STT 35: CHƯƠNG 35: LINH CỤ
Còn Liễu Doanh Doanh, không biết bây giờ nàng ra sao rồi... Không biết nàng đã gả cho tu sĩ Trúc Cơ kỳ kia, hay đã lưu lạc phương nào, tất cả đều bặt vô âm tín.
Hai người vừa đáp xuống Cổ Lĩnh nhai, Phi Vũ pháp khí dưới chân lập tức truyền đến một luồng sức mạnh vô hình, ghì chặt lấy họ, khiến cả hai không thể bay lên được nữa. Đây chính là hiệu quả của cấm không pháp trận.
Giản Hinh Nhi thấy Triệu Địa lộ vẻ nghi hoặc, bèn giải thích:
“Có lẽ họ sợ người ta bay loạn trên phố sẽ gây mất trật tự, nên mới dùng cấm không pháp trận bao phủ toàn bộ con đường này, không cho phép ai ngự khí phi hành.”
Triệu Địa gật đầu, hắn từng đọc qua điển tịch nên cũng biết đôi chút về loại pháp trận này.
Cả hai không vội trao đổi vật phẩm mà dạo một vòng xem những món đồ được bày bán trên Cổ Lĩnh nhai. Kết quả khiến Triệu Địa không khỏi ngạc nhiên.
Nơi này không chỉ có các cửa hàng buôn bán đủ loại tài liệu, linh dược, pháp khí, phù lục, điển tịch… mà thậm chí còn có cả những quán ăn, quán trà thường thấy ở thế giới phàm tục.
Điều khiến hắn khó hiểu nhất là ở đây còn có bảy tám cửa hàng bán trang phục, son phấn mà các thiếu nữ phàm tục hay dùng.
Nếu không phải bên cạnh vẫn có mấy cửa hàng mua bán phù lục và pháp khí, hắn đã ngỡ mình đến nhầm chỗ.
Thấy Triệu Địa lộ vẻ vô cùng bối rối, Giản Hinh Nhi không nhịn được phì cười.
Giản Hinh Nhi vừa cười vừa nói:
“Ngũ Căn ca thấy nơi này có cả cửa hàng của phàm nhân nên thấy lạ phải không?”
Thấy Triệu Địa gật đầu, nàng nói tiếp:
“Cũng chẳng có gì lạ cả, tu sĩ chúng ta cũng là người, cũng cần ăn cơm mặc áo. Theo môn quy, ngoại môn đệ tử mỗi năm chỉ được ra ngoài một lần, mỗi lần không quá một tháng. Như vậy thì những hàng quán này vẫn bán được hàng, đúng không? Nơi này có một chỗ bán thức ăn cực kỳ ngon, Ngũ Căn ca có muốn đi ăn thử không?”
Triệu Địa vội lắc đầu từ chối. Hắn đã dùng Ích Cốc đan nên không cần ăn uống như người thường, huống hồ tu sĩ vốn chú trọng thanh tâm quả dục, hắn không muốn vì chút thú vui ăn uống mà cản trở việc tu hành.
Giản Hinh Nhi biết vị Ngũ Căn ca này có lòng cầu đạo vô cùng kiên định nên cũng không nói thêm. Nhưng khi đi ngang một cửa hàng bán hương liệu, cuối cùng nàng cũng không nhịn được nữa, bèn nói:
“Ngũ Căn ca, muội muốn mua một ít đồ dùng của nữ nhi, chắc sẽ tốn không ít thời gian, huynh cứ đi dạo xung quanh trước đi. Hai canh giờ sau chúng ta gặp lại ở quán linh trà cuối phố nhé.”
Triệu Địa mừng còn không hết, vội từ biệt Giản Hinh Nhi rồi lập tức rời khỏi cửa hàng sực nức mùi son phấn này.
Hắn để ý thấy, dù là hội giao dịch nội bộ của Thái Hư môn, tu sĩ tham gia toàn là đồng môn, vẫn có không ít người mang đấu bồng, che mặt, rõ ràng là không muốn người khác nhận ra mình.
Điều này có nghĩa là dù ở trong hội giao dịch của môn phái, hắn cũng không thể tiêu quá nhiều linh thạch, bị người khác để ý sẽ chẳng tốt lành gì.
Mặc dù môn phái nghiêm cấm đồng môn tương tàn, hình phạt cho loại chuyện này vô cùng nghiêm khắc, nhưng nếu hắn biến mất không dấu vết, e rằng cũng sẽ chẳng có ai đứng ra đòi lại công bằng cho hắn. Sợ rằng đến lúc đó, ngoài Giản Hinh Nhi ra, những người khác sẽ nhanh chóng quên mất một tu sĩ tên Triệu Địa.
Suy nghĩ một lát, Triệu Địa liền rẽ vào một góc vắng, lấy trong túi trữ vật ra một chiếc đấu bồng cùng khăn che mặt rồi đội lên, sau đó ung dung đi vào một cửa hàng điển tịch tên là Phụ Vũ trai.
Về phần y phục trên người, đó là đồng phục của đệ tử Thái Hư môn, ai cũng mặc giống hệt nhau, ngược lại lại là cách che giấu thân phận tốt nhất.
