STT 53: CHƯƠNG 53: CẦU VIỆN
Sau đó Triệu Địa tế xuất mười mấy đạo Hỏa Xà phù, giữa không trung hóa thành mười mấy con hỏa xà. Những hỏa xà này không phải tấn công Khiếu Phong Lang, mà quấn vào nhau, tạo thành một con hỏa mãng dài hơn một trượng, to như thùng nước.
Sau khi sử dụng Hỏa Xà phù rất nhiều lần, Triệu Địa đã ngộ ra được một ít thủ pháp biến hóa.
Triệu Địa điều khiển hỏa mãng há cái miệng to như chậu máu cuốn về phía một con Khiếu Phong Lang.
Hiển nhiên linh trí của yêu thú cấp thấp không thể nào sánh bằng con người. Trước mặt hỏa mãng uy mãnh, con Khiếu Phong Lang này chẳng những không né tránh, còn há miệng phun ra một đạo Phong Nhận thuật, đánh vào hỏa mãng.
Hỏa mãng chỉ bị phong nhận cản lại một chút, sau đó vẫn tiếp tục ào tới, nuốt chửng con Khiếu Phong Lang này. Khiếu Phong Lang không kịp kêu lên tiếng nào đã hóa thành tro bụi bên trong hỏa mãng.
Đám Khiếu Phong Lang còn lại nhìn thấy cảnh này, điên cuồng gào thét mấy tiếng rồi vội vàng chạy thục mạng tứ tán.
Loại yêu thú cấp thấp này ngoại trừ da của chúng có thể dùng làm phù lục, trị giá vài khối hạ phẩm linh thạch ra thì cũng không còn tác dụng gì khác, tự nhiên Triệu Địa cũng không có hứng thú đuổi giết, mặc cho chúng bỏ chạy.
Rời khỏi Tinh Ngọc phong đã một ngày một đêm, hắn mới đi được nửa quãng đường, xem ra còn phải mất một ngày nữa mới có thể đến Bích Hàn đàm.
Triệu Địa đang đi trong rừng, thần thức mà hắn vẫn luôn phóng ra bên ngoài thình lình phát hiện một tu sĩ đang vội vàng chạy về phía mình. Mà sau lưng người này chừng mấy chục trượng, lại có hai tu sĩ tốc độ nhanh hơn một chút đang đuổi theo.
Tính Triệu Địa vốn cẩn thận, lập tức sử dụng Nặc Linh thuật che giấu linh lực toàn thân, sau đó trốn lên một cây đại thụ gần đó.
Chỉ trong thoáng chốc, một nam hai nữ đã xông vào cánh rừng nhỏ này.
Người đàn ông này không ai xa lạ, chính là sát tinh của Bách Xảo môn đã đuổi Triệu Địa khỏi Tinh Ngọc phong. Lúc này sắc mặt y đã đen sạm, dường như bị thương, có vẻ đã hao tổn rất nhiều linh khí.
Chẳng biết tại sao y không sử dụng phi hành pháp khí là chiếc thuyền độc mộc cực nhanh kia, mà lại dốc toàn lực chạy trốn trên mặt đất, vừa chạy vừa kêu:
- Hỡi vị đạo hữu trong rừng, tại hạ là đệ tử Bách Xảo môn, đang bị Lãm Nguyệt tông đuổi giết. Nếu đạo hữu chịu ra tay tương trợ, tại hạ bằng lòng tặng một khối trung phẩm Phát Tinh Thạch!
Nói xong, y ngừng lại trong rừng, xoay người đối mặt với hai nữ tu sĩ đang đuổi theo.
Hai người đuổi theo là hai thiếu nữ mặc áo đỏ quần đỏ, dáng vẻ yểu điệu, chính là tu sĩ Lãm Nguyệt tông mà gã đàn ông kia nói.
Triệu Địa đã gặp một trong hai người, chính là người đã cùng tìm bảo vật với hắn ở Tinh Ngọc phong.
Hai người này thấy gã đàn ông dừng lại, cũng không tiếp tục truy kích, bèn dừng bước ở chỗ đối diện y chừng bảy tám trượng.
Một thiếu nữ có vẻ lớn tuổi hơn một chút ngẩng đầu nhìn vào rừng, cao giọng hô to:
- Vị đạo hữu kia, đây là chuyện riêng của Lãm Nguyệt tông chúng ta. Nếu đạo hữu không nhúng tay, hai tỷ muội chúng ta vô cùng cảm kích, xin tặng một viên Hợp Hoan đan để đạo hữu hưởng thụ cảm giác cực lạc một phen. Hợp Hoan đan này chỉ có Lãm Nguyệt tông chúng ta mới có thể luyện chế ra.
Những người này dùng thần thức cảm ứng được có một tu sĩ trong rừng, nhưng lúc này lại không tài nào phát hiện được bóng dáng người nào, trong lòng vừa kinh hãi vừa nghi hoặc, vội vàng lên tiếng lôi kéo.
Triệu Địa nấp trên cây đại thụ, thu liễm toàn bộ linh khí, quan sát rõ ràng tình huống trong rừng. Trong nháy mắt, hắn đã suy luận được bảy tám phần mối quan hệ giữa những người này.
Hiển nhiên là tu sĩ trung niên kia từng đại chiến một trận với đôi tỷ muội này, tám phần là vì một món bảo vật mà xảy ra tranh chấp. Mà không biết trong trận đại chiến đó, tu sĩ trung niên đã bị thủ đoạn quỷ dị nào đó đánh lén làm cho bị thương, thực lực giảm mạnh, chỉ còn cách dốc sức chạy trốn.
