STT 36: CHƯƠNG 36: DƯỠNG THẦN ĐAN
- Nói nhảm, ta lấy đâu ra trung phẩm Băng Linh Thạch! Phải biết loại linh thạch thuộc tính biến dị hiếm thấy như Băng Linh Thạch, Phong Linh Thạch và Lôi Linh Thạch, giá cả cao gấp hai ba mươi lần linh thạch Ngũ Hành thông thường. Nếu ta mua nổi trung phẩm Băng Linh Thạch, cần gì mua chiếc thuẫn nát này của ngươi, sao không lấy số tiền đó mua một món cực phẩm pháp khí tốt nhất?
- Là ngươi không biết hàng thì có! Ngươi chỉ là một tu sĩ Luyện Khí kỳ, cho ngươi cực phẩm pháp khí ngươi dùng được sao? Ngươi có thể phát huy toàn bộ uy năng của nó không? Linh Cụ hiếm hoi như vậy, vật hiếm thì quý, hiểu chưa!
- Hừ, pháp khí dùng linh lực của bản thân, muốn dùng thế nào thì dùng! Linh Cụ của ngươi lại tiêu hao linh lực của linh thạch, một khối trung phẩm Băng Linh Thạch đắt như vậy, dùng mấy lần đã hao sạch linh lực, lại phải đổi một khối khác!
- Ngươi nói Linh Cụ hiếm hoi, đó là bởi vì nó căn bản là đồ gân gà. Tấm thuẫn nát của ngươi dù có khảm trận pháp Băng Linh Thạch lên, cũng chỉ tương đương năng lực phòng ngự của tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Nhưng dùng một lần cũng hao tốn mấy trăm linh thạch, ai thèm dùng tấm thuẫn nát của ngươi chứ?
- Đúng vậy, tu sĩ Luyện Khí kỳ không dùng nổi, tu sĩ Trúc Cơ kỳ có dùng cũng chẳng tăng thực lực lên bao nhiêu, thuần túy chỉ lãng phí linh thạch.
- Ngươi không biết dùng, không có nghĩa là người khác cũng không biết! Tám trăm linh thạch không trả giá, không mua thì thôi, đừng cản trở ta làm ăn!
- Còn dám rao giá tám trăm linh thạch, chỉ lừa được kẻ ngốc thôi... Số tiền ấy đã có thể mua được một món thượng phẩm pháp khí rất tốt, thậm chí gần đủ mua cực phẩm pháp khí. Ngươi nghèo đến phát rồ rồi à?
- Mắng ai đấy? Không mua thì biến, ngươi mới nghèo đến điên rồi ấy!
Triệu Địa chỉ nghe được bốn chữ “trung phẩm Linh Cụ” là lập tức bị hấp dẫn, trở thành một thành viên trong đám tu sĩ vây xem.
Đây chính là pháp khí đặc biệt mà khi phát huy toàn lực, uy lực tương đương với tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Hắn lập tức nhớ tới một vài ghi chép liên quan đến Linh Cụ trong một bản sách cổ.
Nói một cách chính xác, Linh Cụ cũng là một loại pháp khí. Điểm khác biệt với pháp khí thông thường là Linh Cụ không dựa vào việc hấp thu linh lực của tu sĩ để phát huy uy lực. Ngược lại, khi tu sĩ khống chế Linh Cụ, chỉ cần rót vào một ít linh lực để dẫn dắt là được. Nguồn linh lực chủ yếu cung cấp cho Linh Cụ chính là linh thạch được khảm trên đó.
Đây là một phương pháp luyện khí cổ xưa lưu truyền từ thời thượng cổ. Hiện tại vì nhiều nguyên nhân, nó rất ít xuất hiện, gần như chỉ còn tồn tại trong sách vở.
Tất cả Linh Cụ đều có lỗ để khảm linh thạch vào, từ đó hấp thu linh lực bên trong, phát huy uy năng vốn có của nó. Đồng thời, mỗi một lần sử dụng Linh Cụ, linh thạch được khảm trên đó cũng sẽ tiêu hao một ít linh lực, đến khi linh lực trong linh thạch cạn kiệt, phải thay linh thạch mới có thể tiếp tục sử dụng.
