STT 33: CHƯƠNG 33: CÁCH DÙNG MỚI
Sau đó, hai tay Triệu Địa chia ra, rót hai luồng linh lực vào hai đầu rồng hai bên vách. Từ miệng rồng đang há to lập tức phun ra những cột lửa dày bằng cánh tay, đốt cháy đám quặng lơ lửng. Chỉ trong thoáng chốc, quặng đã hóa lỏng thành nhiều giọt, vẫn lơ lửng trên không trung.
Triệu Địa chẳng cần lo lắng Tinh Đồng trong quặng có bị Địa Hỏa đốt quá lâu hay không, hắn chỉ dùng thần thức điều khiển chất Tinh Đồng lỏng kia hội tụ lại thành năm sáu luồng.
Sau một hồi nỗ lực, cuối cùng tất cả chất Tinh Đồng lỏng đều đã tụ lại thành luồng. Triệu Địa thu lại linh lực đang khống chế Địa Hỏa, hai đầu rồng trên vách tức thì ngừng phun lửa.
Đồng thời, hắn lại rót một luồng linh lực vào đầu rồng trên vách đá phía tây, bên trên ao linh tuyền. Từ miệng rồng lập tức phun ra một dòng nước, nhanh chóng rót đầy ao bên dưới rồi ngừng lại.
Triệu Địa điều khiển luồng Tinh Đồng lỏng đang lơ lửng lao nhanh xuống ao nước. Tiếng "xèo xèo" vang lên, từng cụm khói trắng bốc lên, trong ao liền xuất hiện mấy khối Tinh Đồng nguyên liệu.
Toàn bộ quá trình tiêu tốn của Triệu Địa khoảng bảy tám canh giờ, lúc này hắn đã mệt đến mức mồ hôi đầm đìa.
Linh lực hao tổn không đáng ngại, trong tay hắn vẫn nắm một khối thượng phẩm linh thạch, có thể bổ sung bất cứ lúc nào. Còn về thần thức đã tiêu hao, dường như chỉ có thể từ từ hồi phục thông qua nghỉ ngơi.
Mà thành quả của hắn là năm sáu khối Tinh Đồng nguyên liệu có linh lực rõ ràng không đủ, trông mờ mịt, ảm đạm. Trong đó thậm chí có một khối màu vàng sẫm, linh lực ít đến đáng thương, chất lượng chênh lệch quá lớn.
Đây là hậu quả của việc tinh luyện quá nhiều quặng một lúc trong khi thần thức không đủ.
Nhưng Triệu Địa chẳng hề bận tâm, dù sao hắn cũng có tiểu đỉnh. Hắn bỏ mấy khối Tinh Đồng phế liệu vào tiểu đỉnh nuôi dưỡng khoảng nửa canh giờ, sau đó ngồi xuống tĩnh tọa nghỉ ngơi.
Kỳ hạn một tháng nhanh chóng trôi qua, Triệu Địa tự tin mang theo khoảng mười khối Tinh Đồng nguyên liệu, rời khỏi phòng luyện khí.
Vị Lục sư huynh kia đã sớm chờ bên ngoài phòng luyện khí ở hành lang. Sau khi ba người Triệu Địa ra khỏi phòng luyện khí của mình, cả bốn người bèn thông qua truyền tống trận rời khỏi hành lang, tiếp tục đi theo những bậc thang đá trở về Bách Đoán đường.
Dọc đường đi, mấy người đều im lặng. Triệu Địa len lén liếc nhìn Phương Phủ và Mã Cao mấy lần, phát hiện cả hai đều lộ vẻ nơm nớp lo âu. Hiển nhiên thành quả luyện chế của bọn họ không được như ý muốn.
Hai người không thấy được bất kỳ biểu cảm nào trên mặt Triệu Địa, không buồn không vui, trong lòng lại càng thêm lo lắng. Lúc Mã Cao đi trên con đường này tới phòng luyện khí, y cảm thấy nó quá xa quá dài, mà hôm nay y lại ước gì con đường này dài vô tận. Đáng tiếc, trong tâm trạng thấp thỏm của y, dường như chỉ một thoáng, mấy người đã đến Bách Đoán đường.
Trong Bách Đoán đường, vị Khuông sư thúc hơi mập kia vẫn ngồi trên ghế Thái Sư, nhắm mắt dưỡng thần.
Nhưng lần này lại khác, bọn Triệu Địa vừa bước vào cửa điện, lão liền mở mắt ra.
- Tất cả đã luyện chế được bao nhiêu Tinh Đồng nguyên liệu? Đổ ra cho ta xem thử.
Vị Khuông Sư thúc này hoàn toàn không hỏi han tình hình của ba người Triệu Địa, mà đi thẳng vào kết quả tinh luyện. Dù sao lý thuyết suông cũng không quan trọng bằng thành quả thực tế.
Cả ba người đều lấy Tinh Đồng trong túi trữ vật của mình ra, đổ hết xuống đất trước mặt. Sau đó, họ bất giác cùng nhìn sang thành phẩm của hai người còn lại.
Triệu Địa cũng nhanh chóng liếc mắt, phát hiện hai người kia chỉ tinh luyện được tám chín khối Tinh Đồng nguyên liệu, hơn nữa quá nửa trong số đó đều là phế liệu.
Mà trước mặt Triệu Địa lại có mười một khối Tinh Đồng nguyên liệu, trong đó chỉ có ba khối là phế liệu, cao thấp đã rõ.