Trong quá trình chạy trốn, hiển nhiên tu sĩ trung niên này cũng phát hiện có tu sĩ khác trong rừng, bèn coi đó như cọng rơm cứu mạng, hy vọng có thể thuyết phục người này cùng mình đối địch.
Mà đôi tỷ muội này cũng không biết lai lịch của người trong rừng, không dám tùy tiện động thủ, nhất thời cục diện trở nên giằng co. Tu sĩ trung niên không dám xoay người bỏ chạy, đôi tỷ muội này cũng không dám trực tiếp động thủ giết người. Mà Triệu Địa đã trở thành biến số trong cuộc đuổi giết này.
Thấy “cao nhân” trong rừng không chịu hiện thân, tu sĩ trung niên lại hô:
- Nếu đạo hữu chịu cứu tại hạ một mạng, tại hạ nguyện dâng tặng hết mười khối trung phẩm linh thạch trong tay!
Mười khối trung phẩm linh thạch! Đây rõ ràng là toàn bộ tài sản của một tu sĩ Luyện Khí kỳ cao cấp giàu có, có một ít tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ nghèo túng cũng không thể lấy ra nhiều linh thạch như vậy.
Nhưng “cao nhân” trong rừng vẫn bất động thanh sắc, không có ý định hiện thân.
- Ha ha, quả nhiên đạo hữu là người sáng suốt, chỉ cần không nhúng tay vào chuyện này, tỷ muội chúng ta giết tên tặc nhân này xong nhất định sẽ xoay người rời đi, sẽ không gây phiền toái gì thêm cho đạo hữu!
Nữ tu sĩ Lãm Nguyệt tông thấy mười khối trung phẩm linh thạch cũng không thể lay động vị tu sĩ nấp trong rừng, bèn cho rằng đối phương là kẻ nhát gan sợ chuyện, nhất thời cũng cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều. Dù vậy, hai nàng cũng không lập tức ra tay mà kiên nhẫn chờ đợi.
Chờ thêm một khắc nữa, sắc mặt tu sĩ trung niên dần dần trắng hơn một chút, hơn nữa có vẻ như linh lực đã khôi phục được phần nào. Thì ra y đã thừa dịp đối phương đang e ngại người trong rừng, lén lấy ra một khối trung phẩm linh thạch nắm trong tay, từ từ hồi phục linh lực.
Hai thiếu nữ Lãm Nguyệt tông hiển nhiên cũng chú ý tới điểm này, bèn đưa mắt ra hiệu cho nhau, quyết định ra tay trước.
Một mũi dùi xanh biếc nhọn hoắt cùng một chiếc kim thoa minh châu màu đỏ rực, hai món thượng phẩm pháp khí hiếm thấy bay về phía tu sĩ trung niên.
Tu sĩ trung niên ném ra một tiểu thuẫn màu vàng sẫm và một lệnh bài màu tím, chia ra nghênh đón hai món pháp khí đang lao tới, đồng thời xoay người, dốc toàn lực chạy trốn.
Y quyết định thà hy sinh pháp khí để tranh thủ thời gian. Bởi vì y cho rằng chỉ cần thêm một hai canh giờ, y có thể trừ đi kịch độc trong cơ thể, khôi phục một ít linh lực. Đến lúc đó đối mặt với hai thiếu nữ này, ai thua ai thắng còn chưa biết chắc.
Chỉ tiếc tu sĩ trung niên mới chạy được mấy bước, một thanh trường kiếm sáng chói kim quang đã thình lình đánh tới ngay mặt, suýt chút nữa chém trúng y.
Tu sĩ trung niên kinh hãi, vội vàng cố hết sức đẩy người lệch sang một bên, đồng thời tế xuất một thanh phi đao màu vàng đất, từ bên cạnh ngăn cản thanh trường kiếm màu vàng kia.
Một tiếng keng trong trẻo vang lên, sau khi kim kiếm và hoàng đao chạm vào nhau, cả hai đều bị dội ngược trở lại, thanh trường kiếm màu vàng gần như bay sượt qua người tu sĩ trung niên.
Tu sĩ trung niên còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm vì suýt chết trong gang tấc, chợt thấy một con hỏa mãng to bằng thùng nước, dài hơn một trượng đang ập vào người mình.
Tu sĩ trung niên chỉ kịp tung ra một đạo phù lục phòng ngự, trong mắt toát lên vẻ tuyệt vọng xen lẫn oán hận, đã bị hỏa mãng kia nuốt chửng, hóa thành tro bụi.
Mấy món pháp khí mà tu sĩ trung niên tế xuất, vì mất đi sự điều khiển của chủ nhân nên lơ lửng trên không trung, không hề nhúc nhích.
Hai tiếng bốp vang lên, sau khi hỏa mãng nuốt chửng tu sĩ trung niên và biến mất, hai túi trữ vật rơi xuống đất. Ngay sau đó một bóng người lướt qua, thu hai túi trữ vật vào người, chính là Triệu Địa nãy giờ vẫn ẩn nấp trên cây.
Từ lúc Triệu Địa đột nhiên tế xuất Công Bố kiếm cùng mấy đạo Hỏa Xà phù giết chết tu sĩ trung niên, đến khi hai túi trữ vật vào tay hắn chỉ trôi qua trong một hơi thở. Hai thiếu nữ Lãm Nguyệt tông không kịp có bất cứ phản ứng gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn túi trữ vật mà mình mơ ước rơi vào tay người khác.