tĩnh như vậy khiến hắn cảm thấy vô cùng thoải mái. Trong lúc rảnh rỗi, hắn bèn tìm hiểu đạo luyện khí trong ngọc giản của Khuông sư thúc.
Nửa tháng sau, khi hắn bắt đầu tinh luyện số quặng Tinh Đồng kia, mới hiểu tại sao một tháng chỉ cho bọn họ hai mươi cân quặng.
Tinh luyện thật sự là một chuyện cực kỳ hao tổn tâm sức.
Không những phải hao phí rất nhiều linh lực để đưa quặng bay lơ lửng trong Địa Phế Chi Hỏa, chậm rãi hòa tan, mà còn phải dùng rất nhiều thần thức để tỉ mỉ điều khiển cường độ Địa Hỏa, đồng thời khống chế Tinh Đồng lỏng tách rời tạp chất. Sau đó lại tụ tập từng giọt Tinh Đồng lại với nhau, tạo thành một luồng Tinh Đồng lỏng thật lớn. Cuối cùng nhúng luồng Tinh Đồng này vào nước linh tuyền cho nguội lại, mới có thể lấy được một mảnh nhỏ Tinh Đồng đã được tinh luyện.
Trong quá trình này, tiêu hao linh lực không đáng kể, Triệu Địa có linh thạch thượng phẩm dùng không hết để bổ sung, dĩ nhiên không sợ. Nhưng việc tiêu hao thần thức lại làm hắn cảm thấy không chịu nổi.
Hắn không có linh đan diệu dược nào có thể khôi phục thần thức, chỉ có thể dựa vào tĩnh tọa nghỉ ngơi để từ từ hồi phục.
Nhưng thời gian không còn nhiều, hắn bận rộn cả một ngày trời cũng chỉ có thể tinh luyện một khối quặng lớn bằng quả đấm. Hai mươi cân quặng, thế nào cũng phải mất mười ngày nửa tháng, làm sao có thời gian cho hắn nghỉ ngơi đầy đủ.
Kết quả là ba lần tinh luyện liên tiếp, hắn đều vì thần thức không đủ, thao tác chậm một chút, khiến Tinh Đồng lỏng bị Địa Hỏa đốt lâu hơn. Tinh Đồng tinh luyện ra chẳng những màu sắc hơi sẫm mà linh khí cũng ít đi rất nhiều. Hiển nhiên, Tinh Đồng như vậy thuộc về phế phẩm.
Triệu Địa có hơi lo lắng một tháng sau Khuông sư thúc kiểm tra, nếu số lượng tinh luyện của hắn quá ít, xác suất thất bại lại cao, không biết có bị khai trừ khỏi thân phận đệ tử luyện khí hay không. Đến lúc đó, rất có thể hắn sẽ bị phân cho một công việc mà không ai muốn làm.
Hắn liếc nhìn tiểu đỉnh bên cạnh, tự nhủ: “Tất cả cũng vì cái tiểu đỉnh nhà ngươi, làm ta không thể không tìm một nơi tu luyện kín đáo. Vất vả lắm mới tìm được một nơi yên tĩnh như thế này, nhưng lại phải làm những chuyện khó khăn. Chuyện trên đời đúng là không có gì thập toàn thập mỹ…”
- A, tiểu đỉnh, đúng rồi!
Hắn chợt nghĩ tới điều gì, tâm trạng đang buồn bã bỗng trở nên kích động.
Triệu Địa cẩn thận cầm một khối Tinh Đồng phế liệu do hắn luyện hỏng bỏ vào trong tiểu đỉnh, đậy nắp lại, sau đó ngồi yên chờ đợi kỳ tích.
Căn cứ vào nghiên cứu trước đó của hắn về công hiệu nghịch thiên của tiểu đỉnh, phàm là linh vật có chứa linh lực nhưng chưa đạt trạng thái viên mãn, đều có thể được tiểu đỉnh thăng cấp đến đỉnh phong, tức là giới hạn cao nhất mà bản thân chất liệu của linh vật đó cho phép. Linh lực cần gia tăng càng nhiều, thời gian hao tổn cũng càng dài.
Ví như đan dược thứ phẩm, linh thạch hạ phẩm đều có thể thông qua tiểu đỉnh để thăng cấp thành đan dược bình thường và linh thạch thượng phẩm. Đan sa cũng có thể trở nên dồi dào linh khí hơn. Như vậy, Tinh Đồng bị tinh luyện hỏng này cũng giống như đan dược thứ phẩm, có thể được tiểu đỉnh nâng cấp thành Tinh Đồng bình thường.
Một lúc lâu sau, Triệu Địa vô cùng mong đợi mở nắp đỉnh ra.
Quả nhiên, Tinh Đồng trong đỉnh đã gia tăng linh lực rất nhiều, màu sắc cũng sáng bóng hơn trước. So với mấy khối Tinh Đồng mà hắn đã tỉ mỉ tinh luyện, Tinh Đồng trong đỉnh dường như còn hơn một bậc.
Mặc dù không biết tiểu đỉnh có thể nâng cấp Tinh Đồng thêm một bước nữa hay không, nhưng Triệu Địa cũng không dám tiếp tục thử nghiệm. Vạn nhất tiểu đỉnh nuôi dưỡng ra Tinh Đồng có linh lực kinh người, khiến Khuông sư thúc nghi ngờ, vậy thì đúng là được không bằng mất.
Hắn lấy khối Tinh Đồng ra khỏi đỉnh, lại cho vào một khối Tinh Đồng tinh luyện thất bại khác.
Lần này, hơn nửa canh giờ sau hắn liền lấy Tinh Đồng trong đỉnh ra.
Triệu Địa, người đã sử dụng thần thức quá độ đến mức đau đầu nhức óc, lúc này cuối cùng cũng đã yên lòng, ngủ một giấc thật ngon.
Lần này hắn ngủ một giấc hết hai ngày hai đêm, sau khi ngủ no, thần thức lại khôi phục như trước. Mặc dù lúc này chỉ còn cách kỳ hạn một tháng bảy, tám ngày, nhưng hắn vẫn chưa tinh luyện được một nửa số quặng.
Nhưng Triệu Địa đã có tiểu đỉnh trong tay, không hề hoảng hốt.
Hắn quyết định ném tất cả số quặng còn lại ra trước người, sau đó đánh ra một đạo Phiêu Phù thuật, khiến những khối quặng này đều trôi lơ lửng giữa phòng ở độ cao chừng một trượng.