Mà Linh Cụ cũng không phải linh thạch nào cũng dùng được. Dựa vào thuộc tính của nguyên liệu lúc luyện chế, Linh Cụ chỉ có thể sử dụng linh thạch mang thuộc tính tương ứng.
Hai người đang tranh cãi kia nhắc tới Băng Linh Thạch, xem ra Linh Cụ này được luyện chế từ tài liệu thuộc tính Băng, chỉ có thể dùng Băng Linh Thạch mới kích phát được uy năng, khảm các loại linh thạch thuộc tính khác sẽ không có hiệu quả.
Linh Cụ ngoài việc khác nhau về thuộc tính linh thạch, đẳng cấp cũng khác nhau.
Dựa vào điểm này, có thể chia Linh Cụ thành hạ phẩm, trung phẩm và thượng phẩm, tương ứng với hạ phẩm linh thạch, trung phẩm linh thạch và thượng phẩm linh thạch.
Hạ phẩm Linh Cụ chỉ cần dùng hạ phẩm linh thạch là có thể kích hoạt, trung phẩm Linh Cụ phải có trung phẩm linh thạch mới phát huy toàn bộ uy năng. Thượng phẩm Linh Cụ dĩ nhiên là sử dụng thượng phẩm linh thạch.
Uy năng của hạ phẩm Linh Cụ tương đương với tu vi Luyện Khí kỳ, trung phẩm Linh Cụ có thể đạt tới một đòn toàn lực của Trúc Cơ kỳ. Mà thượng phẩm Linh Cụ nếu được gắn thượng phẩm linh thạch, có thể phát huy uy lực kinh khủng tương đương với tu sĩ Kim Đan kỳ trở lên.
Thông thường, do chất liệu của Linh Cụ hạn chế, Linh Cụ cấp thấp không thể trang bị linh thạch đẳng cấp cao. Nếu miễn cưỡng gắn trung phẩm linh thạch lên hạ phẩm Linh Cụ, không chỉ mức tiêu hao linh lực tăng vọt, mà hiệu quả phát huy ra cũng không hơn bao nhiêu so với gắn hạ phẩm linh thạch. Ngược lại, vì sử dụng linh thạch cấp bậc quá cao, bản thân Linh Cụ cũng sẽ bị tổn hại, không dùng được mấy lần sẽ hư hỏng.
Ngược lại, nếu gắn hạ phẩm linh thạch vào trung phẩm Linh Cụ, uy lực phát huy ra cũng chỉ có một phần rất nhỏ.
Trong cổ tịch còn nhắc tới, mặc dù Linh Cụ uy lực kinh người, nhưng tiêu hao linh thạch cũng cực kỳ kinh khủng. Sử dụng Linh Cụ một lần tương đương với một đòn dốc toàn lực của tu sĩ Luyện Khí kỳ cao cấp, sẽ hao tốn từ một tới vài khối hạ phẩm linh thạch. Mà muốn uy năng Linh Cụ đạt tới mức của tu sĩ Trúc Cơ kỳ, thì phải sử dụng trung phẩm linh thạch. Đối với tu sĩ bình thường, đây quả là một sự hao tổn không thể chịu nổi.
Chính vì có đủ thứ hạn chế, Linh Cụ đã gần như tuyệt tích ở Tu Tiên Giới.
Nhưng Triệu Địa lại không nghĩ vậy, linh thạch đối với người khác thì trân quý, nhưng đối với hắn lại là dùng không bao giờ hết. Nếu hắn có thể sở hữu một món trung phẩm Linh Cụ, cũng coi như có thêm một thủ đoạn bảo mệnh.
“Trung phẩm Băng Linh Thạch không có, nhưng hạ phẩm Băng Linh Thạch vẫn có thể đổi được mấy khối. Đến lúc đó dùng tiểu đỉnh nâng cấp một khối là được.” Triệu Địa thầm nghĩ.
Nhưng tám trăm linh thạch cũng quá nhiều, nếu một tên đệ tử Luyện Khí kỳ một lần lấy ra nhiều linh thạch như vậy, nhất định sẽ bị người khác chú ý, ngược lại sẽ lợi bất cập hại.
Đang lúc Triệu Địa suy tư xem có nên ra tay hay không, chợt nghe một thanh âm lạnh như băng quen thuộc vang lên:
- Trung phẩm Linh Cụ thuộc tính Băng ư? Để ta xem một chút.