Vừa bước vào Phụ Vũ trai, Triệu Địa đã cảm nhận được vẻ hoành tráng của thư trai này. Đại sảnh rộng đến mức có thể chứa cả trăm tám mươi người mà không hề chật chội, bảy tám người làm mặc đồng phục, quầy hàng dài hàng chục trượng, cùng những kệ sách cao đến hai ba trượng phía sau chất đầy ngọc giản, tất cả đều cho thấy quy mô to lớn của nơi này.
Triệu Địa vừa vào cửa, một người làm trẻ tuổi chừng hai mươi đã lập tức tiến lên đón, thi lễ hỏi:
“Đạo hữu đến mua sách ạ? Không biết ngài muốn xem điển tịch về phương diện nào?”
Triệu Địa trầm giọng đáp:
“Vương mỗ muốn mua một quyển điển tịch về phương pháp luyện khí, tốt nhất là từ cơ bản đến nâng cao, càng chi tiết càng tốt.”
Người làm nói:
“Thì ra là Vương đạo hữu, mời đạo hữu qua bên này chờ một lát, tại hạ sẽ lập tức đi lấy mấy quyển điển tịch luyện khí cho đạo hữu xem qua.”
Nói rồi, y dẫn Triệu Địa đến một chỗ ngồi trước quầy, sau đó mới đi đến mấy kệ sách lớn để tìm kiếm.
Chỉ trong thoáng chốc, người làm nhanh nhẹn này đã mang tới cho Triệu Địa bảy tám chiếc ngọc giản với màu sắc khác nhau. Một nữ người hầu khác có vóc người yểu điệu cũng bưng tới một chén linh trà thơm ngát.
Triệu Địa không đụng đến linh trà mà trực tiếp cầm một chiếc ngọc giản lên áp vào trán, từ từ rót thần thức vào trong. Một lúc sau, hắn đặt ngọc giản xuống, lại cầm một chiếc khác lên, lặp lại động tác ban nãy.
Sau một tuần trà, Triệu Địa đã xem lướt qua nội dung của tất cả số ngọc giản. Hắn chọn ra hai chiếc, nói với người làm vẫn đang đứng chờ bên cạnh:
“Ta muốn sao chép hai ngọc giản này, cần bao nhiêu linh thạch?”
“Hai phần điển tịch này cần một trăm bảy mươi linh thạch.” Người làm nhanh nhảu đáp.
“Mắc như vậy sao?”
Triệu Địa giật mình. Dù nội dung trong ngọc giản rất hữu ích với hắn, nhưng hắn không ngờ lại tốn nhiều linh thạch đến thế.
“Đạo hữu chớ kinh ngạc…”
Người làm thấy mặt Triệu Địa lộ vẻ không vui, vội vàng giải thích:
“Phải biết rằng, những thủ pháp luyện khí chi tiết này từ trước đến nay đều là bí mật bất truyền của các Luyện Khí sư. Bổn tiệm cũng đã phải trả một cái giá không nhỏ mới thu thập được những điển tịch này từ khắp nơi. Mặc dù nội dung trong hai bộ điển tịch này chỉ là một ít thủ pháp luyện khí sơ cấp và trung cấp, nhưng lại vô cùng tỉ mỉ, nếu đạo hữu muốn học luyện khí thì quả thực không thể thiếu.”
“Rẻ hơn một chút đi, ta mua một lúc hai bản cơ mà…” Triệu Địa không nhịn được mặc cả.
“Cái này… Được rồi, có thể bán cho đạo hữu với giá một trăm sáu mươi lăm linh thạch, ít hơn nữa thì tiểu nhân không thể tự quyết được.”
Người làm do dự một chút rồi sảng khoái nói.
Triệu Địa gật đầu, móc ra hai khối trung phẩm linh thạch, một đỏ một vàng.
Người làm kia nhận lấy linh thạch, vô cùng thành thạo lấy ra hai chiếc ngọc giản trống, đặt ngọc giản Triệu Địa đã chọn và ngọc giản trống cạnh nhau. Sau khi y đánh ra một đạo pháp quyết kỳ lạ, nội dung trong ngọc giản lập tức được sao chép sang ngọc giản trống. Y giao lại ngọc giản đã sao chép xong cùng mấy chục khối hạ phẩm linh thạch thừa cho Triệu Địa.
Sau khi nhận lấy ngọc giản, Triệu Địa dùng thần thức kiểm tra lại một lượt, xác nhận không có sai sót, bàn tay khẽ lật, một đạo bạch quang lóe lên, thu tất cả vào túi trữ vật.
Vốn Triệu Địa còn muốn ở lại cửa hàng xem thêm vài điển tịch khác, nhưng hắn đã tiêu một khoản linh thạch không nhỏ, vì không muốn để lộ tài sản nên đã rời khỏi Phụ Vũ trai.
Triệu Địa định đi tới mấy cửa hàng bán đan dược xem có linh đan diệu dược nào phù hợp với mình không.
Nhưng mới ra khỏi cửa được vài bước, hắn đã bị thu hút bởi lời bàn tán của một đám tu sĩ đang vây xem gần đó.
“Đây chính là trung phẩm Linh Cụ! Chỉ cần khảm vào một viên trung phẩm Băng Linh Thạch là có thể phát huy toàn bộ uy lực, bất kể người dùng có phải là Dị Linh Căn hệ Băng hay không.”