STT 52: CHƯƠNG 52: CƯỠNG CHIẾM
Thông thường, một tháng trong Hàng Long cốc của những người tìm bảo có thể chia làm ba giai đoạn.
Giai đoạn thứ nhất là khoảng mười mấy ngày đầu, lúc này đa số tu sĩ tản ra khắp nơi, lặng lẽ tìm kiếm bảo vật. Ngoại trừ những kẻ đã kết thù với nhau từ bên ngoài, trong khoảng thời gian này, giữa các tu sĩ tương đối êm ả.
Cả Hàng Long cốc rơi vào trạng thái khá bình lặng, xác suất tử vong của các tu sĩ cũng không cao, chỉ có chưa đến một phần mười tu sĩ bỏ mạng vì bị yêu thú hoặc kẻ thù công kích.
Giai đoạn thứ hai là mười ngày giữa, lúc này đã có một số tu sĩ vô cùng may mắn lặng lẽ tìm được một ít thiên tài địa bảo, nên họ ẩn náu ở một chỗ kín đáo nào đó trong cốc, chờ một tháng sau thông đạo mở ra sẽ rời khỏi chỗ ẩn thân. Những tu sĩ như vậy có xác suất sống sót cực cao, nhưng số lượng lại rất ít.
Mặc dù Hàng Long cốc rộng lớn bao la, nhưng hơn phân nửa khu vực đều là cấm địa của các loại yêu thú giao long cấp hai trở lên, căn bản không phải nơi mà tu sĩ Luyện Khí kỳ có thể đến tìm bảo. Mà một ít địa điểm an toàn hơn có thể có bảo vật thì chỉ lưa thưa vài chục chỗ, nơi nào cũng có không ít tu sĩ đổ xô về.
Nếu muốn tìm được bảo vật mà thần không biết quỷ không hay rồi ẩn thân đi, quả thật không dễ chút nào.
Phần lớn tu sĩ trong lúc tìm được thiên tài địa bảo cũng đã bị những tu sĩ khác phát hiện, vì vậy không tránh khỏi cục diện tranh đoạt đuổi giết lẫn nhau. Bảo vật cũng thường xuyên đổi chủ trong lúc các tu sĩ chém giết.
Chỉ có người thực lực mạnh nhất mới có thể trở thành người giữ được bảo vật, còn về bảo vật là do ai phát hiện, căn bản không ai hỏi đến. Trong giai đoạn này, đa số tu sĩ có thực lực yếu hơn sẽ vì vậy mà bỏ mạng.
Giai đoạn thứ ba là bảy tám ngày cuối cùng trước khi ra khỏi cốc. Lúc này, một ít đệ tử tinh anh có thực lực vượt xa người khác sẽ không hẹn mà cùng bắt đầu một cuộc tàn sát quy mô lớn. Phàm là tu sĩ bị những người này gặp phải, bất kể nam nữ già trẻ, có thù hay không, đều sẽ phải chịu độc thủ.
Mục đích của những đệ tử tinh anh này cũng rất đơn giản, chính là muốn tìm một ít tu sĩ may mắn vẫn còn sống sau giai đoạn thứ hai, giết chết đối phương cướp lấy túi trữ vật. Bởi vì trong túi trữ vật của những tu sĩ này rất có thể chứa bảo vật nào đó.
Giai đoạn này là tàn nhẫn và đẫm máu nhất. Các tu sĩ vào cốc sẽ có chừng phân nửa chết trong cuộc tàn sát do các cường giả khởi xướng.
Hiện tại vẫn đang ở giai đoạn thứ nhất khá bình thản, các tu sĩ ở Tinh Ngọc phong cũng mạnh ai nấy tìm bảo vật, không có ý định gây sự với người khác.
Đối với Triệu Địa, mặc dù hắn không sợ người khác tới gây phiền phức, nhưng cũng sẽ không lãng phí thời gian dây dưa với những kẻ không liên quan. Hắn một mực cẩn thận tìm kiếm Huyết Tinh Thạch, chỉ là vẫn để ý dè chừng, bất cứ lúc nào cũng đề phòng hành động của hai người kia.
Tinh Ngọc phong này dường như chỉ có một ít yêu thú Hỏa Thiềm Thừ cấp một biết phun lửa, căn bản không tạo thành bất cứ uy hiếp gì đối với mấy người Triệu Địa, thường là vừa mới chui ra khỏi đám đá lởm chởm đã bị giết chết.
Mấy người tìm kiếm ở đây cả ngày mà vẫn không có chút thu hoạch nào. Triệu Địa ngoại trừ tìm được một khối Phát Tinh Thạch hạ phẩm lớn chừng nắm tay ra, ngay cả một khối Phát Tinh Thạch trung phẩm cũng không tìm được, đừng nói là Huyết Tinh Thạch.
Ban đêm tuy có Nguyệt Quang thạch chiếu sáng, nhưng việc tìm kiếm lại khó khăn hơn rất nhiều, Triệu Địa dứt khoát ngồi nghỉ ngơi tại chỗ. Đối với tu sĩ Luyện Khí kỳ cao cấp như hắn, nhu cầu ngủ rất ít, thường thì năm sáu ngày, thậm chí khoảng mười ngày ngủ một đêm là đã đủ rồi.
Mặc dù tu sĩ Bách Linh môn và thiếu nữ Lãm Nguyệt tông cũng nghỉ ngơi cách hắn chừng bốn năm dặm, nhưng hiển nhiên cũng không dám ngủ say.