Người vừa nói chính là vị tu sĩ họ Lãnh mặt như cương thi mà Triệu Địa từng gặp lúc mới nhập môn. Không biết y đã tới sau lưng hắn từ lúc nào.
Người vây xem toàn là tu sĩ Luyện Khí kỳ, đột nhiên nghe sau lưng có một vị sư thúc Trúc Cơ kỳ lên tiếng, tất cả đều vội vàng tránh sang một bên.
Triệu Địa cũng nhanh chóng lui qua. Đã có tu sĩ Trúc Cơ kỳ nhìn trúng, vậy chắc chắn là hắn không dám ra tay mua.
Người bán là một đại hán râu quai nón, nghe vậy cũng lập tức hai tay nâng lên tiểu thuẫn hình thoi trong suốt kia:
- Mời Lãnh sư thúc xem qua.
Lúc này tu sĩ họ Lãnh còn cách tiểu thuẫn chừng một trượng, nhưng tay phải y chộp một cái về phía tiểu thuẫn, nó liền như có mắt, tự động bay vào tay y.
Triệu Địa thấy vị Lãnh sư thúc này quan sát tiểu thuẫn hồi lâu, chợt lật tay một cái, lòng bàn tay đã có thêm một khối linh thạch trong suốt, toát ra vài tia hàn khí màu trắng lạnh như băng.
- Trung phẩm Băng Linh Thạch!
Trong đám tu sĩ vây xem có kẻ hô lên tên của khối linh thạch.
Tu sĩ họ Lãnh khảm khối Băng Linh Thạch vào một chỗ lõm trên tiểu thuẫn. Linh thạch vừa gắn vào, tiểu thuẫn liền kêu “bùng” một tiếng, phát ra linh quang mờ mờ, khiến những tu sĩ vây xem kể cả Triệu Địa cũng cảm thấy rùng mình.
- Hừ! Chẳng qua chỉ là một món tàn phẩm mà thôi, ngươi xem đây!
Tu sĩ họ Lãnh nhìn tiểu thuẫn mấy lần, tay chỉ vào một góc của nó, giọng không vui nói với người bán.
Tất cả mọi người nhìn theo ngón tay y, quả nhiên ở vị trí đó dường như không được cung ứng linh lực, cũng không có linh quang phát ra.
Pháp khí phòng ngự quan trọng nhất là phải hoàn chỉnh, không thể có góc chết. Nếu có sơ hở rõ ràng như vậy, bị đối phương bắt được nhược điểm mà không ngừng công kích, chẳng khác nào tự đưa mình vào chỗ chết.
- A, sư thúc minh giám, sư điệt cũng không biết đây là tàn phẩm.
Đại hán râu quai nón kinh hãi, vội vàng giải thích.
- Hừ!
Tu sĩ họ Lãnh cũng không nhiều lời, lấy trung phẩm Băng Linh Thạch ra, rồi trả lại tiểu thuẫn cho đại hán.
- Hừ, một món tàn phẩm Linh Cụ còn đòi bán tám trăm linh thạch, thèm linh thạch đến phát điên rồi...
Giọng nói này là của vị tu sĩ vừa tranh cãi với đại hán râu quai nón.
Đại hán râu quai nón đỏ bừng mặt, nhưng trước mặt tu sĩ họ Lãnh cũng không dám nói gì.
Nếu đã là tàn phẩm có tác dụng không lớn, lại hao phí rất nhiều, tự nhiên đám tu sĩ vây xem cũng mất hứng thú. Bao gồm cả tu sĩ họ Lãnh, bảy tám người dần dần rời khỏi gian hàng, đi sang nơi khác.
Tại chỗ chỉ còn lại một mình Triệu Địa.
Hắn chờ cho mọi người rời đi hết, mới ngăn đại hán vẻ mặt đưa đám đang dọn hàng lại, thấp giọng nói:
- Tàn phẩm Linh Cụ cũng không thể bán tám trăm linh thạch, bao nhiêu linh thạch ngươi mới chịu bán?
Đại hán sửng sốt, không ngờ có người biết là tàn phẩm mà vẫn muốn mua thứ gân gà này, vội vàng trả lời:
- Các hạ... Các hạ muốn mua ư, chỉ bán ba trăm, không, chỉ bán hai trăm linh thạch.
Y đã hạ quyết tâm, giảm giá xuống gấp mấy lần.