Cả ba người, bao gồm cả Triệu Địa, đều cảm thấy tim mình chùng xuống. Khác ở chỗ, dù Triệu Địa lòng nặng trĩu, nhưng vẻ mặt hắn không có gì thay đổi. Hắn lo rằng mình đã thể hiện quá nổi bật, sợ sẽ khiến vị Khuông sư thúc này nghi ngờ.
Vốn dĩ Triệu Địa muốn thành quả của mình không quá chênh lệch với hai người kia, tránh tỏ ra quá nổi trội. Nhưng lấy bụng ta suy ra bụng người, hắn vẫn đoán sai kết quả của họ. Không ngờ kỹ thuật luyện chế của hai người này lại kém hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn.
Hai người Mã Cao và Phương Phủ thì suy nghĩ đơn giản hơn nhiều, thành quả của mình bất kể là chất lượng hay số lượng đều kém xa Triệu Địa, trên mặt lộ rõ vẻ xấu hổ và căng thẳng.
Mà Lục sư huynh cùng Khuông sư thúc bên cạnh đều hơi kinh ngạc, hiển nhiên thành quả của Triệu Địa đã vượt xa dự liệu của họ.
Khuông béo thấy vậy thì vô cùng ngạc nhiên:
- Ồ, khối Tinh Đồng nguyên liệu này luyện chế không tệ, rất tốt!
Nói rồi, lão nhặt lên một khối Tinh Đồng nguyên liệu sáng chói trước mặt Triệu Địa, quan sát kỹ càng. Gương mặt béo núc ních của lão nặn ra một nụ cười rạng rỡ, hỏi Triệu Địa:
- Xem ra ngươi rất có thiên phú luyện khí, ngươi tên là gì?
- Sư điệt Triệu Địa, tạ ơn sư thúc quá khen, đây đều là nhờ sư thúc hết lòng dạy bảo.
Triệu Địa vội vàng tâng bốc một câu, ngay cả chính hắn cũng cảm thấy tê cả da đầu.
- Ừm. Triệu sư điệt, ngươi nói xem, trong quá trình ngươi luyện chế khối Tinh Đồng nguyên liệu này có gì khác với những khối khác?
Lần này Khuông sư thúc gật đầu, mỉm cười hỏi. Triệu Địa liền đem những lời đã chuẩn bị sẵn trong lòng ra nói một lèo:
- Bẩm Khương sư thúc, sau khi sư điệt vào phòng luyện khí, đầu tiên đã dành ba ngày cẩn thận nghiên cứu ngọc giản luyện khí mà sư thúc ban cho. Sau khi lĩnh hội hết, lúc ấy mới bắt đầu luyện chế quặng Tinh Đồng. Nhưng việc khống chế hỏa hầu của Địa Phế Chi Hỏa vô cùng khó khăn, hai lần đầu đều không thể tinh luyện ra Tinh Đồng nguyên liệu thượng hạng. Sư điệt nghỉ ngơi một ngày, sau đó lại tiếp tục luyện chế, lần này không biết tại sao Địa Phế Chi Hỏa lại cực kỳ ổn định, điều khiển cũng vững vàng hơn, sư điệt luyện chế cũng cảm thấy thuận buồm xuôi gió. Nhưng sau đó, bất kể sư điệt cẩn thận cố gắng thế nào cũng không thể luyện chế ra được một khối Tinh Đồng nguyên liệu như vậy nữa, luôn luôn kém hơn một bậc. Có một lần vì thần thức tiêu hao quá lớn, không kiểm soát tốt hỏa hầu nên đã tạo ra một khối Tinh Đồng phế liệu.
- Ngươi sắp xếp cho bọn họ phòng luyện khí hạ phẩm à?
Khuông sư thúc nghe Triệu Địa nói xong, không trả lời mà nghiêng đầu hỏi Lục Văn.
Lục Văn gật đầu đáp:
- Vâng, thưa Khuông sư thúc.
- Ừm, xem ra ngươi thật sự rất có thiên phú luyện khí.
Khuông béo nhìn sang Triệu Địa nói:
- Địa Phế Chi Hỏa ở phòng luyện khí hạ phẩm quả thật không ổn định, ngươi có thể luyện chế ra một khối Tinh Đồng nguyên liệu thượng đẳng như vậy đã là vô cùng hiếm có. Cho dù là ta tự mình ra tay, cũng chưa chắc có thể luyện chế ra được.
Lời này Khuông béo nói từ tận đáy lòng. Với trình độ luyện khí hiện tại của lão, dù là công đoạn tinh luyện nguyên liệu cơ bản nhất cũng không dám đảm bảo trong ba lần có thể luyện ra một thành phẩm chất lượng như vậy, huống chi là trong điều kiện hỏa hầu không ổn định của phòng luyện khí hạ phẩm.
- Triệu sư điệt, ngươi làm rất tốt, sư thúc ta thưởng phạt phân minh, nhất định phải thưởng cho ngươi một phen.
Khuông béo thuận tay bỏ khối Tinh Đồng nguyên liệu đang cầm vào túi, cười hì hì nói.
Tu sĩ họ Khuông lấy trong ngực ra mười hai khối hạ phẩm linh thạch ném cho Triệu Địa, nói:
- Triệu sư điệt, đây là bổng lộc tháng này của ngươi. Như vậy đi, ta sẽ bảo Lục sư điệt sắp xếp cho ngươi một gian phòng luyện khí trung phẩm, bên trong hỏa hầu đầy đủ, lại ổn định hơn nhiều. Mỗi lần ngươi luyện chế ra một khối Tinh Đồng nguyên liệu, sẽ được thưởng một khối hạ phẩm linh thạch.