Triệu Địa quyết định ngày mai sẽ tìm thêm một ngày nữa ở đây, nếu vẫn không có thu hoạch gì thì sẽ rời khỏi ngọn núi này, chạy thẳng tới Bích Hàn đàm cách đây mấy trăm dặm, cũng là mục tiêu chủ yếu của hắn trong chuyến đi Hàng Long cốc lần này.
Sáng sớm hôm sau, khi Triệu Địa còn đang tiếp tục tìm kiếm Huyết Tinh Thạch trong truyền thuyết, chợt thấy một tu sĩ trung niên thân khoác trường bào màu đen, trang phục tiêu biểu của Bách Xảo môn, đang ngự trên một pháp khí phi hành giống như thuyền độc mộc, bay thấp cấp tốc hướng về phía Tinh Ngọc phong.
Ở trong cốc này mà ngự khí phi hành thật sự là quá mức kiêu ngạo. Ba tu sĩ đang tìm bảo ở Tinh Ngọc phong, bao gồm cả Triệu Địa, từ xa nhìn thấy kẻ này đều lặng lẽ ngừng tay, đứng bất động nhìn hắn chăm chú.
Đối phương có hành động lớn mật không kiêng nể gì như vậy, rõ ràng là không có ý tốt.
Người kia bay thẳng tới sườn núi Tinh Ngọc phong, lúc cách Triệu Địa chừng hai ba trăm trượng, thình lình giơ tay chỉ về phía hắn, cuồng ngạo thét lớn:
- Cút mau, nếu không muốn chết dưới tay lão tử, lập tức cút!
Triệu Địa giận dữ, lạnh lùng nhìn nam tử trung niên mày rậm mắt to, sát khí đằng đằng đang bay về phía mình. Dựa theo dao động linh khí trên người y, đây rõ ràng là một tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng mười ba đỉnh phong, chẳng trách lại cuồng ngạo như vậy.
Triệu Địa cố gắng đè nén lửa giận trong lòng. Không phải hắn sợ sát tinh này, với thực lực của hắn, thân mang cực phẩm pháp khí, tự nhiên không cần phải sợ đối phương.
Bất quá, Triệu Địa thấy pháp khí phi hành của đối phương có tốc độ cực nhanh, gần gấp đôi so với Phi Vũ pháp khí của mình. Nếu tên này phát hiện không địch lại mình mà nhanh chóng ngự khí chạy trốn, hắn cũng không chắc có thể giết chết đối phương.
Hơn nữa dưới chân núi còn có hai tên tu sĩ đang chú ý, nếu hiện tại hắn quyết đấu với tên này, vạn nhất hao tổn không ít linh lực, chẳng phải là để cho hai người kia làm ngư ông đắc lợi sao? Cân nhắc đến những chuyện này, Triệu Địa không giận mà lại cười nói:
- Đạo hữu nhìn trúng nơi này ư, vậy nhường cho đạo hữu...
Dứt lời, hắn liền đi xuống chân núi.
Nếu ở chỗ này không có thu hoạch gì, lại gặp phải một sát tinh như vậy, hắn dứt khoát bỏ qua nhiệm vụ tìm Huyết Tinh Thạch, rời khỏi Tinh Ngọc phong.
Hắn xuống đến chân núi, lúc đi ngang qua tu sĩ trung niên của Bách Linh môn cách chừng mười mấy trượng, rõ ràng nhìn thấy đối phương lộ ra vẻ vui mừng trên nỗi đau của kẻ khác.
Sau khi rời khỏi Tinh Ngọc phong, Triệu Địa liền chậm rãi đi bộ về phía Bích Hàn đàm với tốc độ không nhanh không chậm. Hắn cũng không dám trắng trợn không kiêng nể ngự khí phi hành giống như tu sĩ Bách Xảo môn kia.
Dọc đường đi, Triệu Địa cố gắng tránh những khu vực có đánh dấu mức nguy hiểm cấp hai, phải đi vòng không ít. Hơn nữa hắn vô cùng cẩn thận, cho nên tốc độ cũng không quá nhanh.
Dù vậy, lúc tới một sơn cốc, Triệu Địa vẫn bị bảy tám con yêu thú Khiếu Phong Lang thuộc tính Phong hiếm thấy bao vây.
Những con Khiếu Phong Lang này đều là yêu thú cấp một trung cấp, thực lực tương đương với tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng sáu, tầng bảy. Nhưng bọn chúng giỏi tác chiến bầy đàn, luôn đi săn mồi theo đoàn bảy tám con, thậm chí mười mấy con.
Khiếu Phong Lang có thể trong nháy mắt thi triển pháp thuật công kích trung cấp thuộc tính Phong là Phong Nhận thuật. Bảy tám con Khiếu Phong Lang cùng há mồm gào thét là có thể phun ra bảy tám đạo Phong Nhận thuật, nếu là tu sĩ Luyện Khí kỳ cao cấp thông thường sẽ ứng phó hết sức khó khăn.
Đối với Triệu Địa, bảy tám con yêu thú cấp một chẳng qua cũng chỉ là chuyện nhỏ.
Hắn vỗ lên người hai tấm Kim Thuẫn phù, đồng thời lại tế xuất hai món pháp khí thượng phẩm hình vòng, không ngừng bay lượn quanh mình.
Sau khi có hai lớp phòng ngự này, Phong Nhận thuật của Khiếu Phong Lang trong thời gian ngắn cũng không làm gì được hắn.