- Được rồi.
Triệu Địa móc ra hai khối trung phẩm linh thạch, đưa cho đại hán. Đại hán vô cùng vui vẻ thu lấy linh thạch, giao tiểu thuẫn cho Triệu Địa, đồng thời còn trả lại mười khối hạ phẩm linh thạch. Ở Cổ Lĩnh nhai này, một viên trung phẩm linh thạch đổi được một trăm lẻ năm hạ phẩm linh thạch.
Triệu Địa nhanh chóng cất tiểu thuẫn vào túi trữ vật, không quay đầu lại mà đi tới những gian hàng khác.
Không bao lâu sau, Triệu Địa lại biến đổi thanh âm mấy lần, đi dạo mấy cửa hàng và gian hàng, dùng tỷ lệ một đổi hai mươi lăm tới ba mươi để đổi được mấy khối hạ phẩm Băng Linh Thạch.
Nhưng mục đích quan trọng nhất của chuyến đi này – đổi một ít đan dược có ích cho việc gia tăng tu vi – vẫn chưa đạt được.
Dù sao Thái Hư môn nhiều nhất chính là loại đệ tử Luyện Khí kỳ cao cấp giống như hắn, nếu có loại đan dược này bán ra, chỉ sợ sẽ bị mua sạch trong nháy mắt. Cho dù bán với giá trên trời, Thái Hư môn cũng không thiếu những tu sĩ đến từ các đại gia tộc tu tiên giàu có, sẵn lòng vung ra cả đống linh thạch để mua đan dược.
Tìm cả một vòng vẫn không thấy đan dược thích hợp, Triệu Địa có chút bất đắc dĩ. Chẳng lẽ trong nửa năm tới, tu vi của hắn sẽ phải dừng lại ở tầng thứ mười một sao? Với tư chất linh căn của hắn, cho dù dùng thượng phẩm linh thạch tĩnh tọa tu luyện, cũng rất khó thăng lên một cấp trong thời gian ngắn.
Triệu Địa buồn bực nghĩ vậy, đồng thời đi vào cửa hàng bán đan dược cuối cùng trên Cổ Lĩnh nhai.
- Đan dược có ích cho tu vi của tu sĩ Luyện Khí kỳ cao cấp ư?
Chưởng quỹ cửa hàng là một thiếu phụ vẫn còn nét phong vận, lặp lại câu hỏi của Triệu Địa, sau đó mới nói:
- A, câu hỏi của đạo hữu, mỗi lần hội giao dịch diễn ra đều có không dưới hai ba mươi người hỏi tới. Đáng tiếc, linh dược trợ giúp tu vi hiệu quả như Tẩy Tủy đan, Dịch Cân hoàn... thật sự cực ít lưu thông ra ngoài. Tuyệt đại đa số trường hợp vừa mới ra lò đã bị tranh nhau mua hết, tạm thời bản điếm cũng không có những linh dược này.
- Thứ đan cũng không có sao? Nếu có, ta cũng mua thử một ít.
Triệu Địa lại hỏi.
- Thứ đan ư? Cũng không có. Thứ này bán đắt không ai mua, bán rẻ cũng không kiếm được bao nhiêu linh thạch, toàn là tặng kèm khi bán đan dược bình thường thôi.
Thiếu phụ tiếc nuối nói, một lát sau nàng lại nói:
- Bất quá bản điếm có một loại đan dược cũng có hiệu quả đối với tu sĩ Luyện Khí kỳ cao cấp, gọi là Dưỡng Thần đan. Không biết đạo hữu có từng nghe qua chưa?
- Dưỡng Thần đan ư, phải chăng là loại đan dược có thể gia tăng thần thức của tu sĩ? Nhưng ta nghe nói hiệu quả tăng lên rất không rõ ràng, gần như không có tác dụng gì.
Triệu Địa suy nghĩ một hồi rồi đáp.
Thiếu phụ nhoẻn miệng cười, nói:
- A, đạo hữu nghĩ vậy là sai rồi. Dưỡng Thần đan quả thật có thể gia tăng thần thức tu sĩ, nhưng việc gia tăng thần thức không rõ ràng trực tiếp như gia tăng linh lực. Nhưng bản nhân có thể bảo đảm, chỉ cần dùng một lượng nhất định, đạo hữu nhất định có thể cảm nhận rõ ràng thần thức có biến hóa cực lớn. Thuốc này đã tồn tại hơn ngàn năm, nếu chỉ có hư danh làm sao có thể tồn tại cho đến ngày nay?
- A, chưởng quỹ nói có lý, Dưỡng Thần đan này giá thế nào?
Triệu Địa cảm thấy hứng thú với Dưỡng Thần đan. Trước kia hắn không thấy thần thức không đủ dùng, bây giờ sau khi thường xuyên luyện khí mới phát hiện có quá nhiều chỗ cần dùng tới thần thức, thần thức không đủ làm gì cũng không thuận tiện.
- Năm mươi linh thạch một viên, nếu một lần mua nhiều, bản điếm sẽ tặng thêm một số thứ đan.
Thiếu phụ báo một cái giá khiến Triệu Địa cảm thấy có thể chấp nhận.
Sau khi Triệu Địa mua mấy viên Dưỡng Thần đan cùng với một số lớn thứ đan của nó, bèn tìm một góc vắng tháo đấu bồng xuống.
Sau đó hắn đi đến Đa Bảo các, trắng trợn mua sắm một ít tài liệu luyện khí phụ trợ thường dùng. Những thứ này cũng không đáng bao nhiêu linh thạch, hắn cũng không cần đề phòng gì.
Về phần nguyên liệu chế phù, hắn suy nghĩ một hồi rồi quyết định tạm thời không mua. Hắn đã tính toán xong, sẽ tranh thủ thời gian sắp tới để học đạo luyện khí. Còn việc luyện chế phù lục Luyện Khí kỳ trung cao cấp, đợi sau này hãy tính.
Sau khi đi hai vòng ở Cổ Lĩnh nhai không lớn lắm này, không còn thấy thứ gì ly kỳ nữa, Triệu Địa bèn đi tới tiệm trà Tiên Khách Mính nằm ở cuối đường, ngồi xuống gọi một bình Vân Vụ Linh Mính đặc sản của Khuông Lư sơn mạch, vừa thưởng thức trà vừa chờ Giản Hinh Nhi.
Vân Vụ Linh Mính này không hổ là thượng đẳng linh trà, lá trà xòe ra như lưỡi đao, xanh tươi mơn mởn. Nước trà xanh biếc lẫn màu vàng, thậm chí có vài tia sương trắng mờ mờ ngưng tụ ở miệng chén mà không tan.
Vừa uống vào miệng, Triệu Địa liền cảm giác được một mùi hương thơm ngát mê người, tinh thần sảng khoái, thấm vào tận đáy lòng. Hắn uống thêm một hớp, lại thấy mùi vị tinh thuần, nhấm nháp kỹ lại thấy trong vị nồng đậm có hơi chát thanh, quả là hậu vị khó quên. Cho dù Triệu Địa là người không hiểu về trà đạo, uống vài hớp cũng cảm thấy ngon.
Đến khi Triệu Địa uống hơn nửa bình Vân Vụ Linh Mính, Giản Hinh Nhi rốt cục cũng xuất hiện.
“Thần sắc thật cao hứng!” Đây là ấn tượng đầu tiên của Triệu Địa khi nhìn thấy Giản Hinh Nhi. Lúc này hai gò má nàng ửng đỏ, trên trán lấm tấm mồ hôi, đôi mắt trong veo như nước toát ra vẻ hưng phấn. Cộng thêm y phục màu hồng phấn trên người, nàng càng thêm xinh đẹp động lòng người.
Nàng vừa xuất hiện trong quán trà, lập tức thu hút không ít ánh mắt. Rất nhiều tu sĩ đều làm như vô ý liếc nhìn qua, kể cả Triệu Địa bên cạnh cũng bị người ta liếc nhìn mấy lần.
- Có đổi được thứ gì tốt không?
Triệu Địa khẽ mỉm cười hỏi, đồng thời đưa cho nàng một chén linh trà.
- A, huynh đoán thử xem.
Giản Hinh Nhi úp úp mở mở. Dường như nàng đang khát, sau khi nhận lấy linh trà liền uống một hơi cạn sạch. Sau đó nàng tiện tay phóng ra một đạo Cách Âm thuật, một màn hào quang nhàn nhạt bao bọc lấy Triệu Địa và nàng.